Chương 104: Lý Quang Trung Học, Hồi Cuối

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 104: Lý Quang Trung Học, Hồi Cuối

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngân Tô hào hứng kéo Quái vật tóc và Đàn tỷ về hội tụ cùng hai NPC học sinh đã giết người đến phát điên, rồi bắt đầu thanh lý nốt số NPC học sinh còn lại.
… Đúng vậy, cô muốn thanh lý toàn bộ NPC học sinh còn sống, dường như muốn truy sát đến cùng tất cả những thí sinh khác.
Trần Phong nhìn nhóm 'người' này phối hợp ăn ý với nhau, ngoại trừ việc tìm kiếm có chút phiền toái ra thì việc giải quyết bọn họ dễ dàng như bóp chết một con kiến.
Bọn họ cứ thế quét sạch từng tòa nhà một nhưng vẫn không gặp thêm người chơi nào khác. Trần Phong cảm thấy có lẽ tất cả người chơi còn lại đều đã chết.
Đêm qua quả thực quá nguy hiểm.
Đến chín giờ tối, chỉ còn lại đám NPC học sinh bị Ngân Tô dồn vào một chỗ trong hội trường.
Trong hội trường, không được phép đánh nhau, dù chỉ là xô đẩy nhẹ, kẻ nào động thủ, kẻ đó sẽ nổ đầu.
Đám NPC học sinh nhìn Ngân Tô bằng ánh mắt như nhìn quái vật, kẻ đang canh gác bên ngoài hội trường, chờ bọn họ hết thời gian an toàn.
—— Quái vật nhìn người chơi bằng ánh mắt nhìn một con quái vật.
Trần Phong không biết đám quái vật này phát điên, hay là người chơi phát điên… Dù sao thì tất cả đều đã điên hết rồi.
***
Ngân Tô như bị chủ nhiệm giáo dục nhập hồn, cô chắp tay sau lưng, đứng ngoài hội trường, kiên nhẫn chờ đợi.
Nửa tiếng trôi qua thật nhanh, có NPC học sinh không đợi được nữa, bắt đầu tiến dần đến rìa ngoài, chuẩn bị lao ra.
Tuy nhiên, trong ánh sáng lờ mờ, bọn họ không hề phát hiện vạch trắng bao quanh hội trường đã bị phủ kín bởi một lớp tóc đen. Bất kỳ ai chỉ cần bước ra ngoài là lập tức dẫm phải đống tóc kia, sau đó sẽ bị kéo ngay vào trong bóng tối, tiếng hét chói tai truyền đến từ đằng xa.
Những NPC học sinh chuẩn bị xông ra: “...”
Mạo hiểm một lần hay ở lại khu vực an toàn để chờ nổ đầu?
Cả hai đều là những lựa chọn nguy hiểm liên quan đến tính mạng.
Bị nổ đầu thì chắc chắn sẽ chết, còn nếu lao ra… có lẽ vẫn còn cơ hội.
Thế là cuối cùng, đám NPC học sinh kia vẫn chọn đánh cược một lần.
Số lượng học sinh không hề ít ỏi, số người chọn lao ra cũng rất nhiều. Thế nên kiểu gì Quái vật tóc cũng sẽ bỏ sót vài người, nhưng vẫn còn Đàn tỷ cùng hai NPC học sinh canh giữ xung quanh, bọn họ chạy chưa được bao xa đã bị bắt giữ.
Số lượng học sinh trong hội trường dần giảm đi, có vài người không dám chạy ra, vừa đến thời hạn là đầu lập tức nổ tung.
Quái vật tóc bò về, dựng tóc lên làm động tác 'nghiêng đầu', ý muốn hỏi Ngân Tô xem phải làm gì tiếp theo.
“Có cần giết hai tên kia không?” Đàn tỷ cũng quay trở lại, cô ta liếc mắt nhìn thoáng qua Trần Phong đang đứng cách đó không xa, cũng không gần. Người đó hình như là đồng bạn của tên ác quỷ này, ác quỷ sẽ không giết hắn, đáng tiếc thật…
Kẻ này cũng rất xảo quyệt, luôn đứng ở vị trí mà Ngân Tô có thể dễ dàng chú ý tới nên cô ta hoàn toàn không có cơ hội động thủ.
Ngân Tô liếc mắt về phía hai NPC học sinh, nói với Quái vật tóc: “Ngươi đi đi.”
Hai NPC học sinh vẫn còn đang đắm chìm trong cảm giác hưng phấn vì đã giết được hết tất cả học sinh, giờ đây bọn họ đã có thể trổ hết tài năng trong kỳ thi của mình nên hoàn toàn không chú ý tới Quái vật tóc đang lén lút bò qua.
Đến khi bọn họ phát hiện ra thì tóc đã quấn chặt lấy cổ.
Bọn họ muốn giật đống tóc đó ra nhưng càng kéo, tóc lại càng siết chặt hơn, càng giật lại càng nhiều hơn. Bọn họ thậm chí còn không thể hét lên thành tiếng, chỉ có thể nhìn về phía Ngân Tô, không hiểu tại sao cô lại giết bọn họ. Bọn họ không phải đồng bọn của cô sao chứ?
“Ta thích thi được hạng nhất.”
Ngân Tô qua cầu rút ván xong cũng không thèm để ý đến ánh mắt oán độc của bọn họ, còn rất 'tri kỷ' nói cho bọn họ biết lý do.
Cô chờ hai NPC học sinh kia tắt thở rồi mới rời khỏi hội trường hỗn độn.
“Bây giờ cô định làm gì?” Đàn tỷ bay tới bên người cô.
Ngân Tô trả lời như lẽ đương nhiên vậy: “Không phải buổi tối vẫn còn một nhóm người sao, chờ bọn họ online thôi à? Chúng ta phải công bằng, không thể xa lánh các Đàn huynh Đàn tỷ được.”
Những người bạn phi nhân loại này chưa online nên cô cũng chẳng thể làm gì, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
“...” Hay cho một câu công bằng.
***
Trong lúc chờ đợi những người bạn phi nhân loại online, Trần Phong gặp Lương Thiên Dậu.
Tình trạng của Lương Thiên Dậu rất tệ hại, bị một thanh gỗ gãy đâm xuyên ngực. Anh ta vẫn còn sống có lẽ là do Ngân Tô đã truy sát đến cùng tất cả NPC học sinh nên không có NPC nào tìm thấy anh ta.
Một đồng bạn khác của Lương Thiên Dậu đã chết, phiếu dự thi cũng bị cướp mất. Mặc dù trong tay Trần Phong vẫn còn bài thi, nhưng không có phiếu dự thi thì cũng không thể giúp anh ta lấy được chìa khóa qua ải.
Mà bây giờ muốn tìm được một học sinh có phiếu dự thi thực sự rất khó khăn.
Ngân Tô đứng ở phía xa ngắm phong cảnh, hoàn toàn không có ý định lại gần.
Mà Trần Phong cũng không phải loại người sẽ hy sinh bản thân vì người khác. Huống chi Lương Thiên Dậu này có thể là một đồng đội đáng tin cậy với mình, nhưng đối với người khác thì chưa chắc.
Anh ta có thể cướp sách của người khác thì đương nhiên cũng có thể cướp những thứ khác.
Hơn nữa Trần Phong nghi ngờ mục đích ban đầu của Lương Thiên Dậu khi tụ tập người chơi lại không hề đơn giản. Chỉ là mức độ nguy hiểm của phó bản này vượt quá dự đoán của anh ta, sau đó còn xảy ra một loạt chuyện ngoài ý muốn, làm rối loạn kế hoạch của anh ta.
Trần Phong liếc nhìn Lương Thiên Dậu, cuối cùng chọn rời đi cùng Ngân Tô.
Bây giờ anh ta cũng chỉ dựa vào người khác, làm gì có năng lực mà đi cứu người.
***
Lần này còn chưa đến mười hai giờ, đám quái vật đêm qua đã xuất hiện, thậm chí còn nhiều hơn hẳn đêm trước.
Nhưng khi nhìn thấy sân trường hoang vắng, bọn quái vật có chút mơ hồ, hình như… có chỗ nào đó không đúng thì phải?
Người đâu??
“Chào các bạn!”
Một giọng nói lanh lảnh, dễ nghe từ trên cao vọng xuống khiến đám quái vật cứng ngắc ngẩng đầu nhìn về phía sân thượng của tòa nhà dạy học phía trước.
Một nữ sinh đang đứng trên sân thượng, mái tóc dài đen tuyền phía sau xõa tung như thác nước, rủ từ sân thượng xuống tận chân. Vầng trăng tròn đỏ như máu treo ngay sau lưng khiến cô trở nên vô cùng âm u, quỷ dị.
“...”
Giọng nói vui vẻ vừa rồi lại vang lên: “Chúc mọi người một buổi tối tốt lành. Đêm nay không còn những học sinh không hiểu chuyện kia nữa, em có thể thoải mái tâm sự với các Đàn huynh Đàn tỷ rồi… Ai da, các Đàn huynh Đàn tỷ chạy cái gì mà chạy thế?”
Rõ ràng đám quái vật vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác khủng bố chúng phải chịu đựng khi bị kẻ sát khí đầy mình này truy sát đêm qua, bây giờ không lo chạy thì còn chờ gì nữa? Chờ cô ta nhảy từ sân thượng xuống giết chúng sao?!
Ngân Tô cong môi, quay đầu nhìn Đàn tỷ: “Tôi còn chưa nói xong mà, chẳng biết tôn trọng Đàn muội gì hết.”
Đàn tỷ: “...” Liên quan gì đến ta.
Trần Phong không được chứng kiến tư thế oai hùng của Ngân Tô đêm qua nên khi nhìn thấy Ngân Tô xông vào đám quái vật mà thẳng tay chém giết thì cảm thấy hoang mang tột độ.
Đây là thứ anh ta nên nhìn sao?
Đây là thứ anh ta có thể nhìn sao?
Đám quái vật đáng sợ trong mắt người chơi giờ đây lại như một bầy cừu non bất lực.
Mà Ngân Tô chính là con sói nhảy vào bầy cừu, lại còn là một con sói điên cuồng.
Một tiếng sau, con sói phát điên xong, ngồi trong phòng thi trống trải, bắt đầu làm bài, nói: “Ta là một học sinh ham học, khó khăn lắm mới hạ gục được hết tất cả bạn học nên đương nhiên phải đứng số một.”
Trần Phong: “???” Tuy không hiểu lắm nhưng anh ta đang rất sốc.
Trần Phong liếc nhìn phòng thi, trên mặt bàn có không ít đề thi nhưng lại khác hoàn toàn so với đề thi họ lấy được nên chắc chắn những đề thi kia đều là giả.
Có lẽ do thiếu giáo viên nên những bài thi thật lẽ ra phải xuất hiện trên bàn giờ lại không thấy đâu.
Dựa theo tiến trình bình thường của trò chơi, có lẽ sau khi bọn họ tìm được phòng thi, họ còn phải tìm ra bài thi thật… Phó bản tử vong đúng là không chừa cho người chơi một con đường sống nào.