Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 103: Trường Trung học Lý Quang: Giải mã két sắt
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Phong với vẻ mặt vô cùng kỳ lạ đi theo Ngân Tô lên lầu, nhìn nữ sinh trước mặt kéo lê chủ nhiệm giáo dục đi.
Hơn năm mươi cân mà cô kéo như kéo một chiếc túi vải vậy, nhẹ nhàng đưa chủ nhiệm giáo dục mặt mũi bầm dập lên tầng cao nhất.
Trong căn phòng trống rỗng, ngay cả một cái bàn cô cũng không thấy chứ đừng nói tới két sắt.
Bị lừa rồi sao?
Ngân Tô túm chủ nhiệm giáo dục lên, hung hăng hỏi: “Bài thi cuối kỳ ở đâu?”
Chủ nhiệm giáo dục: “…”
Rốt cuộc cô là cái quái quỷ gì vậy!
“Cô chủ nhiệm giáo dục, em đang hỏi cô đấy.” Nữ sinh cúi thấp người xuống trước mặt chủ nhiệm giáo dục, u ám lên tiếng: “Sao cô lại không trả lời câu hỏi của học sinh thế?”
Chủ nhiệm giáo dục trừng mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng lại khiến bà ta vô cùng khó chịu kia, nghiến răng nghiến lợi: “Không có chìa khóa, ngay cả tôi cũng không mở được.”
“Em có nè.” Ngân Tô lấy bảy chiếc chìa khóa ra cho chủ nhiệm giáo dục xem.
“…” Chủ nhiệm giáo dục nghẹn họng: “Có chìa khóa cũng vô dụng, phải có bảy người vặn khóa cùng lúc thì mới mở được két sắt.”
Ngân Tô nhíu mày: “Sao phiền phức thế.”
Chủ nhiệm giáo dục: “Đây là để đề phòng bất trắc xảy ra với bài thi cuối kỳ.”
Chủ nhiệm giáo dục hừ lạnh một tiếng: “Các em chỉ có vài người, cho dù tính thêm cả tôi cũng không mở được két sắt đâu.”
“Không vấn đề gì.”
Ngân Tô gọi quái vật tóc vào, bắt nó tách ra mấy chùm tóc, mỗi chùm cầm một chiếc chìa khóa: “Chỉ cần một mình nó là đủ sức làm công việc của bảy người rồi.”
Chủ nhiệm giáo dục: “…”
Quái vật tóc cầm bảy chiếc chìa khóa: “???”
Ngân Tô tìm mấy cái lỗ khóa được giấu trong phòng, mấy cái lỗ khóa này cách nhau rất xa. Nếu cần vặn tất cả cùng một lúc thì quả thật ít người sẽ không thể hoàn thành được.
Quái vật tóc nghe theo lời chỉ huy của Ngân Tô, cắm tất cả chìa khóa vào ổ rồi vặn cùng một lúc.
Trong phòng vang lên âm thanh rất khẽ, trần nhà phía trên mở ra, lộ ra một tấm kim loại, rồi chính giữa tấm kim loại đó lại tiếp tục mở ra.
Một vật kim loại hình vuông màu đen từ từ hạ xuống.
Ngân Tô nhìn hàng loạt lớp phòng ngự kiên cố đó, cảm thấy đây không phải bài thi, đây là long mạch.
Vài phút sau, chiếc két sắt khổng lồ xuất hiện trước mặt Ngân Tô, cuối cùng vẫn còn yêu cầu xác minh khuôn mặt và dấu vân tay…
Ngân Tô hít một hơi thật sâu, kéo chủ nhiệm giáo dục, người có chức vụ cao nhất hiện tại đến thử. Dấu vân tay được xác thực thành công nhanh chóng nhưng khuôn mặt lại không nhận dạng được.
“…”
Ngân Tô nâng mặt của chủ nhiệm giáo dục lên, bắt đầu quan sát tỉ mỉ.
Mặt chủ nhiệm giáo dục vừa xanh vừa tím, lại còn sưng vù nên đương nhiên không nhận dạng được.
Bàn tay Ngân Tô từ mặt bà ta di chuyển xuống bóp cổ, giọng nói dịu dàng nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo như băng: “Cô chủ nhiệm à, nếu nó không nhận dạng được cô, vậy cô sống cũng chẳng còn tác dụng gì nữa đâu nhỉ.”
Chủ nhiệm giáo dục cảm nhận được hơi lạnh thấu xương từ bàn tay đang bóp cổ mình, bà ta nuốt một ngụm nước bọt: “Giết tôi, em lại càng không lấy được bài thi.”
“Ha…” Ngân Tô cười một tiếng: “Thế thì em cứ canh giữ ở đây thôi. Kỳ thi cuối kỳ không thể diễn ra, cô thử nói xem ai sẽ là người xui xẻo đây? Bài thi cuối kỳ không xuất hiện đúng giờ trong phòng thi thì sao trách học sinh được? Vậy phải trách ai đây? Là ai sơ suất…”
Chủ nhiệm giáo dục: “…”
Chủ nhiệm giáo dục cuối cùng cũng không cố gắng làm mặt sưng vù nữa, tuy gương mặt có chút bầm tím nhưng vẫn nhận dạng thành công.
Ngân Tô mở cánh cửa kim loại ra, bên trong là những chiếc túi đã được niêm phong cẩn thận, xếp thành từng hàng ngay ngắn.
Ngân Tô vỗ nhẹ vào mặt chủ nhiệm giáo dục: “Phải thế chứ.”
Ngân Tô quẳng bà ta sang một bên, lấy một chiếc túi bị niêm phong từ trong két sắt ra, rút một tờ bài thi… Một tờ sao?
Ngân Tô phải mất một lúc lâu mới rút hết được tờ bài thi đó ra, độ dài của tờ đề hơi kỳ lạ.
Cô cúi đầu xem tiêu đề bài thi:
《Bài thi tổng hợp cuối kỳ lần thứ 057》
Hay lắm, tất cả các môn học đều nằm gọn trong một tờ đề duy nhất.
Nhưng cô vẫn không nghe thấy tiếng thông báo đã lấy được chìa khóa vượt ải.
“…” Không đúng à?
Ngân Tô lập tức lấy phiếu dự thi ra, đặt cùng chỗ với bài thi.
Phiếu dự thi vừa được đặt lên bài thi, mã học sinh của cô đã tự động xuất hiện ở cột mã học sinh trên tờ đề thi, đồng thời phiếu dự thi cũng hiển thị nội dung mới.
【Chúc mừng người chơi 0101 đã giành được chìa khóa vượt ải Trường Trung học Lý Quang, cô có thể sử dụng chìa khóa này để rời khỏi phó bản bất cứ lúc nào.】
Thông báo của hệ thống hiện ra trước mắt Ngân Tô.
Sau khi lấy được chìa khóa, Ngân Tô mới xem xét phiếu dự thi trong tay.
【Mã học sinh: 404401】
【Số báo danh dự thi: 404401】
【Mã số chỗ ngồi: 0404026】
Trên phiếu dự thi có mã số chỗ ngồi. Muốn biết mã số chỗ ngồi và số phòng thi thì phải làm cho phiếu dự thi hiển thị thông tin. Đây có lẽ là cách để tìm phòng thi, nhưng làm thế nào để phiếu dự thi hiển thị những thông tin này?
Hiện tại Ngân Tô không cần tìm phòng thi nên cô cũng không quá lo lắng về vấn đề này.
Sau khi lấy được chìa khóa, Ngân Tô không vội rời khỏi phó bản. Cô cầm lấy bài thi và phiếu dự thi, giao chủ nhiệm giáo dục cho bạn của mình rồi rời khỏi phòng.
Trần Phong đợi cô đi ra. Thấy cô không nói gì, anh ta lập tức chạy vào phòng, lấy những chiếc túi mà Ngân Tô vừa mở ra trong két sắt.
Anh ta lấy hết các túi niêm phong ra.
Nếu gặp được Hồng Bằng thì có thể đưa cho cậu ta một cái... Dù nghĩ vậy nhưng Trần Phong cảm thấy xác suất cậu ta còn sống không cao lắm.
【Chúc mừng người chơi 50798735 đã giành được chìa khóa vượt ải Trường Trung học Lý Quang, anh có thể sử dụng chìa khóa để rời khỏi phó bản bất cứ lúc nào.】
Trông thấy thông báo của hệ thống, cả thể xác lẫn tinh thần đang căng thẳng của Trần Phong mới hoàn toàn thả lỏng... Vậy mà anh ta lại có thể sống sót vượt qua phó bản tử vong này.
Trần Phong cảm thấy mình vẫn còn khá may mắn, có thể gặp được Tô Thiện vào những khoảnh khắc cuối cùng.
Dù là manh mối hay ‘biện pháp’ lấy bài thi, Trần Phong đều không thể học theo cách làm của cô được. Anh ta chỉ vô tình được hưởng lợi nhờ Tô Thiện mà thôi.
… Nhưng rốt cuộc cô là ai?
Trong năm năm qua, chỉ có đúng một người có thể vượt qua được phó bản tử vong.
Sao anh ta lại may mắn đến mức gặp được người chơi vừa mới vượt qua phó bản tử vong chứ?
Chẳng lẽ cô là người chơi trên thông báo toàn cầu kia?
Nhưng đây là phó bản dành cho tân thủ mà… Chẳng lẽ phó bản tử vong không giới hạn loại người chơi, ngay cả người chơi có kinh nghiệm cũng sẽ xuất hiện trong phó bản tử vong cùng với người mới?
Như vậy cũng không phải… Ngay cả đám Lương Thiên Dậu cũng chỉ là những tân thủ vừa mới vượt qua hai phó bản. Bọn họ cùng lắm là biết nhiều thông tin, được huấn luyện chuyên nghiệp, và có đạo cụ trong tay mà thôi.
Phó bản này toàn là tân thủ.
Chỉ là bọn họ xui xẻo, rơi vào phó bản tử vong…
“Cô không định rời khỏi phó bản sao?” Trần Phong cầm mấy chiếc túi bị niêm phong đuổi theo Ngân Tô.
“Bây giờ ra ngoài cũng chưa đi luôn được.” Ngân Tô cầm ống thép tạo ra tiếng động, vui vẻ giẫm lên bậc thang đi xuống lầu: “Trừ khi tất cả những người chơi khác đều đã chết hết.”
Nhưng bọn họ không biết hiện tại những người chơi khác còn sống hay đã chết.
Với xác suất một phần hai, Ngân Tô chọn ở lại phó bản. Cô không muốn đến cái không gian màu trắng không có chút âm thanh nào đó.
Ít ra trong phó bản vẫn còn có tiếng la hét!
“Haha…”
Trần Phong: “???” Cười gì chứ? Đột nhiên cười như vậy, đúng là dọa người mà.
Cuối cùng Trần Phong quyết định không rời khỏi phó bản mà đi theo sau Ngân Tô. Anh ta muốn quan sát cô thêm một chút, muốn xem rốt cuộc cô định làm gì.