Chương 110: Thực tại hỗn loạn và Vật phẩm tổ đội

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 110: Thực tại hỗn loạn và Vật phẩm tổ đội

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khu ô nhiễm được phát hiện vào khoảng hơn hai năm trước. Không thể xác định khu ô nhiễm đầu tiên xuất hiện ở đâu, vì khi Cục Điều tra Cấm Kỵ phát hiện, đã có nhiều nơi xuất hiện dị thường.
Ban đầu chỉ là những khu vực bị sương mù bao phủ, nhưng sau đó, bên trong sương mù bắt đầu xuất hiện những kiến trúc hoặc vật thể lạ… Chúng hoàn toàn khác biệt so với môi trường xung quanh.
Tuy nhiên, cho đến nay, những khu vực ô nhiễm hình thành đều là những nơi hoang vắng, ít người sinh sống.
Những quái vật xuất hiện trong phó bản cũng đồng thời xuất hiện trong lớp sương mù. Trước khi khu ô nhiễm chính thức hình thành, sương mù dày đặc như một bức tường, thường thì chúng không thể thoát ra ngoài, nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện những kẽ hở, cho phép quái vật lẻn ra.
Để ngăn chặn quái vật xâm nhập vào thế giới loài người, gây ra tổn thất và khủng hoảng không thể cứu vãn, Cục Điều tra Cấm Kỵ sẽ khẩn cấp điều động những người chơi ở khu vực lân cận đến hỗ trợ khi cần thiết.
Sau khi khu ô nhiễm hoàn toàn hình thành, lớp sương mù không còn khả năng ngăn chặn quái vật nữa. Nhưng vì Cục Điều tra Cấm Kỵ thường xuyên xây dựng các tuyến phòng ngự mới ở khu vực ngoại vi, nên chỉ một số ít quái vật có thể thoát ra. Đây cũng là vấn đề mà Cục Điều tra Cấm Kỵ đang cần giải quyết.
Tóm lại, cho đến thời điểm hiện tại, các khu ô nhiễm vẫn chưa gây ra thương vong quá lớn.
“Thế nhưng những khu ô nhiễm đã hoàn toàn hình thành rất nguy hiểm, chúng còn có thể tiếp tục lan rộng ra bên ngoài. Như các khu ô nhiễm ở thời kỳ đầu như vườn thực vật núi Vân Linh, hồ Trường Tinh… Hiện tại không ai được phép tiến vào những khu ô nhiễm này, cho dù là người chơi cũng không được. Một khi đã vào, rất khó để thoát ra.”
“Nghĩa là hiện tại khu ô nhiễm đang bị Cục Điều tra Cấm Kỵ kiểm soát?” Ngân Tô nắm bắt được mấu chốt: “Nếu muốn tiến vào thì phải được Cục Điều tra Cấm Kỵ cho phép, đúng không?”
Khang Mại kinh ngạc, ngay cả giọng nói cũng cao hơn hẳn hai tông: “Cô còn muốn tiến vào?”
Ngân Tô phủ nhận: “Không có, chỉ hỏi vậy thôi.”
Khang Mại ngờ vực, có vẻ không tin lời cô lắm.
Tuy nhiên, dù Ngân Tô có muốn đi vào khu ô nhiễm thật, Khang Mại cũng dễ dàng chấp nhận, bởi lẽ, có gì mà một kẻ điên không thể làm chứ?
Khang Mại tiếp tục trả lời câu hỏi của cô: “Đúng vậy, Cục Điều tra Cấm Kỵ đang kiểm soát tất cả khu ô nhiễm đã được biết đến.”
Ngân Tô nhướng mày, chẳng lẽ vẫn còn khu ô nhiễm chưa được biết tới?
Nhưng những khu ô nhiễm đến cả Cục Điều tra Cấm Kỵ còn không phát hiện ra được, mà chỉ dựa vào sức một mình cô thì… Thật sự sẽ rất khó khăn.
Ngân Tô vẫn cảm thấy sức mạnh tập thể đáng tin cậy hơn: “Gia nhập Cục Điều tra Cấm Kỵ cần có yêu cầu gì?”
Khang Mại kinh ngạc: “Cô… Muốn gia nhập Cục Điều tra Cấm Kỵ?”
“Bọn họ có được rất nhiều thông tin.” Còn có thể tiến vào khu ô nhiễm, cô cũng không thể nào cứ hai ngày lại phải vào phó bản một lần, đúng không?
Trước đó cô tưởng rằng thế giới thực không có quái vật, lại không thể ra tay với những đồng loại hoạt bát đáng yêu của mình, nên đã thuyết phục bản thân chuẩn bị tinh thần cứ hai ngày lại vào phó bản một lần.
Bây giờ có cơ hội kéo dài thời gian nghỉ phép, cô tất nhiên phải nghĩ cách rồi.
Ai rảnh mà cứ vào trong trò chơi mãi chứ!
Là do không khí bên ngoài không trong lành hay thức ăn không ngon?
Khang Mại không hiểu Ngân Tô muốn làm gì: “Nếu cô muốn gia nhập thì rất dễ.”
Lộ thân phận người chơi 0101 của cô, biết đâu Cục Điều tra Cấm Kỵ sẽ cử mười chiếc xe đến đón, thậm chí Cục trưởng còn đích thân chạy tới nữa ấy chứ.
“Có cách nào không cần lộ thân phận mà vẫn vào được không?”
“Việc này lại càng đơn giản, chỉ cần gửi yêu cầu qua mạng, sau khi xét duyệt thông qua là có thể vào được, có thể dùng thân phận giả.”
Rõ ràng là Khang Mại từng làm chuyện này nên nói rất rành rọt.
Bây giờ Ngân Tô không còn nghi ngờ Khang Mại chỉ làm kinh doanh nhỏ nữa, mà bắt đầu hoài nghi liệu việc kinh doanh nhỏ của anh ta có hợp pháp hay không.
“Nhưng biện pháp này chỉ có thể trở thành thành viên bên ngoài của Cục Điều tra Cấm Kỵ, không thể tiếp cận được trung tâm tổ chức của họ, chỉ khi họ cần đến cô mới nhận được thông báo điều động.”
“Vậy là được rồi.” Dù sao cô cũng chỉ cần thông tin về hành tung của quái vật. Thế là Ngân Tô vô cùng mong chờ nhìn Khang Mại: “Anh có thể xử lý vấn đề thân phận này không?”
“…”
Khang Mại quả thực có thể xử lý, có điều việc này khá phiền phức, phải tốn không ít thời gian, ít nhất là cô không thể có được trong thời gian nghỉ phép lần này.
Ngân Tô không gấp, bảo anh ta cứ trừ thẳng phí thủ tục vào số tiền từ những món hàng cô đã bán, Khang Mại cũng không khách khí, gật đầu đồng ý ngay.
Ngân Tô lại nhớ tới một chuyện: “Có vật phẩm dùng để lập đội đúng không?” Cô không tra được thông tin về chúng trên diễn đàn.
“Đúng vậy.” Khang Mại gật đầu: “Loại vật phẩm này rất hiếm có, vả lại hầu hết đều là vật phẩm tiêu hao, muốn mua cũng không có mà mua.”
Ánh mắt Ngân Tô trầm xuống: “Vậy có loại nào có thể trực tiếp kéo người khác vào phó bản được không?”
“Tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. Hiện tại, theo những thông tin tôi nhận được về loại vật phẩm tổ đội này, cần phải có sự đồng ý của người chơi khác mới có thể lập đội.”
“Ồ.”
“Cô hỏi cái này làm gì?”
“Tôi muốn thử xem có thể trực tiếp kéo người mình không thích vào phó bản được không?” Ngân Tô khẽ nhếch môi cười: “Xem ra trò chơi này cũng công bằng đấy chứ.”
Vật phẩm tổ đội thông thường không thể làm được điều đó, nhưng những vật phẩm thu được từ phó bản tử vong thì có thể.
Khang Mại: “…”
Hai khía cạnh mà người chơi nhận thấy từ trò chơi cấm kỵ chính là sự tàn nhẫn và công bằng.
Đương nhiên, việc nó không hề quan tâm đến nguyện vọng của nhân loại toàn cầu mà tự ý xuất hiện cũng chẳng công bằng chút nào, nên cũng chẳng có mấy ai biết ơn trò chơi cấm kỵ chỉ vì điều đó.
***
Căn nhà cho thuê của Ngân Tô cũng không có đồ đạc gì đáng giá nên cô không định quay lại, mà trực tiếp dọn vào nhà mới.
Không lâu sau khi Khang Mại rời đi, người của anh ta đã mang vài món đồ dùng sinh hoạt mới mua đến cho cô, và nói rằng phần còn lại lát nữa mới có thể chuyển đến.
Ngân Tô từ chối ý tốt muốn giúp cô dọn dẹp nhà cửa của đối phương, tự mình tháo dỡ đồ đạc rồi bắt đầu sắp xếp.
Đợi đến khi sắp xếp gần xong mới phát hiện vẫn còn thiếu vài món đồ nhỏ nên Ngân Tô đành phải ra ngoài mua.
Gần đó có một siêu thị lớn, Ngân Tô đến siêu thị mua những vật phẩm cần thiết, cuối cùng còn lấy thêm một chiếc ấm đun nước.
Cô vừa rời khỏi siêu thị đã nghe thấy tiếng la hét của đám đông và âm thanh lốp xe ma sát mặt đường đến chói tai.
Có vẻ như một chiếc xe đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ thì mất kiểm soát, lao thẳng lên vỉa hè, tông vào một người đàn ông đang ôm một chồng tài liệu trên tay.
Người đàn ông bị tông văng xa hơn mười mét, chồng giấy trắng như tuyết bay tán loạn khắp nơi.
Cơ thể của anh ta rơi thẳng xuống đất như diều đứt dây, đống giấy trắng rơi xuống nhuốm máu đỏ tươi, trông vô cùng chói mắt.
“Á——”
Tiếng thét chói tai liên tục vang lên.
Ngân Tô hờ hững nhìn người đàn ông đang nằm trong vũng máu ở phía đối diện. Trên cổ tay lộ ra của người đó có đeo một chiếc dây buộc tóc hoạt hình màu hồng phấn, có lẽ là của vợ, cũng có thể là của con gái anh ta.
Xung quanh có rất nhiều người đi đường nhưng ai nấy đều tránh rất xa, họ không dám tiến lại gần hóng chuyện, trên mặt ai cũng hiện rõ vẻ hoảng hốt và sợ hãi.
Bọn họ không biết đây là một tai nạn bất ngờ hay là do trò chơi cấm kỵ gây ra.
Nhưng bọn họ rất sợ chuyện như vậy sẽ xảy ra với mình. Họ biết rằng cuộc sống bình thường hiện tại chỉ là một sự giả dối, không ai biết liệu một giây sau, người bị kéo vào trò chơi cấm kỵ sẽ là ai.
Ngân Tô không tiếp tục xem nữa, rời khỏi đám đông.
Ngay khi cô rời khỏi, một chiếc xe không có bất kỳ ký hiệu nào dừng lại bên lề đường. Cửa xe mở ra, người đàn ông bước xuống xe, đầu tiên anh ta quét mắt nhìn hiện trường rồi ra lệnh: “Sơ tán đám đông, kiểm tra chỉ số ô nhiễm.”
Khóe mắt của người đàn ông liếc qua phía đám đông đối diện, bước chân đang tiến tới hiện trường đột nhiên khựng lại, nhìn chằm chằm về một hướng nào đó.
“Tổ trưởng Quý.”
Người đàn ông thu lại ánh mắt: “Đến đây.”
Anh ta cúi đầu tiến vào hiện trường, tâm trạng lại không được bình tĩnh cho lắm. Hình như anh ta… vừa nhìn thấy một người đã mất tích năm năm.