Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 111: Thôn Vĩnh Sinh (1)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Còn xa lắm không?”
“Đằng trước thôi, sắp đến rồi…”
“Cái gì cơ, xa thế này ai mà đi nổi! Biết vậy tôi ở nhà cho rồi, chân cọ xát trầy cả da đây này... Đường thì tối om, chẳng thấy gì sất. Vả lại giờ này là mấy giờ rồi chứ, buồn ngủ chết mất...” Một cô gái điệu đà không ngừng cằn nhằn.
Một giọng nói khác hơi cộc cằn vang lên ngay sau đó: “Trương Dương, sao nhà cậu lại ở cái nơi thâm sơn cùng cốc thế này?”
“... Cái đó, đoạn đường này hơi khó đi một chút, nhưng qua khỏi đây là ổn rồi.” Tiếng chàng trai rụt rè giải thích vọng tới: “Mọi người cố gắng thêm chút nữa thôi, sắp tới nơi rồi.”
“Dao Dao?”
Trước mắt Ngân Tô là một mảng đen kịt. Cô cảm giác mình bị ai đó đẩy nhẹ, sau đó liền thấy một tia sáng xẹt qua, đó là ánh sáng phát ra từ điện thoại.
Chút ánh sáng đó giúp cô nhìn rõ người vừa đẩy mình: một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao. Cô ta rọi đèn flash điện thoại vào Ngân Tô, hỏi đầy quan tâm: “Cậu không sao chứ?”
Ngân Tô: “…”
Phó bản tân thủ kết thúc, thời gian bảo vệ cũng không còn, trò chơi liền đẩy thẳng cô vào phó bản.
Ngân Tô cũng cầm một chiếc điện thoại, lòng bàn tay hơi nóng ẩm. Đèn flash đang rọi xuống đống bùn đất ẩm ướt cạnh chân cô.
Cô liếc nhìn cô gái tóc đuôi ngựa, vẻ mặt bình tĩnh đáp: “Không sao, tớ chỉ hơi mệt thôi.”
“Đúng vậy, nếu biết nhà Trương Dương xa xôi thế này, tớ đã chẳng thèm tới. Cậu nhìn cái nơi khỉ ho cò gáy này xem…”
Cô gái tóc đuôi ngựa bĩu môi phàn nàn.
“May mà chưa lấy hành lý xuống, nếu không chúng ta còn thảm hơn. Tất cả là tại Liễu Lan Lan! Nếu không phải tại cô ta, sao nửa đêm rồi mà chúng ta còn ở đây chứ!”
Liễu Lan Lan? Hành lý?
“Ừ.” Ngân Tô nghe không hiểu, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến câu trả lời của cô.
Cô nhân cơ hội ngước mắt nhìn xung quanh. Thứ duy nhất chiếu sáng là đèn flash từ điện thoại, những tia sáng đan xen giúp cô miễn cưỡng nhìn rõ số người trước mặt.
Cả đội có tổng cộng 11 người. Chàng trai đi đầu tiên cũng cầm đèn pin, lúc này đang hơi dè dặt đứng phía trước giải thích.
Cậu ta chính là Trương Dương mà cô gái tóc đuôi ngựa nhắc đến. Mà đích đến lần này của bọn họ, có vẻ như là quê nhà của Trương Dương.
Có lẽ hai người này đều là NPC, dù sao người chơi khi tiến vào phó bản đều không biết trước kịch bản nên không thể nói chuyện trôi chảy như vậy được.
Còn về những người còn lại…
Do ánh sáng không đủ, dường như gương mặt mọi người đều ẩn giấu trong bóng tối, không nhìn rõ được gì hết. Vì vậy cô cũng không cách nào phân biệt ai là người chơi, ai là NPC.
Nhưng lúc này, có một vài người đều đang giữ im lặng, thậm chí có người còn rọi đèn flash qua chỗ khác, cố ý trốn trong bóng tối.
Loại hành vi này, khả năng là người chơi rất cao.
Cứ nghĩ đến việc có thể gặp được những người chơi đáng yêu khác trong phó bản là Ngân Tô lại cảm thấy vô cùng vui vẻ. Nếu cô mà có xúc tu, chắc chắn lúc này chúng đang quơ loạn sau lưng, bày tỏ sự vui mừng khôn xiết của cô.
“Anh Thần, chúng ta vẫn đi tiếp sao?” Từ đằng trước, tên béo hỏi chàng trai đội mũ lưỡi trai, rõ ràng anh ta là người đứng đầu.
“Đã tới tận đây rồi, trở về cũng rất tốn thời gian, tiếp tục đi thôi.” Triệu Thần xem giờ trên điện thoại: “Muộn lắm rồi.”
Tên béo nghe Triệu Thần nói vậy liền quay đầu quát Trương Dương: “Cậu đừng có mà lừa chúng tôi!”
“Không có, không có… Cùng lắm là đi thêm hơn mười phút nữa thôi, thật đấy.” Trương Dương vội vàng cam đoan: “Đi hết con đường này rồi rẽ sang bên đó là có thể nhìn thấy thôn rồi.”
Cô gái bên cạnh Triệu Thần nũng nịu nói: “Nhưng mà A Thần, người ta đi không nổi nữa rồi.”
Cô gái áp sát vào người Triệu Thần. Khi ánh sáng rọi qua bên đó, có thể thấy cô ta đang mặc một chiếc váy ngắn, để lộ đôi chân dài xinh đẹp. Lối trang điểm kiểu bánh bèo nữ tính càng khiến cô ta thêm ngọt ngào, xinh xắn.
“Ọe!” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa đứng cạnh Ngân Tô lập tức làm vẻ mặt buồn nôn, còn nhại lại lời cô ta: “Người ta đi không nổi nữa rồi~”
Ngân Tô: “…”
“Lô Khê, cô bị điên à!” Ở vùng thôn quê hẻo lánh như thế này, rõ ràng cô gái kia có thể nghe thấy lời cô gái tóc đuôi ngựa nói. Cô ta quay đầu lại, tức giận giậm chân: “Tôi có chọc gì cô đâu, cô nhại lời tôi làm cái gì!”
Lô Khê không chịu thua kém, giậm giậm chân, còn nũng nịu lắc người, điệu đà nói: “Người ta cũng không đi nổi nữa rồi này, cô còn không cho tôi nói sao? Cái gì mà nhại lời cô? Hơ, Liễu Lan Lan, sao mặt cô lại dày thế?”
“Cô…” Hốc mắt cô gái kia hơi đỏ lên, tủi thân nhờ Triệu Thần giúp đỡ: “A Thần, anh xem cô ta kìa…”
“Được rồi, được rồi.” Triệu Thần vội vàng xoa đầu cô ta, rồi nhìn sang Lô Khê, cảnh cáo: “Lô Khê, cô đừng có mà rảnh rỗi sinh nông nổi.”
Lô Khê: “ …”
Có lẽ là vì đuối lý khi nhại lời người khác trước, Lô Khê bĩu môi, cuối cùng cũng không nói gì nữa.
Nhưng đợi Triệu Thần ôm cô gái kia quay người đi, cô ta lập tức cà khịa với Ngân Tô: “Trông dẹo chết đi được, cũng chỉ có đàn ông mới nuốt trôi cái trò này của cô ta, nhìn thấy là buồn nôn.”
Ngân Tô nhìn chằm chằm cô gái điệu đà kia, đột nhiên bật ra một câu: “Tớ cũng thích.”
Lô Khê trợn tròn mắt, vừa tức giận vừa khó hiểu như bị phản bội: “Dao Dao?”
Khóe môi Ngân Tô hơi cong lên, giống hệt một tên biến thái: “Cậu không cảm thấy cô ta khóc lên trông rất xinh sao?” Cô thích nhất là mấy con quái vật trông có vẻ yếu đuối, vừa xinh đẹp lại còn dễ dàng tiêu diệt.
Ban đầu Lô Khê lộ vẻ khiếp sợ, nhưng sau đó lại như nghĩ ra điều gì đó, bắt đầu nháy mắt ra hiệu với Ngân Tô.
Ngân Tô không hiểu cô ta có ý gì, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng tới việc cô tiếp nhận ám hiệu của Lô Khê. Dù sao thì khi đối phó với quái vật phó bản, người đau cũng không phải là cô.
Hai người nhìn nhau cười, dường như đều hiểu được suy nghĩ trong mắt đối phương.
Những người chơi đang âm thầm quan sát tình hình phát hiện hai cô gái cầm điện thoại rọi từ dưới lên mặt rồi bắt đầu cười quái dị: “???”
Cười kỳ dị như vậy, là NPC sao?
“Đến rồi, đến rồi…” Giọng nói có chút kích động của Trương Dương vọng từ trên xuống: “Nhìn xem, phía trước chính là thôn rồi.”
Quả nhiên có thể trông thấy quần thể kiến trúc ở đằng trước. Ánh sao, vốn không thể thấy được trong thành phố, đã phác họa ra đường nét đại khái của thôn.
“Cuối cùng cũng đến rồi.” Liễu Lan Lan ôm cánh tay Triệu Thần làm nũng, trong giọng nói ngọt ngào toàn là sự buồn ngủ: “Người ta muốn đi ngủ quá.”
“Một chút nữa là có thể đi ngủ rồi.” Tính tình Triệu Thần khá tốt, vỗ về cô ta: “Đi thôi.”
Lô Khê lại bắt đầu nhại theo ở bên tai Ngân Tô. Chỉ là nhại lại lời, vẫn chưa học được cái tinh túy bên trong nên không dễ nghe như Liễu Lan Lan. Ngân Tô nghe mà thấy nổi hết cả da gà.
Trương Dương dẫn đường ở phía trước. Ai ngờ, để vào thôn còn phải qua một con suối nhỏ, nhưng ở hai đầu con suối chỉ bắc duy nhất một cây cầu gỗ thô sơ —— chính là kiểu hai thanh gỗ lớn đặt song song với nhau.
Cái này cũng không thể nói là thô sơ, mà là nguyên thủy.
Liễu Lan Lan không dám đi, nhíu mày phàn nàn: “Thế này thì làm sao qua được? Ngã xuống nước thì sao? Tôi không muốn đi qua cây cầu này đâu, chẳng lẽ không còn đường khác à?”
“Muốn vào thôn thì chỉ có thể đi qua con đường này thôi.” Trương Dương đi mấy bước là qua, làm mẫu trước, còn ở bên bờ giẫm mạnh lên cây cầu gỗ: “Cô xem, rất vững, không ngã đâu, nước này cũng không sâu.”
Tiếng suối nước cuồn cuộn giữa đêm khuya vô cùng rõ ràng. Nước dưới cầu gỗ chảy hơi xiết, Liễu Lan Lan ló đầu nhìn thoáng qua, lại sợ hãi rụt về.
Cô ta không chịu đi qua cầu gỗ, bắt đầu làm ầm ĩ. Có lẽ những người chơi phía sau cũng lo sẽ có vấn đề, nên cũng không đi qua, cứ đứng chờ ở đằng sau.