Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 114: Thôn Vĩnh Sinh (4)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngân Tô xoa xoa tai, vẻ mặt u ám nhìn Liễu Lan Lan. Đối với những NPC không cùng chủng tộc lại còn có ý định hãm hại người chơi, rõ ràng Ngân Tô sẽ không dễ dàng tha thứ.
“Lan Lan làm sao vậy?” Triệu Thần lo lắng hỏi.
Liễu Lan Lan ôm chặt lấy cổ Triệu Thần, nhắm mắt không dám nhìn, hét lên chói tai: “Có một đôi mắt ở trên đó!!”
“Đôi mắt?”
Triệu Thần nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lên cây.
Anh ta không nhìn thấy đôi mắt nào hết nhưng lại nhìn thấy một vật dài treo lẫn giữa dải lụa đỏ… Cái đó trông giống như là… xác của một loài động vật nào đó.
Tuy Triệu Thần là một người đàn ông nhưng đột nhiên thấy một vật kỳ lạ như vậy, anh ta cũng giật mình, ôm Liễu Lan Lan lùi lại vài mét: “Có thứ gì đó! Trương Dương! Cái quái gì vậy?!”
Trương Dương từ phía trước đi tới, chiếu đèn điện thoại lên, nghi hoặc nói: “Không… Không có gì mà.”
Lúc này mọi người lại nhìn lên cây, trên thân cây khô héo chỉ có dải lụa đỏ và đèn lồng, ngoài ra không còn gì khác.
Liễu Lan Lan hét lên, lời nói trở nên lộn xộn: “Thực sự có thứ gì đó! Tôi nhìn thấy nó mà!! Nó đang nhìn chúng ta!! Nơi này thật sự có thứ không sạch sẽ!!”
“Tôi cũng nhìn thấy.” Triệu Thần chau mày.
“Thế nhưng… Thật sự không có gì hết.” Trương Dương đi đến bên dưới gốc cây, giơ điện thoại lên chụp ảnh: “Mọi người xem… Làm gì có cái gì đâu?”
“Dao Dao, cậu có thấy nó không?” Lô Khê nắm tay Ngân Tô, hoảng sợ nói: “Hình như tớ thấy… nó là xác của một con mèo.”
“Cậu nhìn nhầm rồi.” Ngân Tô bình tĩnh nói: “Làm sao trên cây lại có xác chết của mèo được.”
Lô Khê cảm thấy mình không hề nhìn nhầm, tiếp tục nói: “Tớ thực sự…”
“Cậu nhìn nhầm rồi.” So với Lô Khê, Ngân Tô trông giống NPC hơn. Cô lặp lại câu trả lời vừa rồi, vẻ mặt không chút cảm xúc: “Đó chẳng qua chỉ là một chiếc đèn lồng thôi, cậu quá căng thẳng rồi, nếu không tin thì cậu có thể nhìn kỹ lại một lần nữa, làm gì có thứ gì.”
Lô Khê nuốt nước miếng, nhìn lên cái cây kia một lần nữa, quả thật nơi đó chỉ có dải lụa đỏ phất phơ và những chiếc đèn lồng lay động trong gió đêm.
“Vừa rồi không phải cậu nói… Có thứ gì đó không sạch sẽ sao?”
Ngân Tô liếc nhìn cô ta một cái đầy khoa trương, thì thầm: “Tớ lừa cô ta thôi, chẳng lẽ cậu tin thật sao? Thế giới này làm gì có ma quỷ? Cậu học hành để làm gì chứ?”
“…” Lô Khê nhìn Ngân Tô đang cực kỳ bình tĩnh ở bên cạnh mình, bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải mình đã quá lo lắng rồi không?
Sau khi Ngân Tô thao túng tâm lý Lô Khê thành công, cô liếc nhìn những người chơi khác, họ đang chiếu đèn pin lên cái cây khô héo đó, rõ ràng là muốn xem rốt cuộc trên thân cây có gì không.
Đây chính là sự khác biệt giữa người chơi có kinh nghiệm và người chơi mới.
Dũng cảm hơn hẳn!
Quả thực Ngân Tô có nhìn thấy, đúng là có thứ gì đó đang treo trên cây, trông có vẻ giống xác một con mèo… Nhưng ánh sáng ở đây quá yếu, khi cô nhìn lại một lần nữa thì nó đã biến mất nên cô cũng không thể xác định được rốt cuộc mình đã nhìn thấy gì.
Nhưng nếu NPC đã nhìn thấy, mà cô lại nói không nhìn thấy gì, vậy tức là đang đối đầu với NPC.
***
***
“A Thần, em thực sự nhìn thấy nó mà… Em muốn về, em không muốn ở chỗ này nữa!” Liễu Lan Lan chắc chắn mình không bị hoa mắt nhưng tại sao bây giờ lại không nhìn thấy nữa? Nơi này thật sự rất kỳ quái!!
“…”
Triệu Thần không muốn thừa nhận mình đã nhầm, nhưng quả thật bây giờ trên cây không hề có gì hết.
“Chắc là mọi người mệt quá nên bị hoa mắt thôi.” Trương Dương rời khỏi cái cây đã khô héo, để Triệu Thần có lý do thoái lui: “Để tôi đưa mọi người đi nghỉ ngơi trước, có gì mai chúng ta nói tiếp.”
Triệu Thần ngẫm nghĩ một chút, an ủi Liễu Lan Lan: “Chắc là do chúng ta mệt quá thôi, tạm thời nghe lời Trương Dương, nghỉ ngơi trước đã. Bây giờ quay lại vừa xa xôi, lại còn phải đi qua cây cầu gỗ nữa.”
Liễu Lan Lan nghe thấy phải đi qua cây cầu gỗ thì sắc mặt lập tức thay đổi: “Được… được rồi.”
Họ đi vào từ phía cửa thôn, đi qua hết nhà này đến nhà khác san sát nhau, tưởng chừng đã sắp đi đến cuối thôn, ai ngờ lại rẽ vào một lối đi khác, ở đó cũng có những ngôi nhà nối tiếp nhau, dường như không có điểm dừng.
Lúc này đêm đã khuya, nhà nào nhà nấy cũng đóng cửa tắt đèn, ngay cả một tiếng gà gáy chó sủa cũng không có, yên tĩnh đến mức khiến lòng người hoảng sợ.
Hơn nữa ở đây nhà nào cũng treo lụa đỏ, đi giữa đêm hôm khuya khoắt như vậy cảm giác cứ rờn rợn thế nào ấy.
Ngân Tô đẩy nhẹ Lô Khê hỏi: “Sao ở đây nhà nào cũng treo lụa đỏ thế?”
Giọng Trương Dương vọng đến từ phía trước, không biết có phải do khung cảnh xung quanh hay không mà giọng cậu ta nghe có vẻ lạnh lẽo: “Đây là một tập tục ở thôn chúng tôi, nhà nào có chuyện vui là cả thôn sẽ treo lụa đỏ để chúc mừng.”
Quan hệ của người dân trong thôn rất tốt, có gì khó khăn cũng sẽ giúp đỡ lẫn nhau, việc treo đồ trang trí để chúc mừng cũng là điều có thể xảy ra.
Thế nhưng bây giờ cả thôn đều xem việc cưới gả như chuyện của nhà mình thì… Chuyện này rất không bình thường.
Tất cả người chơi đều biết có vấn đề nhưng có vẻ NPC không thấy vậy, họ dễ dàng chấp nhận lời giải thích của Trương Dương, nếu người chơi tiếp tục hỏi về vấn đề này thì sẽ rất kỳ quái.
“Dao Dao, cậu có cảm thấy thôn này rất kỳ quái không?” Lô Khê gần như dán chặt lấy Ngân Tô, cảnh giác nhìn xung quanh.
“Chỉ là một ngôi làng bình thường thôi, kỳ quái chỗ nào?” Giọng của Ngân Tô vẫn rất bình thường, không hề có chút gì lạ thường.
Lô Khê nhìn cô chằm chằm, giống như không ngờ cô lại trả lời như thế, khiến cô ta cũng không thể tiếp tục cuộc trò chuyện này.
Ngân Tô vỗ nhẹ mu bàn tay Lô Khê, dịu dàng nói: “Cậu đừng có nghi thần nghi quỷ nữa.”
“Không phải…” Lô Khê nói một cách nghiêm túc: “Cậu không cảm thấy ngôi làng này quá yên tĩnh sao?”
Từ khi bước vào ngôi làng này đến giờ, họ không hề nghe thấy một âm thanh nào.
Một cái thôn lớn như thế này, không thể nào không có nhà nuôi chó cả. Người lạ vào thôn, chó nhất định sẽ sủa. Kết quả không có tiếng chó sủa thì thôi đi, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không có.
Đương nhiên Ngân Tô cũng đã chú ý đến điều này nhưng lúc này cô lại nói như thể đây là chuyện hiển nhiên: “Đêm khuya lúc nào chẳng vậy, không thì làm sao có từ 'đêm khuya thanh vắng'?”
“…” Từ này có thể hiểu như vậy ư?
Ngân Tô nhẹ nhàng an ủi cô ta: “Chắc là cậu mệt quá rồi, nghỉ ngơi thật tốt sẽ không sao nữa.”
“…” Lô Khê cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhưng hiện tại cô ta không thể nói rõ là không đúng chỗ nào.
***
***
“Nhà tôi ngay ở phía trước rồi.” Giọng Trương Dương vọng đến từ phía trước, cậu ta chỉ vào ngã tư phía trước. “Đi qua đó là tới.”
Quả nhiên, khi rẽ vào ngã tư thì thấy một ngôi nhà ở phía trước.
Nhà cậu ta là một ngôi tứ hợp viện cũ, ở giữa có một sân rất lớn.
Trương Dương dẫn bọn họ đi qua sân, vào nhà chính, bật đèn.
“Sao nhà cậu lại nghèo như vậy.” Liễu Lan Lan vừa bước vào cửa đã la ầm lên, cực kỳ ghét bỏ nói: “Bẩn thỉu thế này… Đừng nói chúng ta phải ở một nơi như thế này nhé? Trời ơi…”
Liễu Lan Lan nói rất quá đáng, không hề che giấu sự ghét bỏ khiến Trương Dương không chịu nổi, mặt đỏ bừng, gục đầu xuống.
Cậu ta lúng túng nói khẽ: “Chắc giờ này người nhà tôi ngủ hết rồi… Mọi người hẳn cũng đói rồi, tôi đi kiếm gì đó cho mọi người ăn tạm trước nhé.”
Sau đó cậu ta liền nhanh chóng chạy ra khỏi nhà chính.
Liễu Lan Lan vẫn còn phàn nàn, cho đến khi Triệu Thần nhắc nhở cô thay quần áo, cô mới nũng nịu bảo Triệu Thần đi sang phòng bên cạnh thay đồ cùng cô.
Tên béo muốn đi vệ sinh, liền gọi Trương Dương vừa đi ra cửa.
Còn Lô Khê bắt đầu nhìn ngó xung quanh đánh giá, rõ ràng cũng rất ghét bỏ nơi này, hết nhìn chỗ này lại ngó chỗ kia.