Chương 113: Thôn Vĩnh Sinh (3)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 113: Thôn Vĩnh Sinh (3)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gã béo cũng nhớ vị trí của Lộ Dao lúc đó: “Lan Lan, lúc đó quả thật Lộ Dao cách rất xa.”
Không chỉ gã béo, ngay cả Triệu Thần cũng nhớ lúc đó khoảng cách từ chỗ Ngân Tô tới cầu gỗ rất xa, hoàn toàn không có khả năng đẩy Liễu Lan Lan.
Liễu Lan Lan lạnh đến mức môi run cầm cập nhưng giọng điệu vẫn rất ngang ngược: “Vậy cô ta đột nhiên kêu cái gì?”
Giọng điệu Ngân Tô bình tĩnh: “Tôi nhìn thấy thứ kỳ quái thì tại sao không kêu? Lẽ nào tôi không được phép sợ hãi sao?”
“Thứ kỳ quái gì? Ở đây thì có cái gì kỳ quái? Ai biết có phải cô cố ý kêu lên để di chuyển sự chú ý của người khác, sau đó bảo Lô Khê tới đẩy tôi không!” Liễu Lan Lan nói tới đây, bỗng dưng tỉnh ngộ, trừng đôi mắt đẹp qua, kiên định nói: “Chắc chắn là mấy người kết bè kết phái làm ra!!”
Lô Khê bị chỉ đích danh nhưng không hề chột dạ chút nào, giọng nói còn lớn hơn Liễu Lan Lan: “Tôi nói này Liễu Lan Lan, cô đừng có mà vu khống lung tung như chó điên nữa!”
Liễu Lan Lan: “Ai là chó điên? Cô mắng ai thế?”
“Ai hỏi thì là mắng người đó!”
“Cô…”
Ngân Tô kéo Lô Khê ra, không tránh không né mà nghênh đón ánh mắt của Liễu Lan Lan, hỏi lại cô ta: “Tại sao tôi phải đẩy cô?”
Liễu Lan Lan tức đến bốc khói cả đầu, ngẩng cổ thét lên: “Do cô đố kỵ với tôi chứ còn gì nữa!”
Ngân Tô: “…”
Lô Khê: “???”
Lô Khê cười châm chọc: “Đầu óc cô Liễu Lan Lan có bình thường không đấy? Dao Dao đố kỵ với cô? Tôi thấy đầu cô bị úng nước rồi, nói thế mà cũng nói được.”
“Không ai đẩy cô hết.” Ngân Tô dừng lại một chút, đột nhiên chiếu đèn điện thoại vào mặt mình, âm u nói: “Cô đã bao giờ nghĩ đến một khả năng khác chưa?”
Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta dưới ánh đèn trông trắng bệch. Trong hoàn cảnh này, vẻ u ám toát ra từ cô ta càng thêm đáng sợ.
Giọng nói của cô gái, pha lẫn nụ cười mơ hồ, chậm rãi vang lên: “Có lẽ, là thứ gì đó không sạch sẽ đấy!”
“!!!”
Cả người chơi lẫn NPC có mặt tại đó đều toát mồ hôi lạnh.
“Lộ Dao, cô đừng nói bậy!” Gã béo quát lớn một tiếng nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc nhìn xung quanh một cách loạn xạ: “Sao ở đây lại có thứ không sạch sẽ được.”
Trong lòng Ngân Tô nghĩ thầm vốn dĩ ở đây đã có rồi, cô còn bắt được một con nữa cơ mà. Biết thế đã không hiến tế nhanh như vậy, nên giữ lại cho bọn họ thưởng thức, để nghe tiếng la hét của các NPC… Góp vui cho những người bạn mới thân yêu của cô.
“A Thần… A Thần, chúng ta mau rời khỏi đây đi.” Liễu Lan Lan vừa nghe thấy có thứ không sạch sẽ, lòng bắt đầu hoảng sợ, không rảnh để tiếp tục gây phiền phức, thúc giục Triệu Thần rời đi.
Có lẽ Triệu Thần cũng cảm thấy hoàn cảnh xung quanh khiến người ta không thoải mái, vội vàng giục Trương Dương dẫn đường.
Trương Dương vừa mới leo ra khỏi con suối không được bao lâu, cả người ướt sũng, trên mặt, trên cổ có cả mấy vết cào, trông còn thê thảm hơn cả Liễu Lan Lan.
***
***
Các người chơi phía sau tự động nhận ra nhau, lúc này đã dần dần tập hợp lại một chỗ.
Dường như Triệu Thần và mấy NPC kia đều không để ý đến bọn họ, cũng không có ai chú ý.
“Chỉ có năm người chúng ta?” Người hỏi là một người đàn ông để tóc dài, trông có vẻ lãng tử của dân làm nghệ thuật: “Số lẻ… Phó bản này không hề đơn giản.”
Những người chơi lâu năm đều biết, tốt nhất số người trong phó bản là số chẵn, một khi là số lẻ, phó bản này sẽ vô cùng khốc liệt.
Cô gái mặc áo da màu đen đứng ở bên trái nhìn về phía trước, đầy vẻ đăm chiêu: “Liệu có còn người chơi nào khác không?”
“Cô thấy trong số họ, ai trông giống người chơi?”
Cặp đôi Liễu Lan Lan và Triệu Thần nhìn là biết ngay là NPC, rõ ràng Trương Dương cũng vậy. Mà gã béo vẫn luôn đi theo bên cạnh Triệu Thần, thường xuyên nói chuyện với Triệu Thần, chuyện gì cũng để Triệu Thần dẫn đầu, hiển nhiên cũng không phải người chơi hoàn toàn không biết gì.
Còn về hai cô gái kia, thỉnh thoảng họ lại tụm lại một chỗ cười quái dị... Với những hành động như vừa rồi, liệu họ có phải là người chơi không?
Người chơi không được biết trước cốt truyện của phó bản, cho dù có thể ứng phó NPC nhưng không thể nào có chuyện vừa mới bắt đầu đã có thể cười nói kết thành một bè với NPC.
Dù sao một khi gợi ra sự nghi ngờ của NPC, sẽ bị nhắm vào.
Cách tốt nhất chính là không làm gì cả, quan sát tình hình trước.
May mà trò chơi không yêu cầu quá khắt khe về việc thiết lập nhân vật cốt truyện của người chơi, không cần đến mức mọi lời nói và hành động đều phải hoàn toàn phù hợp với thiết lập nhân vật cốt truyện, chỉ cần đừng nói bừa là được.
“Xem ra thật sự chỉ có năm người chúng ta.”
“Xem thử trước rồi nói.”
Người chơi giao lưu mấy câu thì không nói gì nữa.
***
***
Trương Dương đi trước dẫn đường, rất nhanh đã đến cửa thôn.
Lối vào thôn có một cái cây khô héo, trên cành khô treo đầy lụa và đèn lồng. Đợi bọn họ đến gần mới nhìn rõ lụa và đèn lồng đó đều là màu đỏ. Màu của lụa trông còn rất mới, cứ như vừa được treo lên không lâu.
“Sao mấy cái này giống như đồ dùng cho hôn lễ vậy?” Ngân Tô tò mò nhìn dải lụa đỏ, như vô ý hỏi Lô Khê: “Nhưng mà treo thế này cũng nhiều quá rồi nhỉ?”
Lô Khê nhìn dải lụa đỏ đầy cây, có lẽ cảm thấy Ngân Tô nói hợp lý, sự tò mò trỗi dậy, lập tức cất cao giọng gọi về phía trước: “Trương Dương, sao cái cây này treo nhiều lụa đỏ như vậy, có người trong thôn cậu kết hôn sao?”
Trương Dương rụt cổ, đi phía trước dẫn đường, nghe thấy câu hỏi của Lô Khê, khẽ đáp: “Vâng, là chị họ tôi kết hôn, chính là ba ngày sau.”
Người chơi thoáng liếc nhìn nhau, ba ngày sau!
Có người vừa vào phó bản đã kiểm tra giao diện cá nhân, thời hạn của phó bản này chính xác là ba ngày, có lẽ lễ cưới này chính là điểm mấu chốt.
Ngân Tô nghe thấy lời của Trương Dương, đứng tại chỗ mở giao diện cá nhân ra.
【Mã số: 0101】
【Họ tên: Ngân Tô】
【Tiền vàng: 3】
【Điểm tích lũy: 26390】
【Kỹ năng thiên phú: Giám định vạn vật】
【Phần thưởng đặc biệt: Quyền được miễn vào phó bản tử vong, Di hoa tiếp mộc, Vật phẩm: Chip lắp đặt (đang lắp đặt), Thư mời hoa hồng đen】
【Vật phẩm: Dao đồ tể, Thuốc không rõ tên (đang hồi phục), Thẻ tài xế xe buýt, Lời nguyền của đàn chị, Đề thi bỏ trống 】
【Cung điện bụi gai: Đang mở】
【Phó bản hiện tại: Thôn Vĩnh Sinh】
【Thời hạn sinh tồn: Ba ngày】
Thôn Vĩnh Sinh… Vĩnh Sinh? Tại sao ngôi thôn này lại có cái tên như vậy? Có phải ám chỉ sự bất tử (Vĩnh Sinh) hay không?
Ngân Tô cảm thấy cần phải hỏi kỹ thôn dân cho rõ, mong rằng thôn dân thành thật chất phác một chút, đừng giống những người ở viện điều dưỡng chỉ biết khen ngợi như cái máy kia.
***
***
Liễu Lan Lan được Triệu Thần ôm, vừa nãy bị Ngân Tô dọa, cộng thêm người lạnh buốt, lúc này khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt. Lúc này, bọn họ đang đi qua cái cây khô, Liễu Lan Lan không nhịn được nhìn dải lụa đỏ quấn quanh cây khô.
Liễu Lan Lan chỉ cảm thấy những dải lụa đỏ tạo cho người ta một cảm giác không lành, không thấy chút không khí vui mừng nào… Có lẽ là do buổi tối không có ánh sáng.
Cô ta vừa định thu hồi tầm mắt thì đột nhiên thoáng nhìn thấy bên trong dải lụa đỏ hình như treo thứ gì đó.
Trực giác mách bảo cô ta đừng nhìn, nhưng sự tò mò lại thôi thúc cô ta ngẩng đầu quan sát.
Dải lụa đỏ bay phấp phới trong gió đêm, khi chúng tách ra, Liễu Lan Lan nhìn rõ thứ trên cây. Đồng tử cô ta co rụt lại, nỗi sợ hãi lập tức bao trùm tâm trí, khiến cô ta vô thức thốt lên.
“A!”
Tiếng hét khiến tất cả mọi người đều dừng lại, hướng ánh mắt về phía chủ nhân của tiếng hét.
Ngân Tô cũng bị tiếng kêu đột ngột làm cho giật mình. Không phải người chơi la hét thì là một đám NPC bị dọa cho la ầm lên sao?
Thật đáng ghét!!