Chương 118: Làng Vĩnh Sinh (8)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 118: Làng Vĩnh Sinh (8)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ừ.” Ngân Tô gật đầu: “Vậy cậu có rảnh thì hỏi dì một chút rồi kể thêm cho tôi.”
“… Được.”
Ngân Tô ra hiệu cho Trương Dương đi làm việc. Nói chung, người này không muốn ở chung với cô nên vội vàng chạy đi, cứ như sợ Ngân Tô lại giữ cậu ta lại hỏi chuyện vậy.
Trương Dương sợ tất cả mọi người trong đội ngũ và rõ ràng là có bao gồm cả cô. Có vẻ như đội ngũ này đã gây ra ám ảnh tâm lý cho Trương Dương.
***
***
Trình Tinh chờ nửa ngày mới thấy Ngân Tô trở về, trên tay cô còn xách theo một ấm nước trông khá là cũ kỹ. NPC Lô Khê đi theo đằng sau.
Ngân Tô vừa bước vào liền nhìn quanh phòng một vòng. Ở vùng quê như thế này, trong nhà thường hay có mấy thứ đồ dùng kiểu cũ như gương gắn trên cánh cửa tủ. Thế nhưng trên cửa tủ trong căn phòng này lại dán một tấm poster khá cũ, không thấy gương đâu.
Tìm xung quanh cũng không thấy bất cứ vật gì làm bằng kính.
Xem ra phải tìm ai đó thử quy tắc này mới được…
Lô Khê giống như gặp phải thứ gì đó ghê tởm lắm, sắc mặt còn khó coi hơn cả nuốt phải cả trăm con ruồi, miệng không ngừng phàn nàn với Ngân Tô về việc nhà vệ sinh nhà Trương Dương bẩn thỉu đến mức nào, ngay cả chỗ đặt chân cũng khó kiếm.
“Nếu không nhịn nổi nữa thì có cho vàng tớ cũng chẳng bước chân vào đó, chỗ đó thực sự quá là kinh khủng.” Bây giờ Lô Khê đến nghĩ cũng không dám nghĩ lại, cả người từ trên xuống dưới chỗ nào cũng thấy buồn nôn không chịu nổi.
“Hoàn cảnh nông thôn là như vậy mà, chịu đựng một chút là được.” Ngân Tô an ủi cô ta vài câu cho có lệ, rồi lập tức đổi giọng, cười hỏi: “Cậu có muốn chơi trò gì thú vị không?”
“Chơi trò gì thú vị cơ?” Vẻ mặt ủ rũ của Lô Khê cuối cùng cũng tươi tỉnh hơn một chút. Cô ta nhìn về phía Trình Tinh, lặng lẽ dò hỏi Ngân Tô rằng có thể nói trước mặt Trình Tinh không.
Ngân Tô xua tay: “Không cần bận tâm cô ấy, cô ấy không dám nói linh tinh đâu.”
Trình Tinh: “…”
Lô Khê cảnh cáo liếc Trình Tinh một cái rồi quay đầu hỏi Ngân Tô, “Trò gì thú vị thế?”
“Đợi Liễu Lan Lan trở về, cậu nghĩ cách cho cô ta uống thật nhiều nước, đợi cô ta đi vệ sinh, chúng ta sẽ khóa cửa nhốt cô ta ở ngoài.”
Lô Khê chớp chớp mắt, giả bộ khó xử: “Làm vậy không được đâu? Trương Dương nói bên ngoài có thú dữ, lỡ đâu cô ta gặp nguy hiểm thì sao?”
Ngân Tô không bận tâm: “Làng này lớn như vậy, thú dữ nào dám bén mảng đến? Cũng chỉ là mấy âm thanh hơi đáng sợ để dọa người thôi, đặc biệt là dọa cô ta đó.”
Ngân Tô dừng lại một chút rồi ghé sát tai Lô Khê nói: “Hơn nữa, chẳng lẽ cậu muốn lúc ngủ, người nằm cạnh mình lại là một kẻ đáng ghét?”
Đương nhiên là Lô Khê không muốn ngủ chung với Liễu Lan Lan nên cô ta vui vẻ chấp nhận lời kiến nghị của Ngân Tô, che miệng cười thầm, “He he… Kiểu gì cô ta cũng bị dọa sợ chết khiếp cho mà xem.”
Ngân Tô bày ra vẻ mặt ủy thác trọng trách đưa ấm nước cho Lô Khê, “Vậy thì phải nhờ cậu rồi.”
Lô Khê ra dấu OK để Ngân Tô yên tâm.
“Đúng rồi, tốt nhất là để cô ta soi gương.” Ngân Tô lại bổ sung thêm một câu.
“Tại sao?”
“Tớ nghe nói đêm khuya khoắt soi gương sẽ gặp phải mấy thứ không sạch sẽ…” Ngân Tô nói rất tùy tiện, như thể chỉ đơn thuần tò mò, “Tớ muốn thử xem cái này có phải thật hay không.”
Lô Khê hoàn toàn không thấy hành vi của Ngân Tô có gì sai trái, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào lời nói của Ngân Tô, “Làm vậy có ổn không?”
“Có gì mà không ổn? Chơi đùa một chút thôi.” Ngân Tô nhếch môi cười, nhìn Lô Khê nháy mắt, nói với vẻ dụ hoặc: “Chẳng lẽ cậu không muốn nghe cô ta khóc lóc như vừa nãy sao?”
“Nhưng mà tớ cũng thấy hơi sợ…” Lần này Lô Khê không dám lập tức đồng ý.
“Sợ cái gì? Tớ sẽ bảo vệ cậu.” Ngân Tô kéo cô ta lại, ôm vào lòng. “Cho dù có yêu ma quỷ quái gì đi nữa thì tớ cũng sẽ không để nó làm tổn thương cậu dù chỉ một chút, cậu cứ yên tâm. Hơn nữa, trên thế giới này làm gì có chuyện ma quỷ thật chứ, tất cả chỉ là ám thị tâm lý, tự mình dọa mình thôi.”
“Chúng ta đều là những người được tiếp thu nền giáo dục cao cấp, đừng nói là cậu không nghĩ ra được điều đó đấy nhé?”
Dưới sự động viên của Ngân Tô, vẻ mặt Lô Khê lại dần lộ ra nụ cười. Cô ta bắt đầu cảm thấy phấn khích, “Vậy thì cứ thử xem, gương… Hình như trong phòng không có gương, nhưng một ngày Liễu Lan Lan phải soi gương tới tận ba trăm lần nên chắc chắn cô ta có gương.”
Ngân Tô với Lô Khê tụ lại cùng nhau thương lượng phương án thực hiện cụ thể.
Trình Tinh, người chứng kiến toàn bộ quá trình này: “????”
Cô ấy đang lên kế hoạch âm mưu nhốt NPC ở bên ngoài với một NPC khác? Còn muốn lừa NPC soi gương?
Rốt cuộc ai mới là người chơi đây?!
Đáng tiếc là không ai nghe thấy tiếng lòng đang gào thét của Trình Tinh.
***
***
Nửa giờ sau.
Liễu Lan Lan đẩy cửa tiến vào, đôi mắt hơi đỏ lướt nhìn khắp căn phòng, cuối cùng hừ mạnh một tiếng, không mở miệng gây hấn.
Đồ vật trong phòng không nhiều lắm nên căn phòng trông khá rộng rãi. Liễu Lan Lan bước tới trước bàn ngồi xuống, bắt đầu nghịch điện thoại.
Ngân Tô xem điện thoại, không có tín hiệu. Trương Dương nói cơ sở hạ tầng ở chỗ họ không được tốt lắm nên sóng hơi kém.
Rõ ràng phó bản đã sắp xếp xong hết rồi nên không cần phải bận tâm về vấn đề tín hiệu.
Mặc dù không có tín hiệu nhưng Liễu Lan Lan vẫn chơi rất hăng say.
Lô Khê đợi một lúc, sau khi thấy Ngân Tô nháy mắt ra hiệu cho mình, cô ta đi qua đi lại sau lưng Liễu Lan Lan hai vòng.
Liễu Lan Lan nghe thấy động tĩnh của Lô Khê, ban đầu cô ta không thèm để ý nhưng nhanh chóng không chịu nổi, “Lô Khê, cô cứ đi qua đi lại sau lưng tôi làm gì? Cô bị điên à?”
“A…” Lô Khê che ngực lại, đè giọng nũng nịu nói: “Phòng này là phòng chung, sao người ta lại không được đi chứ?”
“Bên kia rộng như vậy cô không đi, sao cứ phải đi sau tôi? Cô lại bảo cô không cố ý sao?!”
“Cô kệ tôi... Hứ! Cô có thời gian rảnh rỗi quan tâm tới tôi thì đi mà để ý cái mặt của mình ấy, khô nứt khô nẻ bong tróc hết ra rồi kìa!” Lô Khê nói rất khoa trương.
Liễu Lan Lan theo bản năng sờ mặt mình.
Hôm nay đi đường cả một ngày, không có nhiều thời gian uống nước, lại còn đổ khá nhiều mồ hôi nên vừa nghe Lô Khê nói vậy, Liễu Lan Lan đột nhiên cảm thấy da mặt có chút căng rát.
“Uống nhiều nước vào đi. Cô mà xấu đi thì biết đâu Triệu Thần nhà cô sẽ thay lòng đổi dạ đấy!!” Lô Khê tiếp tục cà khịa một cách mỉa mai, “Xấu quá đi mất!”
“Cô mới xấu ấy!”
Liễu Lan Lan mắng một tiếng rồi nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, lấy một chiếc gương nhỏ ra soi mặt mình.
Lô Khê quay đầu nháy mắt ra hiệu với Ngân Tô, cô ta đã bảo kiểu gì Liễu Lan Lan cũng có gương mà.
Nhưng Liễu Lan Lan soi tới soi lui mãi mà vẫn không thấy có gì kỳ lạ xảy ra.
Sự chú ý của Liễu Lan Lan tập trung hết trên mặt mình nên không để ý tới Ngân Tô và Lô Khê đằng sau đang nhìn chằm chằm cô ta. Tuy hai người đều có suy nghĩ riêng nhưng ánh mắt nhìn cô ta đều không hề tốt.
Chỉ có Trình Tinh là nhìn rõ. Thấy vậy, cô ấy cũng có chút đồng tình với NPC Liễu Lan Lan này... Nhưng cũng cảm thấy may mắn vì người bị nhắm vào không phải là người chơi như cô ấy.
Tuy Liễu Lan Lan phát hiện mặt mình có chút khô nhưng cô ta không uống nước luôn mà lấy từ trong túi xách ra một gói bột ngũ cốc, pha vào nước rồi uống hết.
Bình thường vì để giữ dáng, bữa tối cô ta sẽ không ăn quá nhiều. Nhưng hôm nay thật sự rất mệt, Liễu Lan Lan uống xong một gói bột ngũ cốc rồi mà vẫn thấy hơi đói. Tuy nhiên, cô ta không muốn ăn nữa nên đành phải uống thêm chút nước.
Lúc Liễu Lan Lan còn đang bận rộn, Ngân Tô đã lên giường nằm. Cô lặng lẽ vẫy tay với Lô Khê, đợi cô ta ghé người qua thì ghé sát tai cô ta nói nhỏ hai câu.
Lô Khê nghe xong lập tức đi tắt đèn.
“Cô làm gì?” Đột nhiên tắt đèn khiến Liễu Lan Lan vẫn chưa tẩy trang xong lập tức bất mãn lên tiếng: “Không thấy tôi vẫn chưa tẩy trang xong à?”