Chương 119: Thôn Vĩnh Sinh (9)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 119: Thôn Vĩnh Sinh (9)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Foerel
Beta: Boss Sơ
“Cô làm cái gì thế?” Liễu Lan Lan còn chưa tẩy trang xong đã khó chịu lên tiếng, giận dữ mắng: “Không thấy tôi vẫn chưa tẩy trang xong à?”
Lô Khê khẽ nhếch môi cười nhạt: “Cô không ngủ nhưng bọn tôi buồn ngủ rồi. Ai bảo cô không chịu về sớm.”
“Cô mau bật đèn lên.”
“Dựa vào cái gì? Tất cả mọi người đều muốn đi ngủ, chỉ có mình cô không muốn ngủ, cô nghĩ mình là ai mà bắt bọn tôi phải chiều theo ý cô? Cô không biết nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số à?”
Liễu Lan Lan tự mình đi bật đèn nhưng bị Lô Khê chặn lại ở chỗ công tắc không cho cô ta bật, thế là hai người lao vào đánh nhau.
Nhưng đến lúc Liễu Lan Lan bật được công tắc thì lại phát hiện đèn không sáng.
“Ha.” Lô Khê vuốt lại mái tóc vừa bị Liễu Lan Lan túm, hả hê cười thành tiếng: “Giờ thì hay rồi, cô có muốn bật cũng không bật được.”
“Tách, tách, tách tách…” Liễu Lan Lan thử bật công tắc mấy lần nhưng bóng đèn trên đầu vẫn không có bất kỳ phản ứng gì.
Liễu Lan Lan tức giận hất Lô Khê ra, bực bội quay lại bàn, dùng điện thoại chiếu sáng, tiếp tục tẩy trang.
Hôm nay cô ta trang điểm cả mặt nên lúc này tẩy trang thật sự rất phiền phức. Liễu Lan Lan một tay cầm gương, một tay lau mặt, trong đôi mắt ngấn nước hiện lên vẻ oán giận.
Con điên Lô Khê này lúc nào cũng nhắm vào cô ta!!
Chờ có cơ hội nhất định phải cho ả ta một bài học!!
Trong lòng Liễu Lan Lan còn đang thầm tìm cách dạy dỗ Lô Khê, không để ý rằng trong phòng vừa xuất hiện một tiếng thì thầm, rồi biến mất không dấu vết trước khi cô ta kịp nhận ra.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Liễu Lan Lan phát hiện bên tai vô cùng im lặng lạ thường, cô ta đột nhiên cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hình ảnh cô ta bị ngã từ trên cầu gỗ xuống nước cùng đôi mắt cô ta nhìn thấy trên cái cây khô héo tự động hiện ra trong đầu, những cảnh phim ma cô ta thường xem cũng dần hiện rõ mồn một.
Dường như sau lưng cô ta có thứ gì đó, cô ta nuốt nước bọt, không kìm được mà quay đầu nhìn lại.
Trong phòng chỉ có ánh sáng yếu ớt, sau lưng cũng chẳng có thứ gì.
Liễu Lan Lan thở phào nhẹ nhõm, nắm chặt chiếc gương trong tay, tự nhủ phải nhanh chóng tẩy trang xong để còn đi ngủ. Không ngờ vừa quay đầu lại, cô ta liền nhìn thấy một khuôn mặt trắng bệch trong gương.
Khuôn mặt đó phóng lớn trong chiếc gương trên tay cô ta, cuối cùng chỉ còn lại một con mắt xanh lục, u ám và quỷ dị đang nhìn chằm chằm.
Cứ như thể lúc này cô ta đang cầm chính con mắt đó vậy.
“A.”
Liễu Lan Lan hoảng sợ hét lên, vứt chiếc gương trong tay đi, động tác quá mạnh khiến cô ta ngửa người ra sau, cả người và chiếc ghế đều ngã lăn ra đất.
Điện thoại cũng vì động tác của Liễu Lan Lan mà bay văng ra xa, úp xuống đất, làm cho nguồn sáng duy nhất trong phòng cũng biến mất.
Liễu Lan Lan chỉ cảm thấy không khí lạnh lẽo, âm u xung quanh như đang ùa đến. Dường như cô ta thấy một cái bóng dữ tợn đang bò ra từ chiếc gương nhỏ nằm dưới chân mình, nở nụ cười kinh khủng rồi vươn tay muốn tóm lấy cô ta.
“A!”
Liễu Lan Lan hét lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh đứng dậy, chạy về phía giường đất: “Lô Khê! Lộ Dao! Trình Tinh! Có ma! Trong phòng có ma!!”
Tiếc thay, không ai đáp lại cô ta.
Đến khi cô ta chạy đến bên cạnh giường, dùng tay lay mạnh Lô Khê: “Có ma, mấy người mau dậy đi!!”
Ngân Tô với Lô Khê vốn dĩ vẫn chưa ngủ, nhưng cả hai đều rất ăn ý, chờ đến khi Liễu Lan Lan gần như suy sụp mới từ từ tỉnh dậy.
Trình Tinh nằm sát tường, cô ấy cũng không biết mình nên dậy hay tiếp tục giả vờ ngủ.
Lô Khê mang theo vẻ tức giận vì bị đánh thức, bật đèn flash điện thoại, chiếu thẳng vào mặt Liễu Lan Lan và mắng mỏ: “Đêm hôm khuya khoắt thế này cô gào thét cái gì vậy, bị điên à?”
Liễu Lan Lan khóc nức nở, vẻ mặt vô cùng đáng thương: “Có ma, ở đây có ma!”
“Liễu Lan Lan, cô có phải bị thần kinh không?” Ngân Tô đưa tay xoa thái dương, vẻ mặt mang theo chút thương hại: “Bọn tôi cũng không nhìn thấy thứ gì hết, sao lúc nào cô cũng có thể nhìn thấy vậy?”
“Đúng vậy!” Thật ra Lô Khê cũng cảm thấy nhiệt độ trong phòng hơi thấp, nhưng cô ta thấy yên tâm hơn nhiều khi ở cạnh Ngân Tô.
“Tôi thật sự nhìn thấy mà, nó ở bên đó…” Liễu Lan Lan chỉ về phía cái bàn.
Thế nhưng ở đó chỉ có một chiếc ghế đổ lăn lóc, một chiếc điện thoại di động úp sấp xuống đất, tỏa ra ánh sáng yếu ớt, và một chiếc gương nhỏ, ngoài ra thì không còn gì khác.
“…”
“…”
Ngân Tô với vẻ mặt phức tạp hỏi lại: “Gia đình cô có ai từng mắc bệnh tâm thần không? Nếu không thì chờ về rồi cô đi kiểm tra xem sao. Xinh đẹp như vậy, lỡ mắc bệnh tâm thần thì phí quá.”
Liễu Lan Lan: “…”
Sao cô ta lại bị tâm thần được!!
Rõ ràng lúc nãy cô ta đã nhìn thấy…
“Thật là phiền phức!” Lô Khê nằm xuống mắng: “Có bệnh thì mau đi khám đi, đừng có phát điên trước mặt bọn tôi.”
Thực tế, dưới lớp chăn, Lô Khê đang lặng lẽ nắm chặt cổ tay Ngân Tô. Vừa nãy Liễu Lan Lan phản ứng dữ dội như vậy, chẳng lẽ cô ta thật sự gặp phải thứ gì đó sao?
Ngân Tô vỗ nhẹ vào tay Lô Khê, rồi dịu dàng nói với Liễu Lan Lan: “Có bệnh thì phải đi chữa đi, đừng để lâu mãi. Tôi nghe nói bệnh tâm thần nếu không được chữa trị sớm thì sẽ càng ngày càng nghiêm trọng đấy.”
Liễu Lan Lan vô thức phản bác lại: “Tôi không bị bệnh.”
“Được rồi, được rồi.” Ngân Tô như đang dỗ dành một bệnh nhân cứng đầu, giọng nói dịu dàng của cô ta dần chuyển sang lạnh lẽo, lộ ra vẻ âm u: “Nhưng bây giờ bọn tôi buồn ngủ rồi, cô đừng có ồn ào nữa, ồn ào là bất lịch sự đấy.”
Lô Khê ở bên cạnh còn hùa theo: “Đúng vậy, bọn tôi không phải mẹ cô cũng chẳng phải Triệu Thần, bọn tôi sẽ không dỗ dành hay chiều chuộng cô đâu.”
Triệu Thần!
Đúng vậy! Cô ta có thể đi tìm Triệu Thần!
Nhưng Liễu Lan Lan nhìn ra cửa, giường cách cửa quá xa, bây giờ cô ta không dám đi qua, sợ cái thứ hồi nãy cô ta nhìn thấy kia lại xuất hiện.
Để họ dẫn cô ta đi?
Lô Khê và Ngân Tô chắc chắn sẽ không dẫn cô ta đi, chẳng lẽ cô ta phải mở miệng cầu xin bọn họ?
Liễu Lan Lan, người vừa bị chế nhạo là bị thần kinh, không tài nào chịu nổi sự mất mặt này.
Trình Tinh… Cô ta nhìn sang bên kia, từ nãy đến giờ Trình Tinh vẫn ngủ say như chết.
“Trình Tinh… Trình Tinh.” Liễu Lan Lan thử gọi hai câu nhưng Trình Tinh vẫn ngủ say như chết, hoàn toàn không có chút phản ứng nào.
Liễu Lan Lan không dám một mình đi ra ngoài, xung quanh lại chìm vào sự im lặng quỷ dị y hệt lúc nãy, cô ta vội vã bò lên giường rồi tự giam mình trong vùng an toàn dưới chiếc chăn bông.
Liễu Lan Lan sợ đến mức không tài nào ngủ được, chỉ cần vừa nhắm mắt lại là cô ta sẽ nhìn thấy khuôn mặt kinh khủng và cái bóng dữ tợn bò ra từ chiếc gương kia.
Liễu Lan Lan chìm đắm trong sự sợ hãi, mỗi giây trôi qua cô ta đều cảm thấy dài như cả một ngày. Cô ta cũng không nhận ra chiếc chăn trên người mình càng lúc càng nặng. Đến khi cô ta nhận ra thì chiếc chăn trên người đã nặng đến mức khiến cô ta không thể cử động nổi nữa rồi.
Có thứ gì đó bên ngoài chăn bông đang đè nặng lên người cô ta, cảm giác lạnh lẽo từ bên ngoài thấm dần vào bên trong.
Liễu Lan Lan muốn hét lên nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không thể phát ra tiếng. Cơ thể cũng cứng đờ không thể cử động, cứ thế, cô ta bị nhốt chặt trong chiếc chăn.
Dường như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy cổ họng cô ta, oxy trong lồng ngực dần cạn kiệt nhưng cô ta thậm chí còn không thể kêu cứu.
Cô ta sẽ chết sao?
Cô ta sẽ phải chết ở đây sao?
Đúng lúc Liễu Lan Lan đang hoảng sợ tột độ, nghĩ rằng mình sắp chết đến nơi thì tự nhiên cô ta cảm thấy buồn tiểu.
Liễu Lan Lan đột ngột đứng dậy, há miệng thở hổn hển, có thứ gì đó đang quấn quanh cổ. Cô ta kéo xuống, là một chiếc áo khoác. Đây là áo khoác của cô ta… Cô ta lấy chiếc áo khoác này từ bao giờ vậy? Rõ ràng trước đó cô ta đã để nó trên bàn đằng kia mà.