Chương 122: Thôn Vĩnh Sinh (12)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 122: Thôn Vĩnh Sinh (12)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trình Tinh là người đầu tiên chia sẻ những điều mình phát hiện: “Vừa nãy tôi ra đầu làng xem cái cây khô, dưới gốc cây có rất nhiều dấu vết cúng tế, nhưng trên thân cây thì ngoài những dải lụa đỏ và đèn lồng ra, không có gì khác lạ.”
“Cúng tế sao?”
“Đúng vậy, có rất nhiều tàn hương và nến đã cháy hết, nhưng tôi cũng không rõ là họ cúng cây hay cúng thứ gì khác.”
Nói xong, vẻ mặt Trình Tinh lộ rõ vẻ kỳ lạ, anh ta bổ sung thêm: “Cạnh cái cây khô còn có một tấm bia đá… Mọi người có thể đến xem thử, rất quỷ dị.”
Đêm qua trời quá tối, tấm bia đá lại nằm ở phía bên kia của cái cây nên không ai phát hiện ra.
Quỷ dị đến mức nào thì bản thân người chơi phải tự mình đi xem mới biết được.
Chờ Trình Tinh nói xong, Tôn Hạo mới cất lời: “Làng này có ít nhất bốn trăm hộ gia đình, nhà nào cũng treo lụa đỏ, có vẻ như tất cả đều có người ở. Giả sử mỗi hộ có ba người thì làng này cũng phải có hơn một nghìn hai trăm nhân khẩu.”
Đông đảo NPC đương nhiên sẽ có cả lợi lẫn hại.
Cái lợi là có thể khai thác được không ít manh mối từ họ, còn cái hại chính là một khi bước vào giai đoạn truy đuổi và giết chóc, những NPC này sẽ trở thành lực lượng chính để săn lùng và tiêu diệt họ.
Tôn Hạo và Chu Hiên cùng nhau hành động, họ thăm dò sơ bộ quy mô của làng.
Khi họ trở về, đã có rất nhiều dân làng mở cửa. Dân làng không hề đề phòng khi thấy những gương mặt xa lạ, ngược lại còn tỏ ra rất nhiệt tình, hỏi họ có phải là bạn học được cậu sinh viên nhà họ Trương dẫn về không.
“Người trong làng đều biết Trương Dương sẽ dẫn người về sao?”
“Đúng vậy, tôi có ý hỏi dò thì họ nói là mẹ Trương Dương đi kể khắp nơi rằng con trai sắp về, còn dẫn theo bạn học về chơi.”
Tình huống này cũng khá bình thường, ở những ngôi làng như thế này, tin tức lan truyền rất nhanh và thường bị phóng đại một cách thái quá.
Ví dụ, đi nước ngoài thì bị đồn là đi tù, chưa kết hôn thì bị đồn là đã lấy hai đời chồng, rồi còn sảy thai ba lần.
Cuối cùng, Chu Hiên bổ sung thêm một câu: “Trong làng không có bất kỳ một con vật nào.”
Tối qua khi vào làng, họ đã cảm thấy nơi này quá yên tĩnh nên điều này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
“Cậu có phát hiện gì không?” Trình Tinh hỏi Sử Vân Phi đang cúi đầu.
Sử Vân Phi không ngẩng lên, giọng nói nặng nề: “Tôi thấy một căn nhà không treo lụa đỏ.”
Cả làng đều treo lụa đỏ, tự nhiên có một nhà không treo thì lại càng kỳ quái.
Sau khi Sử Vân Phi nói xong thì cũng không bổ sung thêm điều gì nữa, không rõ là do không muốn nói hay không phát hiện thêm điều gì kỳ lạ khác. Những người chơi còn lại cũng không ép buộc, để người khác tiếp tục chia sẻ.
“Tôi không ra ngoài.” Bạch Lương Dịch thẳng thắn nói rằng anh ta không phát hiện gì mới, rồi nhìn về phía Ngân Tô hỏi: “Những quy tắc cô nói với tôi lúc trước, có thể kể cho họ biết không?”
Ngân Tô đang ngồi hóng chuyện bỗng dưng bị nhắc đến, cô thờ ơ đáp: “Sao cũng được.”
Mọi người: “???” Quy tắc ư?
Họ cũng đã nói chuyện với dân làng nhưng không hề nghe được bất kỳ quy tắc mơ hồ nào.
“…” Bạch Lương Dịch nhìn chằm chằm Ngân Tô.
“…” Ngân Tô nhìn lại với ánh mắt khó hiểu, nhìn cô làm gì chứ? Chẳng phải cô đã đồng ý rồi sao?
Ánh mắt hai người hoàn toàn không thể giao tiếp được với nhau, cuối cùng Bạch Lương Dịch dường như không biết phải nói sao, đành lặp lại những quy tắc mà Ngân Tô đã nói lúc nãy.
Biểu cảm của những người chơi khác khi nhìn Ngân Tô cũng bắt đầu trở nên phức tạp, cô ấy thật sự không phải là NPC trà trộn vào đây chứ?
***
Sau khi trao đổi manh mối xong và quay trở lại sân, Lô Khê đang ngồi ăn một củ khoai lang vẫn còn nóng hổi, thấy Ngân Tô đi vào còn đưa cho cô một củ.
Trương Dương khập khiễng chuẩn bị xong bữa sáng, gọi mọi người đến ăn cơm.
Ngân Tô vẫn không thấy cha mẹ Trương Dương đâu, cô khẽ huých Lô Khê hỏi: “Trương Dương, ba mẹ cậu đâu rồi?”
“Họ đi giúp nhà chị họ tôi rồi.” Trương Dương đáp khẽ: “Hôn lễ cần chuẩn bị rất nhiều thứ, họ lo không xuể.”
Đêm qua Trương Dương đã nói rằng chị họ cậu ta sắp kết hôn… Nhưng hôn lễ này thì có liên quan gì đến phó bản chứ?
“Chúng ta đến nhà chị họ cậu xem thử đi.” Bạch Lương Dịch tranh thủ cơ hội nói: “Tôi chưa từng thấy hôn lễ ở nông thôn nên có hơi tò mò.”
Có lẽ lý do của Bạch Lương Dịch hợp lý nên Trương Dương rất dễ dàng đồng ý: “Được thôi, lát nữa tôi sẽ đưa các cậu đến đó xem thử.”
“Không cần đâu, cậu cứ nói địa điểm cho tôi biết, chúng tôi tự tìm đến được.”
Trương Dương “Ồ” một tiếng nhưng cũng không khăng khăng đòi dẫn đường, chỉ nói cho họ biết đường đi.
Bạch Lương Dịch liếc nhìn Triệu Thần, hỏi một cách tự nhiên: “Anh Thần, anh có định đi không?”
“Không, mọi người tự đi đi.” Triệu Thần có vẻ không hứng thú với hôn lễ, cũng không để ý người khác làm gì.
Người chơi không biết bích họa ở đâu, hỏi Trương Dương cũng chỉ nhận được câu trả lời là “Tùy ý Triệu Thần” nên họ cũng chỉ có thể làm việc khác.
Các người chơi ăn sáng xong liền chuẩn bị đi đến nhà chị họ Trương Dương.
Hiển nhiên, chỉ có người chơi mới quan tâm đến hôn lễ, còn lại các NPC đều không màng. Lô Khê nói mình muốn ngủ bù, không rảnh đi xem cái đám cưới nông thôn quê mùa đó đâu.
Tên mập từ lúc ăn cơm đã cứ u u ám ám, chẳng thèm nghe họ nói gì.
Càng không nói đến Liễu Lan Lan, nếu Triệu Thần không đi thì chắc chắn cô ta cũng sẽ không đi.
Thế là những người chơi có thời gian để hành động một mình.
Sau khi Ngân Tô ra ngoài cùng những người chơi khác, cô không có ý định đến nhà chị họ Trương Dương nên đã tách ra hành động riêng.
Ngân Tô đi bộ ra cổng làng, nhìn thấy cái cây cổ thụ khô héo kia.
Buổi tối không đủ ánh sáng nên bây giờ Ngân Tô mới thấy rõ cái cây này lớn đến mức nào, thân cây to, phải bảy tám người lớn ôm mới xuể.
Những dải lụa đỏ treo trên cây dường như còn nhiều hơn so với ban đêm, nhìn từ xa cứ ngỡ là một cây đại thụ đỏ rực.
Cô đi đến gốc cây, không nhìn thấy những dấu vết cúng tế như Trình Tinh đã nói, nhưng khi đến mặt bên kia của gốc cây thì lại thấy tàn hương và nến cháy.
Vừa quay đầu lại, cô đã nhìn thấy một tấm bia đá cách đó không xa.
Tấm bia đá bị tạt máu tươi, nhìn qua thấy vẫn còn khá mới, giống như mới tạt cách đây không lâu.
Nhưng cũng có thể thấy những vết máu cũ trên tấm bia đá.
Dưới vết máu dường như còn có chữ viết nhưng bị từng lớp máu che lấp, không thể nhìn ra được là viết gì.
Ngân Tô vòng sang bên kia tấm bia đá.
—— Thôn Vĩnh Sinh
Nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ được khắc lên bia đá, trong những khe rãnh sâu hoắm bị bao phủ bằng màu đỏ, không biết là máu hay là sơn.
Ngân Tô đang chăm chú quan sát thì đột nhiên một khuôn mặt nhăn nheo xuất hiện sau tấm bia đá, Ngân Tô giật mình, theo bản năng muốn rút ống thép ra.
“Cô là bạn học của Trương Dương à?”
Một người phụ nữ trung niên mặc quần áo hoa bước ra từ phía sau tấm bia đá với nụ cười vui vẻ, nhiệt tình.
“Con gái thành phố đúng là rất xinh đẹp, nhìn cái dáng vẻ trong trẻo như nước này xem.” Người phụ nữ kia dường như đã quen, khen cô mấy câu rồi hỏi: “Sao cháu lại ở đây một mình?”
“Một mình ư?” Ngân Tô kiềm chế cảm xúc muốn rút ống thép của mình ra, kinh ngạc nhìn xung quanh: “Cháu đi cùng bạn cháu mà, sao lại chỉ có một mình?”
Người phụ nữ trung niên: “…”
Bà ta cảnh giác liếc nhìn Ngân Tô, trong mắt chỉ thấy bóng dáng lẻ loi của cô gái.
Người phụ nữ trung niên lại cười: “Con bé này, cháu đừng dọa dì, ở đây rõ ràng chỉ có một mình cháu thôi, làm gì có người khác.”
Ngân Tô lộ ra vẻ kinh ngạc: “Sao có thể được, bạn cháu rõ ràng đang đứng ở đây mà.”
Cô tùy tiện kéo không khí một cái, làm động tác đẩy về phía trước: “Dì à, dì không nhìn thấy họ sao? Dì nhìn xem, họ rõ ràng đang đứng ở đây nè.”
Người phụ nữ trung niên: “…”