Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 121: Vĩnh Sinh Thôn (11) - Phát Hiện Quy Tắc
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngân Tô trả lại tờ báo cho anh ta, nói: “Nhìn thấy mèo đen là điềm xấu, không được soi gương chải tóc vào nửa đêm, thà thử quan tài chứ đừng thử giày, không được tự tiện vào những ngôi nhà bỏ hoang. Đó là những quy tắc ở đây.”
Bạch Lương Dịch thu lại vẻ thờ ơ ban đầu, nhìn chằm chằm cô, đôi mắt sáng rực như đèn pha ô tô.
Kể từ khi bước vào phó bản này, bọn họ chỉ biết được duy nhất một quy tắc từ Trương Dương: “Nếu ban đêm nghe thấy tiếng động thì không được ra khỏi phòng.”
“Cô tìm được những quy tắc này ở đâu?”
“Hỏi đó chứ,” Ngân Tô cười khẽ, “có miệng để làm gì?”
Đúng là có rất nhiều điều có thể hỏi NPC, nhưng trong tình huống chưa xác định rõ ràng thân phận của họ, người chơi cẩn thận sẽ không dại dột trêu chọc NPC. Làm vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết.
“Điều đầu tiên nghe không giống quy tắc cho lắm, có vẻ giống một lời cảnh cáo hơn,” Bạch Lương Dịch nhanh chóng trở nên nghiêm túc. “Còn ba điều kia thì có thể xác minh lại được.”
“Soi gương thấy quỷ, đi giày…” Ngân Tô nhìn về phía Liễu Lan Lan ở bên kia, với vẻ mặt khó đoán, cô nói: “Có khả năng là đã bị thay thế rồi.”
【Liễu Lan Lan ·?】
Cô nhìn Triệu Thần vẫn hiển thị là 【Triệu Thần · Sinh viên đại học】, không hề có dấu hỏi chấm kia.
Tối qua, khi Liễu Lan Lan đi ra ngoài, cô đã nhìn thấy Liễu Lan Lan đi nhầm giày.
Nhưng Liễu Lan Lan bây giờ không khác mấy so với Liễu Lan Lan tối qua, vẫn kiêu ngạo, bốc đồng, từ thần thái cho tới giọng điệu đều không thay đổi.
Liễu Lan Lan phồng má làm nũng với Triệu Thần, muốn Triệu Thần dạy dỗ Trương Dương để giúp mình hả giận.
Sau khi nghe Ngân Tô nói xong, trong đầu Bạch Lương Dịch đầy rẫy dấu hỏi chấm. Sao cô lại tiến bộ nhanh như vậy nhỉ? Đây thực sự là người chơi mới vừa vượt qua phó bản tân thủ sao?
Thật ra, việc cô ấy có nói dối hay không cũng không quan trọng, dù sao bọn họ cũng chẳng mấy tin tưởng nhau. Trong phó bản, tự bảo vệ bản thân mới là điều quan trọng nhất, niềm tin ở đây chẳng đáng một xu.
Vậy nên, Bạch Lương Dịch cũng chẳng để ý đến những chuyện vụn vặt như vậy, chuyển sự chú ý sang người đang líu lo làm nũng với Triệu Thần: “Liễu Lan Lan bị thay thế rồi à?”
Anh ta không hề nhận ra sự thay đổi của Liễu Lan Lan.
Hơn nữa, sao cô có thể phát hiện ra hai quy tắc chỉ trong một đêm?
Ngân Tô nhìn chằm chằm vào Liễu Lan Lan với ánh mắt lóe lên, không biết đang nghĩ gì. Cô nói: “Tôi không biết, chỉ là có khả năng thôi.” Kỹ năng rác của cô sau khi thăng cấp đã hiển thị thêm một dấu hỏi chấm, nên cô cũng chỉ có thể suy đoán vậy thôi.
Bạch Lương Dịch nhìn chằm chằm vào sườn mặt gần như hoàn hảo của Ngân Tô, nụ cười ấy quá chói mắt, đẹp thì đẹp thật nhưng không hiểu sao anh ta lại cảm thấy ẩn chứa chút nguy hiểm.
Tuy nhiên, trong mắt Bạch Lương Dịch lại hiện lên vẻ hứng thú.
Theo mệnh lệnh của Triệu Thần, tên mập đè Trương Dương xuống đất đánh tới tấp, như thể muốn đánh chết cậu ta vậy.
“Thôi được rồi, giờ mà đánh chết cậu ta thì ai sẽ dẫn anh đi xem bức bích họa kia?” Ngân Tô kịp thời lên tiếng.
“Đủ rồi.” Quả nhiên Triệu Thần lập tức ngăn tên mập lại. Anh ta đi đến bên cạnh Trương Dương, đá cho cậu ta một cái rồi đe dọa: “Lần sau mày còn dám làm mấy chuyện xấu xa như vậy thì tao sẽ chặt tay mày.”
Trương Dương nằm trên mặt đất, nghẹn ngào không nói nên lời.
“A Thần, bao giờ chúng ta đi xem bích họa vậy?” Liễu Lan Lan đi tới, vẻ mặt chán ghét nhìn Trương Dương, rồi ôm lấy tay Triệu Thần: “Em nghĩ chúng ta nên nhanh chóng rời khỏi cái nơi quỷ quái này thôi, chỗ này chẳng có gì tốt đẹp cả.”
Nói xong, Liễu Lan Lan còn lườm Ngân Tô và Lô Khê, rồi tiếp tục tố cáo: “Tối qua bọn họ còn cố ý nhốt em ở ngoài cửa nữa!!”
“Liễu Lan Lan, cô đừng có nói năng lung tung,” Lô Khê thay mặt mọi người giải thích. “Cô ra ngoài từ bao giờ chúng tôi còn chẳng biết, ai mà thèm nhốt cô chứ?”
“Các cô khóa cửa lại còn gì!” Liễu Lan Lan nũng nịu trách cứ: “Tôi đi ra ngoài xong, lúc quay về thì không mở được cửa, là ai đã khóa cửa?”
Lô Khê cười lạnh: “Cô nghĩ cô là ai? Hơn nửa đêm rồi mà chúng tôi không ngủ để chờ cô ra ngoài rồi khóa cửa lại sao? Lúc chúng tôi thức dậy có thấy cửa bị khóa đâu? Cô đừng có mà ngậm máu phun người.”
“Tôi…”
Lô Khê không cho Liễu Lan Lan cơ hội nói thêm: “Tối qua tự nhiên cô lên cơn điên gào thét ầm ĩ, đêm hôm khuya khoắt còn chạy ra khỏi phòng… Ai biết cô có bị điên hay không, bây giờ lại đổi trắng thay đen vu oan giá họa cho chúng tôi!”
“Tôi đổi trắng thay đen ư?”
“Không phải cô thì là ai? Tối qua là ai đã gào thét ầm ĩ?”
“Cô…”
Ngân Tô không tham gia vào cuộc tranh cãi giữa các NPC này, cô chỉ nhìn chằm chằm Liễu Lan Lan.
Khi Lô Khê nhắc đến chuyện tối qua, trên mặt Liễu Lan Lan thoáng hiện lên vẻ sợ hãi, như thể cô ta vẫn còn nhớ rõ những gì đã xảy ra tối qua.
Trông dáng vẻ của cô ta… không giống như đã bị thay thế.
Vậy thì là chuyện gì nhỉ?
Cuối cùng, Triệu Thần là người đứng ra ngăn cản cuộc cãi vã giữa hai người.
“Khi nào chúng ta đi xem bích họa vậy? Em không thể chờ thêm một phút giây nào nữa rồi!!” Liễu Lan Lan làm ầm ĩ bên cạnh Triệu Thần: “Xem xong là chúng ta quay trở về ngay, chỗ này vừa bẩn vừa cũ, nhìn thôi cũng đã thấy khó chịu rồi, em không muốn ở đây nữa đâu. A Thần, A Thần…”
“Tối nay chúng ta sẽ đi,” Triệu Thần dỗ dành cô ta. “Nào nào, đừng tức giận nữa.”
Triệu Thần và Liễu Lan Lan đi xa dần, không thể nghe thấy bọn họ nói gì thêm nữa.
Tên mập u ám nhìn chằm chằm theo bóng dáng hai người họ, cuối cùng tức giận đá Trương Dương một cái như để trút giận, rồi với gương mặt u ám, hắn quay về phòng.
Ngân Tô liếc nhìn Trương Dương đang cuộn tròn trên mặt đất, cũng không làm gì, chỉ quay người rời khỏi sân.
Lô Khê đi theo cô như một cái đuôi nhỏ: “Dao Dao, cậu đi đâu thế?”
Bạch Lương Dịch nhìn chăm chú vào bóng lưng mảnh khảnh kia, cho đến khi cô rời khỏi sân mới dừng lại, đôi mắt anh ta liếc sang Trương Dương đang nằm trên mặt đất.
Anh ta cũng không có ý định giúp Trương Dương.
Theo thiết lập nhân vật của bọn họ, Trương Dương là đối tượng bị bắt nạt. Nếu bây giờ anh ta giúp Trương Dương, chưa chắc đã nhận được hảo cảm, có khi lại còn khiến Trương Dương càng thêm căm ghét mình hơn.
Xóm làng dần thức dậy sau màn đêm tĩnh lặng dưới ánh bình minh, tiếng người văng vẳng từ xa vọng lại, khói bếp nghi ngút, mùi thức ăn thoang thoảng trong gió.
Ngôi làng vừa giản dị, vừa đơn sơ, yên bình và tĩnh lặng hệt như chốn bồng lai tiên cảnh.
Có điều, đây cũng chẳng phải chốn bồng lai tiên cảnh gì, mà là một ngôi mộ khổng lồ.
“Dao Dao, cậu có đói không?”
Ngân Tô nhìn thấy có người từ xa quay về, cô nghiêng người, quay sang mỉm cười với Lô Khê: “Cũng hơi đói, cậu đi xem Trương Dương đã chuẩn bị bữa sáng xong chưa?”
“Cậu ta vừa bị đánh một trận, sao mà chuẩn bị nhanh như vậy được,” Lô Khê nói. Nói đến đây, cô hiện rõ vẻ mặt chán ghét, hoàn toàn không có chút thông cảm nào với việc Trương Dương bị đánh: “Tớ đi xem một chút, phiền phức chết đi được.”
Lô Khê vừa đi thì Tôn Hạo và Chu Hiên đi cùng nhau cũng vừa về đến sân.
“Lộ tiểu thư.” Chu Hiên đang mặc bộ đồ thợ sửa chữa, chủ động chào hỏi cô.
Ngân Tô mỉm cười: “Chào buổi sáng, hôm nay cũng là một ngày đẹp trời.”
“…” Trong trò chơi này lấy đâu ra cái gì tốt đẹp?
Mà Tôn Hạo thì thẳng thắn hơn nhiều, nhìn cô như nhìn một bệnh nhân tâm thần: “Cô có sao không?”
Ngân Tô vô cùng sảng khoái: “Không sao hết.”
“…” Anh ta thấy cô chẳng có chỗ nào ổn cả.
Nhưng vào lúc này, Sử Vân Phi và Trình Tinh từ hai hướng khác nhau quay về. Có lẽ Bạch Lương Dịch thấy mọi người đã quay về nên cũng từ trong phòng đi ra.
Trong sân có vài NPC, nhóm người chơi ăn ý lùi ra xa vài mét. Ngay cả Ngân Tô đang ngắm cảnh cũng bị bọn họ kéo đến tham gia vào cuộc họp nhỏ này.