Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 128: Thôn Vĩnh Sinh (18)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Chị có khỏe không?”
“Em biết đã lâu rồi em chưa tới thăm chị, chị đừng tức giận nhé. Em mang cho chị vịt quay với bánh ngọt mà chị thích ăn nhất nè.”
“Chị họ cũng sắp phải gả đi rồi, em chưa dám đi thăm chị ấy…”
Trương Dương huyên thuyên đủ thứ chuyện vặt vãnh, nhưng giọng nói dần trở nên nghẹn ngào, cuối cùng thậm chí còn bật khóc thành tiếng.
Tiếng khóc nức nở của chàng trai vang vọng trong không khí u ám, bay xa dần, không hiểu sao lại khiến người khác cảm thấy sợ hãi.
May mà Trương Dương không khóc quá lâu, cậu ta nhanh chóng dọn dẹp rồi rời đi.
Ngân Tô đợi cậu ta đi xa rồi mới đi đến đó, băng qua một bụi cỏ dại, tầm mắt nhanh chóng được mở rộng, nhưng thứ đập vào mắt lại là một rừng những tấm bia mộ không khắc chữ.
Trong rừng cây rậm rạp không có ánh sáng xuyên qua, những tấm bia không chữ sừng sững lặng lẽ đứng đó.
Bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng như vậy đều sẽ cảm thấy sởn tóc gáy.
Nhưng Ngân Tô vẫn thản nhiên đi qua.
Lúc Trương Dương rời đi có để lại đồ ăn, nên Ngân Tô nhanh chóng tìm thấy bia mộ của chị Trương Dương, đó cũng là một tấm bia không chữ.
Chị Trương Dương có họ có tên, tại sao lại lập một tấm bia không khắc chữ chứ? Có phải cô ấy là cô dâu từng bị chọn trúng hay không? Nếu là như vậy thì những tấm bia mộ không tên ở đây đều là của các cô dâu đã gả đi?
Chỗ này ít nhất cũng phải có hơn trăm tấm bia không chữ…
Ngân Tô xuyên qua một rừng bia mộ không chữ đi đến cuối cùng, không nhận thấy những tấm bia mộ này có gì đặc biệt, kích thước và chất liệu đều không khác nhau nhiều, chỉ khác nhau ở độ mới cũ; những tấm bia mộ càng nằm sâu bên trong càng bị phong hóa nghiêm trọng.
Ngân Tô lại đi về phía trước một đoạn nữa, phía trước chỉ có cây cối, không còn những thứ khác.
Chính vào lúc Ngân Tô chuẩn bị quay về thì dưới chân dường như giẫm phải gì đó. Cô cúi đầu nhìn, trong bụi cỏ hoang, lờ mờ hiện ra vài mảnh đá.
Chất liệu của mảnh đá này vô cùng giống với chất liệu của bia mộ.
Mảnh đá bị những dây leo chằng chịt quấn quanh. Ngân Tô suy nghĩ một lúc, cuối cùng rút ống thép gạt bỏ đám dây leo ra.
Lúc này, mười mấy mảnh đá lớn nhỏ khác nhau hoàn toàn hiện ra trước mắt Ngân Tô. Cô nhìn thấy trong số đó, còn có vài mảnh đá có khắc chữ.
Ngân Tô lại tốn công ghép các mảnh đá lại. Đây cũng là một tấm bia mộ nhưng không phải bia không chữ, mà có khắc tên.
“Trương Minh Họa.”
Vù ——
Gió lạnh từ trong rừng thổi tới, lướt qua tai Ngân Tô, cơn giá lạnh thấu xương thấm thẳng vào trong cơ thể.
“Trương Minh Họa.”
Ngân Tô khép áo gió lại, không hề sợ hãi gọi thêm một tiếng, đồng thời mong chờ quan sát xung quanh, định tìm một 'người bạn' phi nhân loại.
Tuy nhiên, xung quanh ngoài tiếng gió ra thì không hề có thứ gì khác xuất hiện.
“Chậc.”
Ngân Tô suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định thu tấm bia mộ vào trong cung điện, dù sao thì cũng do cô khó nhọc lắm mới ghép lại được.
Dường như cung điện rất ghét bỏ việc Ngân Tô ném rác vào trong, nó rung lắc vài cái nhưng cuối cùng có lẽ là do nghĩ đến ai đang 'nuôi' nó nên đành phải yên tĩnh lại, miễn cưỡng chấp nhận sự tồn tại của món 'rác rưởi' này.
Ngân Tô đã nhét rất nhiều đồ linh tinh vào trong cung điện. Trừ ‘đạo cụ không thể lấy ra ở thế giới hiện thực’ thì những thứ khác đều không bị hạn chế, thậm chí có thể mang đồ từ thế giới hiện thực vào phó bản, là một không gian rất hữu dụng.
***
***
Lúc Ngân Tô nhặt 'rác' xong, trở về nhà Trương Dương, sắc trời đã tối. Dường như những người chơi khác cũng không có phát hiện gì quá lớn, ai nấy đều mặt ủ mày chau ngồi im lặng. Trên người Trình Tinh và Chu Hiên đều hơi bẩn, không biết chiều nay đã trải qua chuyện gì, trông sắc mặt có vẻ nhợt nhạt hơn những người chơi khác một chút.
Tuy Ngân Tô tò mò nhưng cũng không hỏi nhiều.
Ngân Tô đi một vòng, nhìn thấy một đôi nam nữ trung niên xa lạ ở trong bếp, hẳn là cha mẹ của Trương Dương.
Ngân Tô cũng nhanh chóng được Lô Khê xác nhận, đó chính là cha mẹ của Trương Dương. Bọn họ giúp đỡ nhà chị họ Trương Dương xong liền vội vã trở về.
“Mấy đứa tới ăn cơm đi.” Mẹ Trương cười ha hả đi ra gọi mọi người vào ăn cơm.
Đồ ăn tối nay thịnh soạn hơn tối qua. Mẹ Trương và cha Trương trông có vẻ là những người thuần phác, nhiệt tình, bưng thức ăn lên bàn liên tục mời họ ăn.
“Hai ngày nay bận chuyện của chị họ Dương Dương nên chiêu đãi các cháu không được chu đáo, các cháu đừng giận nhé.” Cha Trương có chút áy náy.
“Không đâu chú.” Triệu Thần rất lễ phép với cha mẹ Trương Dương, hoàn toàn không giống như kẻ dẫn đầu tẩy chay Trương Dương: “Trương Dương chiêu đãi chúng cháu rất tốt.”
Trương Dương cúi đầu bới cơm. Buổi sáng thằng mập đánh cậu ta nhưng không đánh vào mặt, nên người ngoài hoàn toàn không nhìn ra được điều gì. Mà từ sau sáng nay, Trương Dương càng trở nên trầm mặc, ít nói, không ai biết cậu ta đang nghĩ gì.
Dường như cha Trương không chú ý đến sự im lặng của con trai mình: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Thôn nhà bắc không thể so được với các thành phố lớn, cũng chẳng có gì vui chơi cả, chỉ sợ các cháu không quen được.”
Bữa cơm tối này cũng coi như là yên bình, ngay cả Liễu Lan Lan cũng không gây sự.
Sau bữa tối, cha mẹ Trương nói ngày mai bọn họ vẫn phải đi giúp đỡ nên sẽ ngủ sớm một chút, bảo mọi người cứ tự nhiên, chỉ căn dặn đừng ra ngoài vào buổi tối.
***
***
Buổi tối, Ngân Tô không tham gia vào cuộc họp nhỏ với những người chơi khác. Cô đi tìm Trương Dương, hỏi cậu ta xem có hỏi thêm được tập tục gì từ cha mẹ cậu ta không.
Trương Dương nói cậu ta chưa kịp hỏi, Ngân Tô cũng không truy hỏi nhiều, về thẳng phòng để nói chuyện với Lô Khê. Không bao lâu sau Trình Tinh cũng trở lại, người cuối cùng đi vào là Liễu Lan Lan.
Liễu Lan Lan trở về liền nhìn chằm chằm Ngân Tô, khóe miệng nở nụ cười quái dị: “Lộ Dao, quan hệ của cô với Trương Dương tốt như vậy từ khi nào?”
Ngân Tô liếc nhìn cô ta một cái, đoán là có lẽ vừa nãy cô đi tìm Trương Dương đã bị Liễu Lan Lan nhìn thấy, nên giờ cô ta mới đột nhiên thốt ra câu đó.
Ngân Tô nhếch môi, chạm mắt với Liễu Lan Lan, tò mò nói: “Cô đang quan tâm tôi à?”
Dường như Liễu Lan Lan cảm thấy buồn nôn, ghét bỏ ra mặt: “Tôi quan tâm cô làm cái gì.”
Khóe môi Ngân Tô lập tức kéo thẳng lại, hết sức lạnh nhạt, vô tình: “Thế cô hỏi cái gì?”
Liễu Lan Lan cười khẩy một tiếng, châm chọc nói: “Tôi chỉ lo lắng ánh mắt của cô quá kém, chó mèo gì cũng nhìn trúng.”
Lô Khê giống như nghe chói tai, hừ một tiếng, chen vào: “Dao Dao đâu có giống cô ta, cô ta mới là loại chó mèo gì cũng lên được!”
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô lặng lẽ giơ ngón cái với Lô Khê, cậu đúng là biết cách mắng người thật đấy.
Liễu Lan Lan như con mèo bị giẫm trúng đuôi, mặt biến sắc, thét lên chói tai: “Lô Khê cô nói lung tung gì đấy!!”
Hai tay Lô Khê khoanh trước ngực, ra vẻ sợ hãi nhưng lời nói ra lại đầy vẻ khiêu khích: “Ôi chao, người ta nói lung tung cái gì vậy? Người ta chỉ nói sự thật thôi mà! Cô cho rằng không ai biết mấy chuyện đó của cô thật à? Còn nữa, cô bớt tự ảo tưởng Dao Dao thành kẻ địch của mình đi, cũng chỉ có cô mới coi Triệu Thần là bảo bối thôi, không phải ai cũng thích cậu ta như cô đâu!”
“Cô…”
“Tôi cái gì mà tôi! Cô ồn ào lớn tiếng thêm chút nữa để Triệu Thần cũng tới nghe thử những 'công lao vĩ đại' của cô đi.”
“…”
Liễu Lan Lan cắn môi, gắt gao trừng mắt nhìn Lô Khê. Có lẽ là thật sự sợ kinh động đến Triệu Thần, Lô Khê nói ra điều gì đó bất lợi cho cô ta, nên cuối cùng đành phải nghẹn lại đến đỏ cả mặt, ném ra một câu: “Tôi không thèm tranh cãi với loại đàn bà đanh đá như cô!”
Lô Khê làm mặt quỷ phía sau, quay đầu liền buôn chuyện với Ngân Tô: “Bạn trai cũ của Liễu Lan Lan… có đến mấy bàn tay cũng không đếm xuể. Bây giờ chính là thấy Triệu Thần có chút tiền, muốn bám víu cậu ta. Chậc chậc… Chắc cô ta cho rằng Triệu Thần là thứ gì tốt đẹp lắm, hai người này đúng là xứng đôi vừa lứa.”