Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 129: Cuộc Gặp Gỡ Nửa Đêm
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“...” Cậu cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì! Nếu không cậu cũng sẽ chẳng xuất hiện trong cái nhóm này! Ngân Tô khẽ cười, gật đầu hưởng ứng: “Ừ.”
Liễu Lan Lan và Lô Khê cãi vã một hồi, tâm trạng bực bội vẫn còn kéo dài cho đến khi lên giường đi ngủ. Có lẽ do trải nghiệm kinh dị tối qua đã để lại cho cô ta ám ảnh nặng nề nên tối nay Liễu Lan Lan là người đầu tiên lên giường ngủ.
Ngân Tô đợi đến đêm khuya thanh vắng, sau khi ngồi dậy thì liếc nhìn Trình Tinh. Có vẻ Trình Tinh đã ngủ rồi. Vậy nên Ngân Tô không làm phiền ai, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Ngay sau khi cô đi, Liễu Lan Lan liền mở mắt ra, đôi mắt kia lóe lên ánh sáng xanh kỳ dị. Cô ta liếc nhìn Trình Tinh và Lô Khê nằm hai bên, sau đó vén chăn bước xuống giường.
Liễu Lan Lan không ra ngoài, mà đi tới trước chiếc tủ cũ kỹ trong phòng.
***
***
Buổi tối, trong thôn không một ánh đèn, trên con đường làng vắng vẻ, tĩnh mịch, một bóng dáng đang chậm rãi di chuyển.
Bóng dáng này không ai khác chính là Ngân Tô.
Cô chuẩn bị đi đến căn nhà cũ kia xem thử người bạn dị loại đã bắt đầu “tiếp đón” khách hay chưa.
Ngân Tô thong thả đi về phía nhà cũ, sắp đến gần thì đột nhiên nghe thấy phía sau có người gọi cô.
“Lộ Dao.”
“Lộ Dao.”
Là giọng nói của Trình Tinh.
Ngân Tô không hề có ý định quay đầu lại, thậm chí còn không dừng bước, cứ như không nghe thấy tiếng gọi từ phía sau vậy.
“Lộ Dao…”
Giọng nói càng ngày càng tới gần cô.
“Lộ Dao…”
Càng ngày càng gần.
“Lộ Dao.” Khi âm thanh này vừa dứt, Ngân Tô cảm thấy vai bị ai đó vỗ nhẹ một cái. Giọng nói Trình Tinh vang lên bên tai cô: “Tại sao cô phớt lờ ta vậy?”
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô rút ống thép ra, vuốt ve trong tay, không quay đầu lại mà lạnh lùng lên tiếng: “Cô có chắc muốn tôi để ý đến cô không?”
“Làm sao thế, ta chọc giận cô ở điểm nào sao?” Giọng nói của Trình Tinh vẫn vang lên ngay bên tai cô, rất gần, rất gần.
Ngân Tô khẽ nhếch môi cười, quay người, nhìn ‘người’ phía sau. Cô ta không phải là Trình Tinh mà là một cô dâu mặc đồ cưới. Lớp trang điểm có phần lòe loẹt, con ngươi trong hốc mắt đã biến mất, hai dòng máu chảy ra từ hốc mắt xuống khiến cô ta trông vô cùng đáng sợ và âm u.
Cô dâu thấy cô quay người lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết, dùng hốc mắt trống rỗng ‘nhìn chằm chằm’ Ngân Tô. Khóe miệng không ngừng giãn rộng, như muốn xé toạc đến mang tai, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp.
Nhưng cô dâu nhanh chóng phát hiện người đối diện không hề sợ hãi mà hét lên chói tai, hoàn toàn không giống với dự đoán của cô ta.
Cô ta không chỉ không dọa được đối phương mà cô gái đó còn đang cười, nụ cười rạng rỡ lại mang vẻ kỳ dị. Trong đôi mắt đen nhánh có những tia sáng lấp lánh phản chiếu ánh trăng, sự phấn khích và vui sướng điên cuồng trỗi dậy trong ánh mắt đó.
Cô dâu: “…”
Người này bị làm sao vậy?!
Ngân Tô cười nói: “Hơn nửa đêm người đẹp không ngoan ngoãn ở trong nhà mà sao lại ra ngoài đi dạo lung tung thế này, nhỡ gặp nguy hiểm thì sao?”
Có lẽ cô dâu không hiểu tại sao mình lại không dọa được đối phương: “Cô… Không sợ tôi sao?”
“Sợ ư?” Ánh mắt Ngân Tô dán chặt vào cô ta, nụ cười dần trở nên âm u: “Trông cô xinh đẹp như vậy, tại sao tôi phải sợ chứ? Ngày đẹp cảnh đẹp lại còn có mỹ nhân mặc đồ cưới tới tìm tôi, là đến tìm tôi bàn chuyện trăm năm sao?”
Cô dâu: “…”
Có phải đầu óc cô ta có vấn đề sao?
Sau giây phút sửng sốt ngắn ngủi, cô dâu nhanh chóng phản ứng lại, mình việc gì phải nói nhiều với kẻ này, cô ta cũng đã quay đầu lại rồi…
Nghĩ tới đây, khóe miệng cô dâu lại xé rộng đến mang tai, lao thẳng vào Ngân Tô. Cánh tay trắng bệch thò ra từ vạt áo cưới, móng tay dài như nhuốm độc, đen kịt đến ghê người.
Ngân Tô giơ ống thép lên đỡ lấy cánh tay cô dâu, chán ghét nói: “Sao lại không chịu giữ vệ sinh gì cả, móng tay dài thế này rồi mà còn không chịu cắt đi.”
Giây tiếp theo, ống thép trong tay Ngân Tô xoay một cái, chặt đứt cả bàn tay cô dâu.
Cô đứng trong màn mưa máu tung tóe cười nói: “Giúp cô chỉnh sửa lại một chút, đừng khách sáo.”
Cô dâu bị đứt tay: “…”
“A!!” Cô dâu giận dữ gầm lên một tiếng, sát khí ngập tràn, hung tợn lao vào Ngân Tô.
Ngân Tô xoay cổ qua lại, vung ống thép về phía mặt cô dâu. Cô dâu cảm thấy hơi lạnh buốt từ ống thép khác thường, né tránh theo bản năng.
Ống thép lướt qua mặt cô dâu nhưng ống thép vừa lướt qua người cô ta bỗng chốc lại di chuyển, ánh sáng lạnh lẽo lướt qua.
Cô dâu không có con ngươi nên không bị hạn chế tầm nhìn. Cô ta cảm nhận được sự bất thường của ống thép, theo bản năng không muốn để nó chạm vào người mình nữa, nhất thời chỉ biết né tránh.
“Keng ——”
Ống thép đập mạnh vào tường, âm thanh chói tai vang vọng khắp bóng đêm.
Váy cưới rộng thùng thình quét trên mặt đất. Vừa thấy cô ta sắp ẩn vào bóng tối thì lại bị một bàn chân đạp giữ, cơ thể cô dâu dừng lại. Ngân Tô túm lấy, giật mạnh tóc cô dâu lại.
“A…”
Cô dâu ngã xuống đất, vai bị ống thép đâm xuyên, ghim chặt cô ta xuống đất, không thể nhúc nhích.
Ngân Tô giẫm lên vai cô ta, hơi cúi người nhìn cô ta chằm chằm: “Cô là cô dâu từng bị chọn làm vật hiến tế trong thôn sao?”
“…”
Cô dâu vừa định mở miệng nói gì đó thì cơ thể đột nhiên bắt đầu tan biến, chỉ trong chốc lát đã hóa thành làn sương đen, biến mất không còn tăm hơi.
Ống thép rơi xuống đất, lộc cộc lăn xuống phía thấp hơn.
Ngân Tô: “…” Chậc, còn cài cả chương trình tự động ‘diệt khẩu’ nữa chứ!
Ngân Tô bĩu môi, đi nhặt ống thép lên, vác lên vai tiếp tục đi về phía căn nhà hoang.
***
***
Vì trên đường bị chậm trễ một lúc nên khi Ngân Tô tới nhà cũ đã quá nửa đêm.
Căn nhà cũ không khác gì so với ban ngày, vẫn rất hoang tàn, cũ nát và vắng lặng. Cô đi quanh một vòng nhưng vẫn không tìm thấy người bạn dị loại nào.
“…”
Chẳng lẽ ở đây không có gì sao?
Ngân Tô cảm thấy không thể nào như vậy được, định dùng kỹ năng ‘xem xét’ của mình. Hiện tại kỹ năng chỉ còn ba lần sử dụng. Ngân Tô lựa chọn xem xét phòng khách của căn nhà hoang trước, nhưng đáng tiếc là không có gì.
Nơi thứ hai Ngân Tô chọn là phòng chính, tìm thấy một ngăn tủ bí mật ẩn trên tường trong phòng. Trong ngăn tủ bí mật này có một khẩu súng trông khá cổ xưa và vài viên đạn.
Có lẽ vì ngăn tủ bí mật được che kín giấu kỹ nên khẩu súng này trông vẫn còn rất mới. Ngân Tô kiểm tra một chút, chắc hẳn vẫn có thể sử dụng được.
Đối phó với quái vật trong phó bản, đạn bình thường không có tác dụng đáng kể.
Đương nhiên đối phó với đám thôn dân kia thì vẫn có chút tác dụng. Ngân Tô cất khẩu súng đi.
Một cơ hội cuối cùng, Ngân Tô đứng ở trong sân dùng kiểu điểm binh điểm tướng chọn ra một căn phòng.
【Khung cửa】
【Ghế tựa】
【Mảnh sứ cổ】
【Hộp phấn son】
【?】
【Vải】
【Mảnh sứ vỡ】
Ngân Tô nhìn vào vị trí hiển thị dấu hỏi chấm, hít một hơi, chui vào trong chiếc tủ quần áo cũ nát, tìm kiếm nguồn gốc của dấu hỏi chấm.
Trong gác lửng dưới đáy tủ quần áo.
Ngân Tô cạy mở gác lửng, lấy ra một chiếc hộp sắt gỉ sét ở bên trong. Ngân Tô ngồi trong tủ quần áo mở hộp sắt ra, bên trong chỉ có một chiếc ghim cài áo và một bức thư.
Nét chữ trên bức thư xinh đẹp, thanh tú, chắc hẳn là chữ của một cô gái.
[Chỉ mong lòng chàng như lòng thiếp, nhất định không phụ ý tương tư —— Trương Minh Họa]