Chương 13: Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (13)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 13: Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (13)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngân Tô xoay nửa người, chống tay quan sát Khang Mại từ trên xuống dưới: "Không có, anh nhìn thấy gì?"
Khang Mại nhíu mày, vừa rồi anh ta không thấy rõ bóng trắng kia là cái gì, dù sao thì cũng không bình thường.
Y tá kia từng nói tắt đèn là phải lên giường nghỉ ngơi, đảm bảo ngủ đủ giấc.
Lên giường nghỉ ngơi chưa chắc đã là buồn ngủ.
Trọng điểm là đảm bảo ngủ đủ giấc!
Khang Mại lẩm bẩm chửi rủa, thảo nào chiều nay người bạn cùng phòng quái gở này lại ngủ nhiều như vậy.
Ban ngày ngủ sẽ không quá nguy hiểm, chỉ cần hy sinh chút thời gian thăm dò manh mối thôi.
Nhưng so với manh mối, nguy hiểm buổi tối lại càng khó ứng phó hơn.
Bọn họ thậm chí còn không phải quan hệ hợp tác, nên Khang Mại không thể trách bạn cùng phòng có vấn đề về thần kinh không nhắc nhở anh ta, chỉ có thể tự trách mình sơ ý.
Khang Mại cảm thấy độ khó của phó bản này không bình thường. Anh ta nhìn Ngân Tô, chủ động hỏi: "Có muốn hợp tác không?"
Ngân Tô không muốn có một đồng đội ràng buộc nên cô lịch sự từ chối: "Tôi cảm thấy một mình tôi cũng có thể làm được." Thỉnh thoảng trao đổi thông tin là được rồi.
Khang Mại: "..."
Khang Mại lùi lại một bước, đặt điều kiện: "Tôi có khóa phòng, lát nữa kiểm tra xong cô cần tôi mở cửa đúng chứ? Chúng ta trao đổi đi, cô để ý giúp tôi, nếu phát hiện tôi có gì bất thường thì gọi tôi dậy."
Ngân Tô không bận tâm lắm đến việc khóa phòng, chạy đến phòng nào thì ngủ ở phòng đấy thôi, cô cũng không nói dối bạn cùng phòng.
Nhưng yêu cầu của Khang Mại cũng không quá đáng. Nể tình anh ta là bạn đồng hành mới, Ngân Tô quyết định mỗi ngày làm một việc tốt: "Tôi làm vậy cũng coi như là giúp anh đúng không?"
"?" Chẳng lẽ đây không phải là trao đổi sao? Khang Mại rất sáng suốt không nói vậy, "Đúng vậy."
"Được rồi." Ngân Tô cười tủm tỉm nói: "Tôi đúng là một người cực kỳ lương thiện mà."
Khang Mại: "?"
* * *
* * *
Có Ngân Tô để ý giúp, Khang Mại lại nằm xuống.
Anh ta cũng không hoàn toàn tin tưởng Ngân Tô, vẫn cảnh giác giữ tỉnh táo một lúc. Nhưng lúc nào không hay, cảm giác buồn ngủ lại ập đến.
Khang Mại không biết mình ngủ từ lúc nào.
Anh ta tỉnh giấc vì ngạt thở.
Vừa mở mắt liền đối diện với đôi mắt đen láy đầy vẻ bất mãn. Chủ nhân của đôi mắt ấy bỏ tay đang bóp mũi anh ta ra, trầm giọng nói: "Không phải anh nói anh không ngáy sao?"
Khang Mại: "..."
Vừa nãy anh ta lại ngủ gật à?
Nhưng lần này anh ta không có cảm giác khó chịu như lần trước..
"Ùng ục ục.."
Trong căn phòng yên tĩnh đột nhiên có tiếng nước sôi ùng ục.
Khang Mại quay đầu nhìn về phía tủ đầu giường: "Cô.. Đang nấu gì đấy?" Đã hơn nửa đêm rồi!
Anh ta nhìn thấy nắp bị cái gì đó đẩy ra, một ngón tay tái nhợt thò ra từ trong, nhưng một giây sau cái nắp đã bị bàn tay trắng nõn đè lại. Ngay sau đó là một tiếng rít ngắn ngủi, đầy tức giận.
"Vị khách không mời mà đến." Ngân Tô ngồi lại giường, nằm xuống: "Ngủ tiếp đi, người bạn cùng phòng thân mến của tôi."
Khang Mại: "..."
Ôi trời!
Khang Mại cảm thấy mình vừa ngủ được một giấc ngon lành rất có thể là vì cô đã bắt lại 'vị khách' đã đến thăm.
Nhưng nhét vào ấm nước đun sôi thì có ý gì?
[Cốc cốc --]
Đột nhiên cửa bị gõ khiến Khang Mại giật mình thon thót.
Không biết đèn trong hành lang sáng lên từ lúc nào, có một bóng người đứng ngoài cửa.
[Cốc cốc --]
"Đã đến giờ kiểm tra." Ngoài cửa vang lên một giọng nói bình tĩnh, không chút cảm xúc.
Ngân Tô liếc mắt nhìn đồng hồ, đúng mười hai giờ.
Cô đành phải đứng dậy nhìn cái ấm nước vẫn đang sôi ùng ục, cúi người thì thầm: "Ngươi đừng hòng trốn thoát, ta đã bắt được ngươi một lần thì cũng có thể bắt được lần thứ hai. Nếu ngươi trốn thoát mà bị ta bắt lại được.."
Nói đến đây, thiếu nữ bật cười thành tiếng.
Đó là một tiếng cười vui vẻ, sảng khoái.
Thế nhưng cho dù là 'vị khách' đang được đun trong ấm hay Khang Mại đều cảm thấy cô cười không mấy thân thiện, còn toát ra vẻ tà dị.
* * *
* * *
Y tá mặc đồng phục màu xanh lam nhạt, mặt không biểu cảm đứng trên hành lang. Đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm bọn họ, không hề có chút hơi ấm nào.
Thấy bọn họ đi ra, y tá nói: "Đã đến giờ kiểm tra, xin hãy cầm đơn kiểm tra đi đến tòa kiểm tra tầng bốn phòng 401, không được bỏ lỡ thời gian kiểm tra."
Nói xong liền mặc kệ bọn họ, định đi gõ cửa phòng tiếp theo.
"Cô thái độ gì thế." Ngân Tô bất mãn kéo cổ tay cô ta, không cho cô ta rời đi.
Y tá bị giữ chặt, đồng tử cô ta rõ ràng hơi co lại, gương mặt lạnh như băng căng cứng, u ám nhìn người đang giữ mình.
Ngân Tô đón lấy ánh mắt của cô ta: "Cô không dẫn chúng tôi qua?"
"Tôi chỉ phụ trách công việc gọi mọi người." Y tá trả lời rành mạch.
Ngân Tô lại bắt đầu giở trò: "Chậc, đêm hôm khuya khoắt, tối tăm thế này mà cô bảo chúng tôi tự qua? Nếu tôi vấp ngã hay đập đầu vào đâu đó thì sao?"
"..."
"Cô mà không cho tôi một câu trả lời hợp lý thì hôm nay chúng ta cứ đứng giằng co ở đây đi." Ngân Tô ghé sát vào y tá, kéo tay cô ta đặt vào lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô ta, nở nụ cười vô cùng dịu dàng: "Không hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn cô sẽ bị phạt."
"..."
Có lẽ y tá chưa từng bị làm khó đến thế, muốn rút tay mình về nhưng người đang giữ cô ta rất khỏe, cô ta không thể rút tay ra được.
Trên gương mặt bình tĩnh của y tá cuối cùng cũng lộ ra vẻ bối rối, gấp gáp.
"Xem ra chị y tá đây cũng rất hy vọng có thể ở lại đây với tôi rồi." Ngân Tô nhẹ giọng rủ rỉ.
Y tá: "..."
Y tá giãy giụa mãi không được, chỉ đành trừng mắt nhìn Ngân Tô.
Đèn trên hành lang chập chờn, lúc sáng lúc tối liên tục, y tá lên tiếng: "Cô sẽ bỏ lỡ thời gian kiểm tra."
"Sợ gì chứ, chẳng phải bác sĩ sẽ đến tận phòng kiểm tra sao?" Ngón tay Ngân Tô khẽ lướt qua mu bàn tay y tá, giọng nói pha thêm vài phần mong đợi: "Được ở lại thêm một lúc với chị y tá đây tôi cảm thấy rất vui đó."
Tay y tá lạnh như băng. Rõ ràng đôi bàn tay đang nắm chặt tay cô ta kia khô ráo và ấm áp, nhưng cô ta lại cảm thấy như có một loài bò sát lạnh lẽo nào đó đang trườn qua mu bàn tay mình, để lại một thứ dịch nhờn ghê tởm..
"..."
Y tá rất hối hận, tại sao lại gõ cửa phòng này trước chứ.
Buông tay ra đi!
* * *
* * *
Khang Mại nhìn y tá phải móc một chiếc đèn pin từ trong túi ra đưa cho Ngân Tô mới thoát khỏi 'ma trảo' của cô ta.
Y tá vội vàng chạy sang chỗ khác, sợ Ngân Tô lại bám lấy cô ta. Cái tay bị Ngân Tô giữ chặt không ngừng chùi lên đồng phục, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Ngân Tô cười với y tá một cái: "Hẹn gặp lại!"
Y tá: "..."
Gặp cái quái gì chứ!
Tốt nhất là chết luôn ở bên kia đi!
Khang Mại chứng kiến toàn bộ quá trình: "..."
Khang Mại cảm thấy tâm trạng mình thật phức tạp.
Ngân Tô không trêu chọc y tá nữa, mà ngắm nghía chiếc đèn pin.
Khi cô lấy được đèn pin, trước mặt liền hiện ra một dòng chữ.
【Đèn pin của y tá: Khi di chuyển trong bóng tối, y tá sẽ đi theo hướng nó chỉ dẫn. Có lẽ cũng có thể dùng để chỉ đường cho người chơi. 】
【Giới hạn sử dụng: Trong phó bản hiện tại】
Thì ra là một đạo cụ.
Ngân Tô suy đoán về chiếc đèn pin rồi cúi đầu nhìn tờ đơn kiểm tra trong tay. Không biết từ lúc nào, trên tờ giấy đã xuất hiện thêm một mục thời gian kiểm tra.
[0: 55]
Khang Mại cũng nhìn thấy.
[0: 45]
Anh ta sớm hơn Ngân Tô mười phút.
Y tá gõ cửa đúng không giờ. Vừa rồi ít nhất cũng đã trễ năm phút, bây giờ còn bốn mươi phút.
Bốn mươi phút, thời gian khá dư dả, hoàn toàn đủ để anh ta đến phòng kiểm tra.. Điều kiện tiên quyết là không có bất ngờ nào xảy ra.
Nhưng đây là trò chơi cấm kỵ, làm sao có thể không có bất ngờ nào xảy ra được.