Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 12: Bí Mật Viện Điều Dưỡng Hoàn Mỹ (12)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khang Mại hất cằm, "Tôi có gì mà phải thất vọng? Sao bọn họ lại cung cấp thức ăn ngon thế này cho cô? Cái này ăn được thật à?"
Ngân Tô đáp gọn: "Đền bù thiệt hại."
Dù Khang Mại có vẻ ngoài thô kệch, to lớn, nhưng anh ta không hề ngốc. Anh ta nhanh chóng hiểu ý Ngân Tô: "Cô đã loại bỏ được hiềm nghi rồi à?"
Nhưng mà...
Những người khác, chỉ cần được xóa bỏ hiềm nghi đã cảm tạ trời đất rồi, đằng này cô còn có tâm tư đòi bồi thường cho bản thân nữa chứ.
Ngân Tô tùy tiện "Ừ" một tiếng, rồi tiếp tục hăng hái "chiến đấu" với đống đồ ăn của mình.
Đã lâu lắm rồi cô không được ăn những món bình thường như vậy. Trong cái phó bản tân thủ kia... Thôi, nghĩ lại mà rùng mình.
"Cô bị đưa đi đâu thế? Có phát hiện ra điều gì mới không?"
"Có vài bí mật, tự mình tìm ra mới thú vị..."
Bọn họ không phải là quan hệ hợp tác, Khang Mại rất có ý thức nói: "Trước đây, viện điều dưỡng này từng xảy ra một vụ thảm sát."
"Nghe đồn có một nữ sinh mắc bệnh tâm lý bị đưa vào đây. Người nhà cô ta nhiều lần muốn gặp, nhưng lần nào viện điều dưỡng cũng dùng cớ tinh thần người bệnh không ổn định, không được để bị kích thích để từ chối."
"Hình như người nhà của nữ sinh kia cũng tin vào lời giải thích của viện điều dưỡng, hoặc cũng có thể là họ chẳng thật sự quan tâm đến cô gái đó, nên sau đó số lần đến thăm dần ít đi. Cho đến khi anh trai của nữ sinh này xông vào viện điều dưỡng, gây ra một vụ thảm sát, giết chết 13 nhân viên y tế."
Đây là manh mối mà anh ta tìm được chiều nay.
Ngân Tô liếc nhìn anh ta một cái, chậm rãi rút từ dưới mông ra một quyển sổ ghi chép cũ kỹ rồi ném lên bàn.
Khang Mại mở ra, liền nhìn thấy một hàng chữ:
[Nhật ký điều tra viện điều dưỡng]
Khang Mại nhìn Ngân Tô, rồi tiếp tục lật sang trang sau.
Bên trong viết rất nhiều thông tin điều tra được về viện điều dưỡng.
Viện điều dưỡng này thành lập năm 1920, do một người nước ngoài bỏ vốn, chủ yếu phục vụ cho một số kẻ có tiền.
Ngoài việc điều tra về bối cảnh, còn điều tra về một vài nhân viên y tế của viện.
Khang Mại nhìn thấy có vài cái tên khá quen thuộc. Mấy cái tên này từng xuất hiện trên quyển sổ giới thiệu viện điều dưỡng mà anh ta tìm được.
Nội dung đằng sau còn đề cập đến 'Những người mất tích ở viện điều dưỡng'. Bọn họ đều vào viện điều dưỡng vì bệnh tật, nhưng sau khi vào thì lại không còn tin tức gì nữa.
Mà những người mất tích phần lớn đều là người có gia cảnh không tốt. Rất nhiều...
Thậm chí còn có rất nhiều gia đình thấy viện điều dưỡng không đòi phí điều dưỡng từ họ, cũng mặc kệ không thèm để ý.
Một viện điều dưỡng chuyên phục vụ cho người giàu, tại sao lại thu nhận những người bệnh có gia cảnh không tốt?
Mà những người này đều mất tích.
[Tôi phát hiện ra một bí m...]
Dòng chữ kia còn chưa kịp viết xong, phía sau đã bị kéo dài thành một đường thẳng.
Hàng chữ này viết rất cẩu thả, như thể được viết trong tình trạng cực kỳ khẩn cấp nhưng chưa kịp hoàn thành đã bị buộc phải dừng lại.
Lật tiếp phía sau thì thấy không còn gì nữa.
Mà có vẻ quyển sổ này đã có từ rất lâu trước đây rồi.
Khang Mại: "..."
"Đây là ghi chép của người đó? Người phóng viên kia sao?"
Ngân Tô thuận miệng đáp: "Chắc vậy."
Cô bị y tá trưởng đưa xuống một căn phòng dưới lòng đất, rồi bảo cô chờ trong đó. Bà ta nói nếu cô không phải phóng viên thì có thể an toàn ra ngoài.
Trong căn phòng ấy có rất nhiều đồ vật lộn xộn, vừa bẩn vừa bừa bãi. Dưới nền đất còn có những vết máu khá cũ.
Cô đợi bên trong chưa được bao lâu đã cảm nhận được gió lạnh thổi đến, sau đó bắt đầu xuất hiện những vị khách... À không, những "người bạn" phi nhân loại.
Cô muốn đi ra ngoài, nhưng bọn họ lại muốn cô ở lại căn phòng kia làm khách.
Thế nên hai bên đã tiến hành một cuộc gặp gỡ không mấy thân thiện.
Khang Mại càng thêm tò mò: "Thế cô ra ngoài bằng cách nào?"
Cô đã loại bỏ hiềm nghi nhưng vẫn chưa tìm ra được 'Phóng viên', rất có thể vòng bỏ phiếu sẽ tiếp tục, và người tiếp theo được chọn chắc chắn chính là anh ta.
Vì vậy, hỏi thăm cách thoát ra ngoài là vô cùng quan trọng.
Ngân Tô khẽ cười một tiếng quỷ dị, nhẹ nhàng nói: "Tôi có một người bạn rất nhiệt tình hiếu khách, nên đã mời bọn họ đi làm khách."
Khang Mại: "?"
Nhiệt tình hiếu khách? Bạn bè?
* * * Giết người ư?
Ngân Tô không có ý định giới thiệu người bạn nhiệt tình hiếu khách kia của mình. Khang Mại cũng rất thức thời không hỏi thêm, anh ta cũng ngầm hiểu cách cô rời đi rồi -- chiến thắng bằng vũ lực.
Khang Mại: "Cô tìm được quyển sổ này trong căn phòng đó à?"
"Tất nhiên là không phải rồi."
Sau khi ra ngoài, cô tìm được quyển sổ này trong một căn phòng khác.
Khang Mại ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Bí mật lớn này rất có thể là thông tin then chốt để chúng ta vượt qua phó bản, nhưng phải đi đâu để tìm manh mối này đây?"
Ngân Tô đã ăn xong, dựa lưng vào ghế sofa. Nghe thấy câu hỏi của Khang Mại, cô nhếch môi, nhẹ giọng nói: "Tìm anh ta rồi hỏi là biết thôi."
"?"
Cô đừng có hoang đường như vậy chứ!
* * *
Bên ngoài cửa sổ, sắc trời càng lúc càng tối. Nhìn ra từ cửa sổ, hai tòa nhà khác chìm trong một mảng đen kịt, không chút ánh sáng.
Tòa nội trú trở thành nơi duy nhất còn có ánh sáng.
Đúng mười giờ, đèn tắt.
Khiến cả tòa nội trú ngay lập tức chìm vào bóng tối. Rõ ràng một giây trước còn có thể nghe thấy tiếng bước chân người đi lại trên hành lang, nhưng một giây sau, tất cả âm thanh đều biến mất, yên lặng đến mức khiến người ta phải cảm thấy bất an.
Lúc này, Ngân Tô đã nằm trên giường. Cô đang lau chùi con dao làm bếp kia. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu lên gương mặt cô gái, làm nổi bật vẻ quỷ dị nhưng lại yêu dã trên khuôn mặt đang cười tủm tỉm.
Cô như một thợ săn ẩn mình trong bóng đêm, đang chờ đợi con mồi của mình.
Đồ điên...
Khang Mại nổi da gà khắp người, quay lưng về phía Ngân Tô.
Ngẫm lại, anh ta thấy không đúng. Đưa lưng về phía một người xa lạ như vậy quá nguy hiểm, thế là anh ta chỉ có thể đổi tư thế, nằm ngang ra.
Rõ ràng anh ta cảm thấy mình không buồn ngủ, nhưng nằm được một lúc, cơn buồn ngủ đột nhiên ập đến, mí mắt bắt đầu trở nên nặng trĩu.
Không được ngủ...
Khang Mại cắn đầu lưỡi, muốn làm mình tỉnh táo lại.
Cơn đau không làm Khang Mại tỉnh táo được bao nhiêu. Anh ta muốn đứng dậy, nhưng dường như cơ thể không còn là của anh ta nữa, nó nặng nề, không nghe lời anh.
Anh ta thấp thoáng nhìn thấy trên trần nhà có một cái bóng màu trắng.
Cái bóng kia rủ xuống từ trần nhà, càng lúc càng gần... Cảm giác âm hàn ập đến như thủy triều, cảm giác ngạt thở lạnh như băng khiến anh ta hoảng loạn.
【Đinh Gỉ: Đây là một chiếc đinh gỉ. Bị nó đâm phải sẽ có nguy cơ nhiễm trùng, đương nhiên cũng có thể không.】
【Giới Hạn Sử Dụng: Mỗi phó bản chỉ có thể dùng một lần.】
"Hít..."
Khang Mại sử dụng đạo cụ xong thì đột nhiên bật dậy.
Cảm giác lạnh thấu xương rút đi.
Ánh trăng lặng lẽ dịch chuyển trong phòng, yên bình tĩnh lặng.
"Anh làm gì thế?"
Khang Mại che lại chỗ đùi bị đinh đâm đau, quay đầu nhìn về phía đối diện: "Cô không buồn ngủ à?"
"Không buồn ngủ." Giọng của người bạn cùng phòng anh ta nghe không hề mệt mỏi mà lại còn đầy phấn khích: "Anh mệt à?"
Khang Mại: "..."
Anh ta có cảm giác rằng nếu mình nói mệt, cô sẽ lập tức đem mình ra giải phẫu.
Lúc này, Khang Mại mới phát hiện Ngân Tô đang nằm nhưng lại mặc áo gió.
Khang Mại: "..."
Khang Mại nhìn đồng hồ trên tường, mười một giờ?
Đã qua một tiếng rồi ư?
Anh ta cảm thấy chỉ vừa mới trôi qua vài phút.
"Vừa rồi cô..." Khang Mại cân nhắc rồi lên tiếng, "Có thấy thứ gì không?"