Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 131: Thôn Vĩnh Sinh (21)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngân Tô và Bạch Lương Dịch theo sát A Đào và A Hà, đồng thời thu thập thêm một số thông tin qua những cuộc trò chuyện của họ với người khác.
Tối nay, chủ nhân ngôi nhà muốn tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi đội khảo sát, mọi người đều đang bận rộn chuẩn bị. A Hà và A Đào cũng có mặt dưới bếp để giúp đỡ.
Ngân Tô và Bạch Lương Dịch bị kẹt lại đây, theo sát hai người họ cả đêm cũng chỉ nghe lỏm được vài thông tin về đội khảo sát.
Đội khảo sát sẽ sống ở đây một thời gian.
May mắn thay, thời gian trong ảo cảnh không trôi theo trình tự ngày tháng mà rất nhanh đã chuyển sang ngày hôm sau...
Cũng có thể không phải là ngày hôm sau, bởi vì ngôi nhà đã không còn nhộn nhịp như tối qua, dường như đã trở lại cuộc sống bình thường.
Nếu bây giờ là ngày thứ hai sau bữa tiệc chiêu đãi đội khảo sát thì không khí không thể yên bình đến thế, ít nhất cũng phải còn nhiều người bàn tán.
Hơn nữa, lần này bọn họ đã nhìn thấy người của đội khảo sát, đáng tiếc là chỉ thấy được từ rất xa.
“Tiểu thư lại đi tìm vị Tần tiên sinh kia.”
“Tiểu thư thích Tần tiên sinh kia lắm đấy.”
“Tôi nghĩ tiểu thư với Tần tiên sinh rất xứng đôi…”
A Hà và A Đào luôn làm việc cùng nhau, thỉnh thoảng lại nhắc đến ‘tiểu thư’. Vị tiểu thư này tốt bụng, xinh đẹp, đối xử rất tốt với họ, ai nấy đều rất yêu mến cô ấy.
Không biết đã qua bao lâu, Ngân Tô cuối cùng cũng nhìn thấy vị tiểu thư mà họ nhắc đến.
Đó là một cô gái rất xinh đẹp đang đứng đối diện với một chàng thanh niên, không biết chàng trai kia đã nói gì mà khiến cô ấy bật cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân.
Hai người đứng cạnh nhau quả thực là một đôi trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi vừa lứa.
Nhưng đứng cách đó không xa, phía sau lưng Trương tiểu thư còn có một cô gái. Cô ta cũng nhìn chàng thanh niên kia với vẻ mặt ngưỡng mộ, nhưng trong mắt chàng trai kia lại hoàn toàn không có cô ta, khiến sắc mặt cô ta dần tối sầm lại. Trong khung cảnh không ngừng biến đổi, sự đố kỵ dần dần xâm chiếm ánh mắt cô ta.
Trương tiểu thư gọi cô gái đó là Nhứ Nhứ, tên thật là Trương Nhứ. Trương Nhứ không phải là người trong ngôi nhà này mà là người dân trong thôn, quần áo của cô ta không thể sánh bằng Trương tiểu thư. Tuy nhiên, Trương tiểu thư đối xử với cô ta vô cùng tốt, coi cô ta như em gái, có gì ngon, gì vui cũng đều chia sẻ cho cô ta.
Lúc đầu khi Trương tiểu thư ở bên Tần tiên sinh, Trương Nhứ chỉ hơi thất vọng và ghen tị. Nhưng khi tình cảm của hai người họ ngày càng thắm thiết, gắn bó, cô ta cũng dần trở nên u tối, ánh mắt cô ta nhìn Trương tiểu thư cũng dần trở nên ác ý.
Cảnh tượng thay đổi rất nhanh, âm thanh ồn ào tựa dòng nước chảy, mãi đến khi tiếng sấm cùng với tiếng mưa vang lên, âm thanh vang lên bên tai cô mới dần trở nên rõ ràng. Ngôi nhà yên bình bỗng trở nên nhộn nhịp trong tiếng mưa rơi, những người không phải người trong nhà đang chạy ra chạy vào.
Đội khảo sát đã xảy ra chuyện.
Nơi ở của đội khảo sát đột nhiên bị sập, tất cả mọi người bao gồm cả Trương tiểu thư đều bị vùi lấp bên dưới.
Nhưng bây giờ trời đột nhiên đổ cơn mưa to khiến cho liên lạc bị gián đoạn. Con suối ngoài thôn đang dâng cao không thể vượt qua, dân làng không cách nào gọi cứu viện từ bên ngoài.
Người nhà họ Trương đã bỏ ra không ít tiền, tập hợp một nhóm người trong thôn chuẩn bị đi cứu viện.
Nhưng bọn họ còn chưa đến nơi, dòng nước lũ đã buộc họ phải rút lui. Cho dù nhà họ Trương có trả bao nhiêu tiền, bọn họ cũng không chịu quay trở lại.
A Đào, A Hà và một nhóm người đang tập trung lại một chỗ cầu nguyện cho Trương tiểu thư.
“Rõ ràng Trương Nhứ đi cùng với tiểu thư, sao cô ta lại trở về sớm thế?” Đột nhiên có người khóc lóc nói: “Vì sao tiểu thư không trở về cùng cô ta vậy!!”
“Lúc đầu tiểu thư vốn không định tới đó, là cô ta cố ý thúc giục tiểu thư đi tìm Tần tiên sinh, đều tại Trương Nhứ! Nếu không thì tiểu thư cũng sẽ không gặp chuyện.”
“Tiểu thư đối xử tốt với cô ta như vậy, cô ta còn muốn cướp người trong lòng tiểu thư. Tôi còn bắt gặp cô ta cố ý đi gặp Tần tiên sinh mấy lần rồi cơ... Tôi nói cho tiểu thư, tiểu thư còn nói giúp cô ta! Có phải cô ta cố ý không!!”
“Nhưng sạt lở và mưa lớn cũng là ngoài ý muốn…” Cũng có người nói nhỏ.
“… Dù sao cũng là do cô ta! Nếu cô ta không đề cập đến việc đi ra ngoài xem Tần tiên sinh làm việc thì sao tiểu thư lại gặp chuyện được?”
Trương tiểu thư đi tìm đội khảo sát, gặp phải trận sạt lở cùng đội khảo sát, nhưng Trương Nhứ đi cùng Trương tiểu thư lại quay về trước khi sự việc xảy ra.
Vì vậy, những người hầu trong nhà họ Trương yêu mến vị tiểu thư kia đều cảm thấy là do Trương Nhứ gây ra, cô ta chính là kẻ đã hại tiểu thư của bọn họ.
“Hoạ Hoạ của ta…”
“Sao mưa lớn vẫn còn chưa tạnh, đã mấy ngày rồi.”
“Không liên lạc được với bên ngoài, không cách nào cứu viện.”
“Biết đâu Hoạ Hoạ của tôi vẫn còn sống.”
“Cứu nó…”
“Đã nhiều ngày như vậy rồi, cho dù khi đó những người kia chưa chết thì chắc chắn hiện tại bọn họ cũng không thể chống đỡ nổi nữa, bọn họ…”
Trong tiếng ồn ào, có người đang khóc, có người đang nói chuyện.
Nhưng Ngân Tô không nhìn rõ họ là ai, cảnh tượng trước mắt cô như đang tăng tốc lên gấp N lần, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng loang loáng, thi thoảng còn có tiếng khóc thét chói tai.
Hai mắt Ngân Tô chợt sáng lên, hình ảnh dần chậm lại.
A Đào và A Hà đang vội vàng chạy vào một căn phòng, trên tay cầm rất nhiều đồ vật, khuôn mặt tràn đầy vẻ vui mừng.
“Hoạ Hoạ không sao cả, ông trời đã nghe thấy lời khẩn cầu của con, trả Hoạ Hoạ lại cho chúng con, tạ ơn trời, tạ ơn trời đất.” Trong phòng, một người phụ nữ rất giống Trương tiểu thư đang chắp tay trước ngực, gương mặt đẫm lệ.
Trương Minh Họa đã trở lại.
Bên ngoài trời vẫn mưa to, thôn vẫn bị cô lập với bên ngoài. Trong tình huống này mà Trương Minh Hoạ lại có thể quay trở về sau khi mất tích một tháng.
Tuy nhiên, cảnh tượng tiếp theo lại là tiếng la hét thảm thiết và vô cùng hỗn loạn của nhà họ Trương. A Đào và A Hà đang trốn trong phòng ôm nhau run rẩy. Họ không rời khỏi căn phòng, Ngân Tô cũng không thể nhìn thấy cảnh bên ngoài, chỉ có thể nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết.
Cuối cùng, căn phòng mà A Đào và A Hà trốn vẫn bị người ta đá văng cửa.
Ngân Tô nhìn thấy những người ăn mặc giống như dân làng bước vào, kéo A Đào và A Hà ra ngoài.
Ngay khi Ngân Tô chuẩn bị đi theo thì hình ảnh trước mắt cô bỗng nhòe đi. Bóng tối từ xa cuồn cuộn kéo tới, gió lạnh cũng từ bên cạnh thổi đến, khuôn mặt dữ tợn của A Đào bỗng hiện ra trước mặt cô.
!!! Ồ!
A Đào vẫn mặc bộ quần áo mà cô ta đã mặc khi bị kéo đi trong ảo cảnh, làn da trở nên trắng bệch, nhăn nheo như bị ngâm nước lâu ngày.
Khi cô ta lao tới còn mang theo mùi hôi thối, ác ý trong mắt gần như muốn nuốt chửng người đối diện.
Bạch Lương Dịch cũng bị A Hà tấn công. Quả cầu ánh sáng tụ lại trong tay anh ta, khi ném ra sẽ phát nổ. Kỹ năng này dùng để đối phó với những con quái vật cực kỳ hiệu quả. Một khi nó nổ tung sẽ tạo ra một lỗ hổng. Dường như ánh sáng đó còn có tác dụng ăn mòn, những nơi bị đánh trúng sẽ liên tục bị ăn mòn, khiến A Hà hoàn toàn không thể đến gần anh ta.
Ngân Tô nhìn Bạch Lương Dịch với ánh mắt ngưỡng mộ. Những người chơi khác đều có kỹ năng tấn công, chỉ có cô... lại rút ra thứ chẳng có chút liên quan nào đến chiến đấu.
Chậc.
“Đồ xui xẻo” – Ngân Tô nghĩ đến đây liền tức giận. Cô nâng ống thép lên, nện thẳng vào A Đào, kẻ đang bị cô đè dưới đất, cố gắng giãy giụa muốn thoát ra.
A Đào bị đau, cuộn tròn trên mặt đất kêu la ầm ĩ.
Bạch Lương Dịch đã giải quyết xong A Hà, quay đầu lại liền nhìn thấy cảnh tượng này: “…”
Bên tai Ngân Tô toàn tiếng la hét của A Đào, cô tức giận quát: “Kêu la cái gì, tôi có đánh chết cô đâu. Cô nhìn bạn của cô đi, sắp biến mất rồi kìa, cô muốn rơi vào kết cục như vậy đúng không?”
A Đào: “…”
Bạch Lương Dịch: “…”
Bạch Lương Dịch nhìn A Hà đang bị quả cầu ánh sáng ăn mòn, nhất thời không biết nói gì, cũng không biết ai đáng sợ hơn ai.