Chương 132: Thôn Vĩnh Sinh (22)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 132: Thôn Vĩnh Sinh (22)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

A Đào đột nhiên bật cười điên dại, đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm Ngân Tô, gào thét: “Giết tôi đi, cô giết tôi đi! Tôi không muốn bị nhốt ở chỗ này nữa!!”
Ngân Tô khẽ nhíu mày, A Đào xem ra là một loại NPC cố định, giống như những Địa Phược Linh bị giam giữ trong căn nhà cổ này, chỉ xuất hiện trong những hoàn cảnh nhất định.
Cô sử dụng ngọn nến đạo cụ được giới thiệu chức năng là ‘có thể’ thấy ma, nhưng cũng có thể không nhìn thấy và kết quả giám định cũng không nói rõ điều gì sẽ xảy ra nếu ngọn nến bị tắt.
Cái tên do giám định vạn vật đưa ra đã có câu trả lời — Sau khi ngọn nến bị tắt sẽ thu hút oán linh.
Bọn họ bị kéo vào khung cảnh mà oán linh đã trải qua trước đó, nhân lúc bọn họ đang tìm kiếm manh mối, oán linh sẽ đột nhiên tập kích, nói không chừng vì nhất thời không chú ý sẽ trực tiếp mất mạng.
“Ha ha ha ha, ai cũng không trốn thoát được, không trốn thoát được…”
“Sau đó có chuyện gì? Tiểu thư nhà ngươi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Ai cũng không trốn thoát được, không trốn thoát được ha ha ha ha…” A Đào không trả lời câu hỏi của Ngân Tô, chỉ gào lên những lời lộn xộn.
A Đào chỉ lặp đi lặp lại câu không trốn thoát được kia, cũng không thể hỏi được thông tin hữu ích nào.
Chuyện gì đã xảy ra với A Đào và A Hà sau khi họ bị kéo ra khỏi ảo ảnh, chuyện gì đã xảy ra với Trương Minh Họa, tạm thời vẫn không cách nào biết được.
Ngân Tô giải thoát cho A Đào, cầm ngọn nến cân nhắc: “Có nên thắp lại lần nữa không?”
Có nhiều người ở bên trong ngôi nhà này như vậy, biết đâu bọn họ còn có thể nhìn thấy những gì người khác đã trải qua, rồi sao nữa?
Bạch Lương Dịch: “???”
Ngân Tô rõ ràng không phải hỏi ý kiến anh ta, cô phấn khích lấy chiếc bật lửa ra và trực tiếp thắp ngọn nến.
Hiện tại, Bạch Lương Dịch mới phần nào hiểu được ý câu nói ‘Anh sẽ hối hận’ trước đó của Ngân Tô, ai mà chịu nổi cơ chứ? Cô thậm chí còn không nghĩ đến liệu đồng đội của mình có chấp nhận kế hoạch này hay không!!
Còn có người chơi nào liều lĩnh hơn cô sao?
Không hiểu thì trực tiếp làm thử!
Người bình thường thử như vậy sẽ chết đó…
Ngân Tô thắp nến, thổi tắt, thắp nến, thổi tắt… Lặp đi lặp lại ba lần, nhưng xung quanh không có hiện tượng gì, cuối cùng cô cũng đành bỏ cuộc việc thắp nến.
“Chắc là có hạn chế… Có khả năng cần một người chơi khác, hoặc là đổi một ngọn nến khác mới có thể…” Bạch Lương Dịch cố nén ý muốn bỏ đi, bình tĩnh phân tích.
Ở một số bản đồ phó bản người chơi chỉ có thể đi vào một lần, nếu muốn vào lại thì phải thay đổi người chơi…
“Cô lấy ngọn nến này ở đâu ra?”
“Rút ở cửa thôn.”
“???” Không phải là ở phía dưới cái cây khô chứ?
Vẻ mặt của Ngân Tô đã giải thích tất cả, cô đúng là rút nó ra dưới gốc cây khô ở cửa thôn.
Một lúc sau, Bạch Lương Dịch giơ ngón tay cái về phía cô, vẻ ngưỡng mộ hiện rõ trên khuôn mặt râu ria rậm rạp của anh ta.
Bạch Lương Dịch đã gặp nhiều người chơi 'trâu bò' nên anh ta có khả năng thích nghi tốt, nhanh chóng điều chỉnh tâm lý của mình: “Vấn đề cốt lõi là chuyện gì đã xảy ra sau căn nhà này, chúng ta phải tìm ra nó.”
Tại sao Trương Minh Họa lại trở về sau một tháng mất tích?
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với những người dân xâm nhập vào nhà họ Trương?
Ngân Tô đi từ trong nhà ra, còn lịch sự đóng cửa, đúng lúc này, Ngân Tô đột nhiên cảm thấy có gì đó, quay đầu nhìn vào bãi cỏ hoang.
Sàn sạt…
Gió đêm thổi qua đám cỏ dại trước nhà phát ra âm thanh nhè nhẹ. Ngân Tô nhìn theo hướng gió, dường như có gì đó đang chạy qua bãi cỏ hoang.
“Cô đang nhìn cái gì?”
“Không.” Ngân Tô bước xuống những bậc thang phủ đầy rêu, đi xuyên qua đám cỏ hoang trở lại con đường bên ngoài.
Bạch Lương Dịch đuổi theo Ngân Tô, hỏi cô định làm gì tiếp theo: “Bây giờ cô định làm gì?”
Ngân Tô lời ít ý nhiều: “Cửa thôn.”
“Cô muốn đi xem cái cây đó sao?” Tối hôm qua bọn họ nhìn thấy ở trên cây như có con vật gì đó, Bạch Lương Dịch nghĩ rằng cô đang muốn đi kiểm tra lại.
Ai ngờ Ngân Tô bật cười một tiếng quái dị, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Đào bia.”
“… Cái gì?” Bạch Lương Dịch không nghe rõ, đào bia gì cơ? Cửa thôn… Tấm bia đá kia sao?
Ngân Tô không có công cụ trong tay, vì vậy cô định đi mượn từ nhà những người thôn dân 'nhiệt tình hiếu khách'. Bạch Lương Dịch vốn đã thấy chuyện đào bia là quá đáng rồi, ai mà ngờ được cô còn muốn đến nhà thôn dân để ‘mượn’ công cụ.
Hầu hết những nông cụ của thôn dân đều được đặt ở bên ngoài nhà, Ngân Tô nhanh chóng tìm thấy những công cụ có thể sử dụng, đang chuẩn bị rời đi, khóe mắt chợt liếc thấy một bóng người đang đứng ở cửa nhà chính.
Ngân Tô chỉ suy nghĩ một chút rồi một tay cầm cuốc, một tay cầm xẻng đi về phía bóng đen đó.
Khoảng cách gần hơn, dần dần có thể thấy rõ cái bóng đen đó cũng đang mặc váy cưới, thậm chí kiểu dáng cũng không khác biệt lắm, như thể mua từ chợ đầu mối.
Ngân Tô tới gần, bóng đen đứng ở cửa dường như phát hiện ra, quay đầu nhìn qua. Vẫn là đôi mắt chỉ còn hốc sâu không có con ngươi, khuôn mặt lạnh lẽo và vô cảm đó khi ‘nhìn thấy’ Ngân Tô, dường như được tiếp thêm sức sống, trở nên phấn khích…
Ngân Tô mỉm cười, giống như một nhân viên chăm sóc khách hàng vô cùng tận tâm: “Xin chào, tôi có thể giúp được gì cho cô không?”
Vẻ mặt hung ác của đối phương còn chưa kịp biểu hiện hết đã cứng đờ, chằm chằm nhìn cô, dường như không rõ vì sao cô có thể cười nói như vậy, cô đáng lẽ phải hét lên kinh hãi…
Đúng! Cô đáng lẽ phải hét lên kinh hãi!! Đáng lẽ phải bỏ chạy, sau đó nó sẽ đuổi theo…
Tại sao cô lại không hét lên? Tại sao lại không bỏ chạy?
Trên mặt cô dâu hiện lên vẻ bối rối, dường như không biết có nên cử động hay không, nhất thời đứng yên ở đó.
“Gặp khó khăn có thể nói ra, có lẽ tôi sẽ giúp được cô đấy.” Nụ cười của Ngân Tô trở nên hiền hòa hơn, nhưng dưới ánh trăng hiu quạnh, nụ cười đó lại có chút quỷ dị.
Nhưng giọng nói của cô thật là dễ nghe…
Cô dâu đã lâu không nghe thấy ai nói chuyện với mình bằng giọng dịu dàng như vậy, còn nói có thể giúp mình, giúp mình…
Trong lòng cô dâu nhen nhóm một tia hy vọng, ‘nhìn’ về phía Ngân Tô: “Cô thật sự có thể giúp tôi sao?”
“Đương nhiên, tôi là một người tốt đó.” Ngân Tô như một nhân viên công tác của ủy ban thôn, nhiệt tình động viên cô dâu: “Cô cần tôi giúp gì không? Cô cứ nói thẳng ra.”
Cô dâu mất vài giây mới trả lời: “Tôi muốn về nhà.”
Ngân Tô hiểu rõ, nhìn về phía cánh cửa phía sau cô: “Đây là nhà cô sao?”
Cô dâu gật đầu.
“Vậy sao cô không vào?”
Cô dâu dùng đôi mắt không tròng nhìn dải lụa đỏ treo ngoài nhà, giọng nói dường như chất chứa oán hận: “Có chúng nó ở đó, tôi không vào được. Tôi không vào được… Bọn họ không cho tôi vào… Tại sao, tại sao vậy!”
Ngân Tô liếc mắt nhìn những tấm lụa đỏ mà thôn dân treo lên… Xem ra không chỉ là vì hôn lễ, nó còn tác dụng khác.
Nhìn thấy cô dâu sắp phát điên, Ngân Tô vội vàng nói: “Không có chúng, cô có thể vào sao?”
Biểu cảm điên cuồng trên khuôn mặt của cô dâu như thể đông cứng lại, cô ta khẽ vặn vẹo rồi gật đầu.
“Cái này đơn giản.” Ngân Tô đặt cuốc xẻng xuống, quyết định mỗi ngày sẽ làm một việc tốt, giúp một linh hồn đáng thương không nhà cửa được về nhà: “Tôi giúp cô tháo chúng xuống, như vậy thì cô có thể về nhà rồi.”
Tấm lụa đỏ được treo lên, Ngân Tô nắm lấy phần rủ xuống, dễ dàng kéo nó xuống.
Nhìn tấm lụa đỏ rơi xuống đất, trên khuôn mặt cô dâu dần dần hiện lên vẻ mừng rỡ.