Chương 134: Thôn Vĩnh Sinh (24)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 134: Thôn Vĩnh Sinh (24)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngân Tô ngồi dưới gốc đại thụ, buồn rầu nhìn chằm chằm vào chiếc rương. Chẳng lẽ cô phải tự mình khiêng nó về sao?
Có cách nào khiến cung điện ngừng 'ăn' không? Nếu không giải quyết được vấn đề này, cô không thể cho thứ sống vào đó được… Thật là phiền phức!
Khi Ngân Tô đang buồn rầu, cô đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình. Vừa ngẩng đầu lên, cô đối diện ngay với đôi mắt xanh biếc lóe sáng, đó là một vật thể mảnh dài màu đen treo lơ lửng trên dải lụa đỏ, đang nhìn cô chằm chằm với vẻ không mấy thiện chí.
Ngân Tô: “…”
Quái vật: “…”
Một người và một quái vật im lặng nhìn nhau, không ai nhúc nhích.
Có lẽ đã qua một phút, cũng có thể là hai phút… Chỉ thấy Ngân Tô đột nhiên nhếch miệng cười, rồi bật dậy, nhanh chóng leo tót lên cây.
Rõ ràng vật thể trên cây kia đang rất sốc, thấy vật thể dưới gốc cây sắp đến gần, nó lập tức nhanh chóng nhảy sang nhánh cây khác.
Bạch Lương Dịch vẫn còn đang suy nghĩ về đạo cụ không gian: “???”
Động tác của Ngân Tô rất nhanh, đến khi Bạch Lương Dịch nghe thấy tiếng động thì chỉ còn thấy chân cô sắp khuất trong dải lụa đỏ, anh ta hoàn toàn không hiểu tại sao cô lại đột nhiên trèo lên cây làm gì.
Bạch Lương Dịch nhìn cái cây khô đang rung lắc không ngừng, có thứ gì đó đang chạy trốn và bị truy đuổi bên trong, cành này vừa rung xong thì cành khác đã bắt đầu lắc, giữa những dải lụa đỏ tung bay còn vang lên tiếng mèo kêu thảm thiết.
“…”
Cô ấy đang làm gì vậy chứ!!
Bạch Lương Dịch hoàn toàn không cảm thấy Ngân Tô gặp chuyện gì, vì nghe kiểu gì thì con mèo vừa kêu thảm thiết kia cũng yếu thế hơn hẳn.
Trên cây ồn ào một lúc lâu, cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Bạch Lương Dịch cẩn thận di chuyển đến dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn lên.
“Rầm rầm…”
Cô gái mặc áo gió màu đen hạ xuống giữa dải lụa đỏ tung bay, mái tóc đen buông xõa quấn quýt sau lưng cô. Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng soi bóng cô xuống nền đất bên cạnh, biến thành một cái bóng nhỏ dài vặn vẹo.
Bạch Lương Dịch lùi lại một bước, ánh mắt anh ta dừng lại trên con mèo đen bị lụa đỏ quấn chặt, chỉ lộ mỗi cái đầu trong ngực cô.
Anh ta nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc đến ghê người của mèo đen, lùi lại một bước, sẵn sàng bắn ra một quả cầu ánh sáng tiêu diệt nó bất cứ lúc nào.
“Đây là cái thứ tối qua?” Bạch Lương Dịch nhớ rõ tối qua anh ta cũng nhìn thấy một thứ tương tự như thế này, đặc biệt là đôi mắt xanh kia.
Ngân Tô: “Có lẽ thế.”
Bạch Lương Dịch: “Cô không giết nó?”
“Giết làm gì? Làm thú cưng nuôi không tốt sao?” Ngân Tô trìu mến vuốt ve cái đầu đang không thể động đậy của con mèo đen, chậm rãi nói: “Con mèo đáng yêu như vậy, ai nỡ ra tay chứ?”
Đôi mắt xanh biếc của con mèo trừng mắt nhìn Ngân Tô đầy căm ghét, nó nhe nanh trợn mắt với cô ta, hận không thể cắn cô một cái.
Bạch Lương Dịch: “…”
Cho dù là người yêu mèo đến mấy cũng không thể nào thấy con mèo này đáng yêu được chứ?
Mắt của mèo đen hơi lồi ra, lông cũng không mềm mại, ngũ quan thì… phải nói sao nhỉ, cứ như bị đặt sai chỗ vậy. Tóm lại, nó với từ đáng yêu hoàn toàn không có chút liên quan gì tới nhau hết, nói khủng bố còn nghe được.
Nhìn con mèo này, liệu có người chơi nào không muốn đánh chết nó không?
Cô lại còn muốn nuôi nó làm thú cưng? Bị điên rồi sao?
Bạch Lương Dịch giữ khoảng cách với 'thú cưng' của Ngân Tô một chút. Có lẽ anh ta biết mình không thể thuyết phục cô bỏ nó đi nên chỉ có thể nói sang chuyện khác: “Cô có đạo cụ không gian đúng không?”
“…” Ngân Tô cũng không xác định được rốt cuộc cung điện là cái gì. Nếu nói nó là đạo cụ thì nó lại chiếm một vị trí trên giao diện cá nhân của cô.
Còn nếu nói nó là kỹ năng thì mỗi người lại chỉ có thể có một kỹ năng thiên phú mà thôi.
Nhưng quả thật nó có thể chứa đồ được nên tạm thời cứ coi nó là đạo cụ không gian vậy.
Ngân Tô không trả lời Bạch Lương Dịch, Bạch Lương Dịch cũng biết điều không hỏi thêm nữa nhưng vẫn ngầm khẳng định rằng Ngân Tô có đạo cụ không gian.
“Về sau cô ít dùng đạo cụ không gian trước mặt người chơi đi.” Bạch Lương Dịch nhắc nhở cô: “Trong trò chơi rất hiếm có đạo cụ không gian, dễ bị những người chơi khác 'nhớ thương' lắm.”
Ngay cả anh ta nhìn thấy đạo cụ không gian còn có chút động lòng chứ đừng nói đến đám người chơi vô đạo đức kia.
Ngân Tô liếc anh ta một cái, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Một giây sau, cô đứng ngay trước mặt Bạch Lương Dịch, ném tấm bia đá vào trong cung điện.
Bạch Lương Dịch: “…” Lời tôi nói không có tác dụng gì à?
Từ từ…
“Cô cất tấm bia đá kia đi làm gì?” Mà tấm bia đá đó lớn như vậy mà cô còn cất vào được, vậy tại sao lại không cất cái rương kia vào… Bạch Lương Dịch tỏ vẻ khó hiểu.
“Tấm bia đá này bẩn rồi, tôi đổi cho bọn họ tấm khác mới hơn.” Khóe môi Ngân Tô không khỏi nhếch lên, trong giọng nói nhẹ nhàng mang theo sự vui vẻ: “Tới thôn người ta làm khách, sao lại không mang theo chút quà được chứ?”
Đầu Bạch Lương Dịch mất một lúc để xử lý thông tin, vẫn không thể hiểu nổi, có cảm giác như cô đang làm khùng làm điên vậy.
Ngân Tô lấy tấm bia mộ Trương Minh Họa ra, dùng đạo cụ trong cửa hàng dán lại rồi vùi xuống chỗ của tấm bia đá lúc nãy. Lấp xong đống đất cuối cùng, Ngân Tô phủi bùn trên tay, đi quanh bia mộ thưởng thức thành quả lao động của mình.
Hy vọng thôn dân sẽ thích món quà cô tốn công chuẩn bị.
Bạch Lương Dịch chết lặng nhìn chằm chằm cái tên trên tấm bia mộ, không nhịn được mà thầm gào thét trong lòng —— Cô lấy đâu ra tấm bia mộ đó vậy trời!!
Rõ ràng đều cùng một phó bản, tại sao cách chơi của cô lại khác người bình thường đến thế chứ!!
Trên đường về, Bạch Lương Dịch vẫn còn hơi sốc, nên khi anh ta nhìn thấy Ngân Tô đứng trước cửa nhà của một cô dâu, nhiệt tình tiến đến giúp đỡ, gương mặt anh ta vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Mà lần này, Bạch Lương Dịch đã nhìn thấy rõ dáng vẻ của những bóng đen kia, chính là các cô dâu mặc váy cưới.
Quỷ dị hơn là tất cả bọn họ đều không có tròng mắt.
Bạch Lương Dịch nhìn chiếc rương bên chân mình… Tròng mắt trong rương có phải là của các cô dâu này không? Thôn dân móc mắt của họ ra sao? Tại sao phải làm vậy?
Ngân Tô kéo theo dải lụa đỏ, giúp rất nhiều cô dâu về nhà.
Tuy những cô dâu kia không tấn công cô nhưng cô cảm nhận được các cô dâu này đã mạnh hơn những cô dâu cô gặp trước đó không ít. Không biết là do bị móc mắt hay bản thân các cô dâu này đã khá mạnh rồi.
“Mắt của cô…” Sau khi Ngân Tô giúp thêm một cô dâu nữa về nhà, cô bèn thử hỏi: “Không muốn tìm về sao? Không có mắt bất tiện lắm.”
Cô dâu đưa tay sờ hốc mắt mình, ngón tay cắm thẳng vào sâu trong hốc mắt, lục lọi, cô ta mơ màng nỉ non: “Mắt… Tôi không có mắt sao? Mắt của tôi đâu? Mắt… Mắt của tôi, cô có thấy mắt của tôi không? Tại sao lại không thấy nó đâu…”
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô nhanh chóng cắt ngang lời độc thoại của cô dâu, bình tĩnh đẩy cô ta về phía cửa: “Nhanh về nhà thôi, người nhà của cô còn đang chờ cô đấy, đừng để họ đợi lâu.”
“Về nhà… Đúng rồi, về nhà, tôi phải về nhà.” Quả nhiên cô dâu đã quên mất chuyện mắt của mình, gương mặt dữ tợn khôi phục vẻ bình thản, thậm chí còn lộ ra nụ cười hạnh phúc.
Đưa mắt nhìn cô dâu đoàn tụ cùng người nhà, Ngân Tô quay người trở lại đường lớn.
Xem ra cô dâu cũng không nhớ được việc mắt mình đã bị móc mất, hơn nữa còn không thể nhắc đến chuyện mắt.
Thôn dân giấu mắt của các cô dâu dưới tấm bia đá, rồi ngày nào cũng bôi máu lên tấm bia đá đó là để phong ấn họ sao?
Xem ra thôn dân rất sợ những cô gái bị “gả” ra ngoài này.
“Ầm ——”
Ngân Tô cùng Bạch Lương Dịch đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía có vụ nổ.
Là hướng nhà Trương Dương.
Có chuyện rồi!