Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 133: Làng Vĩnh Sinh (23)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Lương Dịch không vào cùng Ngân Tô, anh ta cẩn trọng đứng bên ngoài, quan sát động tĩnh cả trong lẫn ngoài. Anh ta thấy Ngân Tô đã tìm được công cụ, vừa vác lên chuẩn bị ra ngoài thì bất ngờ dừng lại sau chưa đầy hai bước, nhìn về phía bên kia.
Bạch Lương Dịch nhìn theo hướng cô đang nhìn, hít sâu một hơi. Dù không thấy rõ đó là gì, nhưng anh ta chắc chắn đó không phải thứ gì tốt lành.
Anh ta nghĩ Ngân Tô sẽ rút lui nhân lúc đối phương chưa phát hiện, nào ngờ cô lại vác đồ vật đi thẳng qua… đi thẳng qua luôn!
Anh ta còn nghĩ rất nhanh sẽ thấy Ngân Tô bị tấn công, nào ngờ đối phương không hề động thủ, ngược lại Ngân Tô bất ngờ giật những tấm lụa đỏ treo bên ngoài căn nhà xuống.
Bạch Lương Dịch cảm thấy suốt đêm nay, tim anh ta đập nhanh gấp đôi bình thường, giờ đã sắp ngừng đập, anh ta thậm chí còn thấy khó thở.
Anh ta có phúc đức gì mà lại gặp phải một cô gái khiến tim anh ta đập loạn xạ thế này chứ!!
Khi Bạch Lương Dịch sắp lên cơn đau tim, người khiến tim anh ta đập loạn xạ cuối cùng cũng vác công cụ ra ngoài.
“Lúc nãy cô làm gì vậy?” Bạch Lương Dịch kìm nén sự kích động muốn gào lên.
“Đưa một nhóc con đáng thương không nhà cửa về nhà đó.” Ngân Tô hơi dừng lại một chút, rồi dùng giọng điệu chắc nịch tự khen mình: “Tôi đúng là một người tốt mà.”
“…”
Bạch Lương Dịch lại nhìn về phía bên kia, cái ‘thứ’ đứng ở cửa đã biến mất rồi.
Những tấm lụa đỏ đó… có tác dụng khác sao?
Ngân Tô cũng không định giải thích, vác công cụ đi về phía cổng làng. Bạch Lương Dịch suy nghĩ một chút, vẫn đi theo. Mặc dù cô hành động trong phó bản khá kỳ lạ, nhưng cô có vẻ rất tự tin.
“Bạch Lương Dịch.”
Chưa đến cổng làng, Bạch Lương Dịch đã nghe thấy có người gọi tên anh ta từ phía sau, giọng nói có chút giống Chu Hiên.
“Bạch Lương Dịch, anh chờ tôi một chút, đừng đi nhanh như vậy.”
“Bạch Lương Dịch…”
Bạch Lương Dịch hỏi Ngân Tô đang đi phía trước: “Lộ Dao, cô có nghe thấy có người gọi tôi không?”
Cô gái nói với giọng thản nhiên: “Nghe thấy rồi.”
“…”
Nửa đêm có người gọi chớ quay đầu, trong thế giới thực mọi người vẫn thường nói vậy, lúc này đương nhiên Bạch Lương Dịch sẽ không quay đầu lại nhìn.
Bạch Lương Dịch không quay đầu lại, giọng nói phía sau dần trở nên âm trầm, oán độc.
“Cô ta phiền phức quá, hay là anh đánh chết cô ta đi?” Ngân Tô nghe thấy rất khó chịu, bực bội đề nghị với Bạch Lương Dịch.
Bạch Lương Dịch: “…”
Quái vật đằng sau: “…”
Không biết là lời uy hiếp của Ngân Tô có hiệu quả, hay quái vật biết bản thân không lừa được Bạch Lương Dịch, liền không còn động tĩnh gì nữa.
…
…
Ngân Tô đi thẳng một mạch, luôn cảm thấy có thứ gì đó cứ nhìn chằm chằm mình, nhưng nhìn xung quanh lại chỉ có làng xóm chìm trong ánh trăng, căn bản không có thứ gì kỳ lạ.
Được rồi.
Khi nào cần xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện, dù sao cũng sẽ bị đánh thôi.
Ngân Tô không hề để ý đến thứ đang âm thầm theo dõi, vác công cụ rất nhanh đã đến cổng làng.
Cây khô ở cổng làng vẫn giống như tối hôm qua, Ngân Tô liếc mắt nhìn qua rồi thu ánh mắt lại, đi thẳng đến trước tấm bia đá, cô đưa xẻng cho Bạch Lương Dịch: “Anh làm đi?”
Bạch Lương Dịch: “…”
Lý trí mách bảo anh ta không nên đào tấm bia đá này, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng sự tò mò lại thúc đẩy anh ta nhận lấy chiếc xẻng Ngân Tô đưa.
Tìm được người giúp đỡ khiến Ngân Tô vui vẻ, cô xoa xoa tay, chuẩn bị bắt tay vào làm.
Bạch Lương Dịch nhìn chằm chằm tấm bia đá dính đầy máu tươi đó: “Cô chắc chắn muốn đào?” Anh ta biết tấm bia đá này có chút kỳ lạ, nhưng chưa từng nghĩ lại đi đào nó vào giữa đêm khuya!
Ngân Tô hếch cằm, giọng kiên định: “Đương nhiên!”
Bạch Lương Dịch: “…”
Trước đó, Bạch Lương Dịch đã dùng thuốc bổ sung thể lực đã tiêu hao khi sử dụng kỹ năng trong căn nhà đó, đề phòng có biến cố xảy ra trên đường.
Sau khi xác định thể lực đã được bổ sung đến trạng thái tốt nhất, anh ta liếc nhìn cô gái đang thở hổn hển đào, hít sâu một hơi, rồi cùng tham gia.
Bạch Lương Dịch không biết mình đã sai ở bước nào, anh ta chỉ cảm thấy từ sau khi gặp cô gái này, mình chẳng cần suy nghĩ gì nữa rồi.
Chủ yếu là cô ấy nghĩ gì cũng không trao đổi với đồng đội — dù là thật hay không, cô ấy nói ra mọi người còn có thể tự phán đoán, nhưng cô ấy sẽ không nói ra…! Mà khi nói thì sẽ chỉ nói về kết quả, hoặc những quyết định kỳ lạ nào đó.
Mà quyết định của cô… Chính là hiện tại giữa đêm khuya anh ta cùng cô ở đây đào bia!
Điều này hoàn toàn không giống với trải nghiệm của anh ta ở các phó bản trước đây!
…
…
Tấm bia đá được chôn cũng không sâu, hai người không mất nhiều thời gian để đào lớp đất bùn xung quanh, làm lộ ra cái bệ.
“Phía dưới hình như có cái gì…” Bạch Lương Dịch nhìn thấy cái bệ lộ ra một chút sắc đỏ, có thứ gì đó bị cái bệ đè lên.
Bạch Lương Dịch chưa nói hết, tấm bia đá bất ngờ đổ sập xuống bên cạnh anh ta. Anh ta lập tức lùi lại, ánh mắt anh ta quét đến chân Ngân Tô đang rút về.
“…” Ít nhất cô cũng nên nói một tiếng rồi hãy đá chứ?
Hít sâu.
Hít sâu…
Tấm bia đá rơi xuống đất, vật thể phía dưới cái bệ lộ ra hoàn toàn. Phía dưới còn có một tấm vải đỏ.
Ngân Tô gỡ tấm vải đỏ ra, phía dưới lộ ra một chiếc rương gỗ. Hoa văn được vẽ trên rương gỗ giống như trên đồ vật, trải khắp toàn bộ chiếc rương.
Chiếc rương không quá lớn, cũng không cao, lúc này đã được mang lên mặt đất.
Ngân Tô nhìn chằm chằm những hoa văn lộn xộn trên chiếc rương gỗ đó, không biết có tác dụng gì, nhưng rương gỗ không hề khóa lại, ngược lại, cô dễ dàng mở nó ra.
Bạch Lương Dịch đè tay lên rương gỗ, nhìn Ngân Tô chằm chằm: “Cô chắc chắn muốn mở nó ra?”
Ngân Tô liếc anh ta một cái: “Nếu không thì sao? Đào cũng đã đào ra rồi, không mở ra xem một chút thì chẳng phải uổng công đào sao?”
Bạch Lương Dịch vẫn thận trọng: “Nhỡ đâu có nguy hiểm…”
Ngân Tô chậc một tiếng: “Trong trò chơi này, có cái gì là không nguy hiểm đâu?” Cô đẩy tay Bạch Lương Dịch ra, trực tiếp mở rương gỗ.
Bạch Lương Dịch: “…”
Trong rương gỗ chứa đầy những bình thủy tinh, bên trong chính là…
Sắc mặt Bạch Lương Dịch cứng đờ lại: “Mắt?”
Chiếc rương gỗ chứa đầy những bình thủy tinh đựng mắt, trong mỗi bình có hai con mắt. Những đôi mắt kia không hề có dấu hiệu thối rữa, giờ phút này tựa như vẫn còn sống, có linh hồn, đang u ám nhìn chằm chằm họ.
Bị nhiều con mắt nhìn chằm chằm như vậy, Bạch Lương Dịch cảm thấy da đầu tê dại. Nhưng Ngân Tô lại giống như không có cảm giác gì, lấy một bình thủy tinh ra quan sát kỹ càng.
Lúc trước cô gặp hai cô dâu kia đều không có mắt… Bị móc mắt ra là có ý gì? Hay chú rể có sở thích đặc biệt nào đó?
Ngân Tô lục tung chiếc rương lên một lượt, bên trong chỉ chứa những bình thủy tinh đựng mắt, không có vật gì khác.
Bạch Lương Dịch chưa từng gặp cô dâu, cho nên lúc này anh ta không biết những đôi mắt kia có ý nghĩa gì, nhíu mày nhìn chằm chằm vào những đôi mắt đó, càng nhìn càng cảm thấy khó chịu.
Những đôi mắt kia dường như có ý thức của riêng mình…
Ngân Tô đóng rương gỗ lại, nhét vào trong cung điện.
Bạch Lương Dịch nhìn thấy rương gỗ biến mất, rồi lại đột nhiên xuất hiện.
“???” Đạo cụ không gian? Chỉ là tại sao lại thả ra vậy? Không đủ không gian?
Đạo cụ không gian trong trò chơi tương đối hiếm thấy, chỉ có thể thu được thông qua phần thưởng phó bản, trong cửa hàng căn bản không thể mua được. Bởi vậy trong trò chơi chỉ có một số ít người chơi có được, hơn nữa còn có rất nhiều hạn chế khi sử dụng. Đặc biệt là kích thước không gian, phần lớn đều chỉ có thể chứa một ít vật phẩm nhỏ.
Chiếc rương gỗ này mặc dù không cao, nhưng thể tích lại rất lớn, Bạch Lương Dịch nghi ngờ không gian của Ngân Tô không đủ lớn để chứa nổi.
Ngân Tô đương nhiên không phải là không chứa nổi, chỉ là vì những con mắt này đối với cung điện mà nói, hình như cũng có thể ăn được. Bỏ vào là nó sẵn sàng 'xơi' ngay… Cái này đủ cho nó 'xơi' mấy miếng nhỉ?