Chương 19: Viện Điều Dưỡng Hoàn Mỹ (19)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 19: Viện Điều Dưỡng Hoàn Mỹ (19)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Y tá trưởng đánh dấu vào tờ đơn kiểm tra, rồi quay đầu nhìn cô đầy khó hiểu: "Cô có một em họ, thì sao?" Cô định khoe có em họ à?
"Hình như em ấy cũng ở đây." Ngân Tô mỉm cười lễ phép, đưa ra yêu cầu: "Tôi muốn gặp em ấy."
"Vậy sao." Y tá trưởng đi đến phòng bệnh tiếp theo, tỏ vẻ dễ nói chuyện: "Vậy em họ cô tên gì, để tôi dẫn cô qua."
"Tiểu Miêu."
"..."
Y tá trưởng quay đầu nhìn Ngân Tô, khẽ nhíu mày săm soi cô.
Ngân Tô đón lấy ánh mắt cô ta, tiếp tục mỉm cười: "Sao thế? Em ấy chết rồi sao?" Mặt y tá trưởng sa sầm, rõ ràng đang hoài nghi cô: "Cô ấy thật sự là em họ cô à?"
Ngân Tô hùng hồn: "Đương nhiên rồi, tôi lừa cô làm gì?"
"Vậy tên đầy đủ của em họ cô là gì?"
"..."
Ngân Tô dựa người lên khung cửa, đột nhiên uy hiếp: "Tôi có thể cho cô làm y tá trưởng thì cũng có thể cho người khác lên làm. Hơn nữa, số lượng y tá muốn lên làm y tá trưởng ở đây cũng không ít đâu..."
"..."
Mặt y tá trưởng có chút vặn vẹo.
Ngân Tô bắt chước dáng vẻ cô ta lúc nãy, chăm chú nhìn cô ta: "Y tá trưởng tiền nhiệm ấy, có lẽ bây giờ đến cả hài cốt cũng không còn đâu. Cô không muốn mình cũng rơi vào kết cục như vậy chứ? Nhìn làn da mềm mịn này xem, thật ra tôi cũng không nỡ đâu."
Đối với Ngân Tô, người đang nắm giữ thông tin quan trọng liên quan đến việc thăng chức của mình, y tá trưởng có muốn làm khó cô cũng chẳng có cách nào. Hiện giờ cô ta chưa thể ra tay với Ngân Tô, đành phải nhịn xuống.
Dù sao thì cô ta cũng không muốn bị giáng chức, hay phải qua tòa kiểm tra bên kia mà trực...
"Tôi chỉ muốn gặp cô em họ đáng thương kia của tôi thôi, chút chuyện nhỏ như vậy, cô xem..."
Đây mà là chuyện nhỏ ư?
Đó là em họ cô sao?
Nhưng mà...
Y tá trưởng nghĩ đến điều gì đó, khóe miệng lại nở một nụ cười lạnh như băng: "Tình trạng của Tiểu Miêu không được tốt lắm, phải cách ly một mình, tôi không thể tùy tiện dẫn cô đi gặp cô ấy được. Nếu cô thực sự muốn gặp cô ấy thì phải chờ đến tối lúc tan làm."
Dường như Ngân Tô không hề nhận ra nụ cười quái dị của cô ta, sảng khoái gật đầu: "Được."
"Cô còn có việc gì không?"
"Không có việc gì."
Y tá trưởng nhìn cô chằm chằm, ý bảo cô nếu không còn việc gì thì có thể rời đi, đừng làm ảnh hưởng đến công việc của cô ta.
Nhưng Ngân Tô không định đi, ngược lại còn hùng hồn nói: "Tôi sẽ giám sát cô làm việc."
Y tá trưởng: "..."
Ai cần cô giám sát chứ!
Cô không có chuyện gì làm sao?
* * *
Ngân Tô không để ý đến sự không tình nguyện của y tá trưởng, chủ động đảm nhận công việc giám sát. Cô phát hiện trong những căn phòng ban ngày đóng cửa ở tầng này cũng có bệnh nhân.
Chỉ có điều ban ngày họ không ở đây.
"Bệnh nhân ở đây đâu?"
Y tá trưởng không muốn để ý đến cô.
Ngân Tô chọc chọc vai cô ta: "Tôi hỏi cô đấy. Sao cô lại không trả lời câu hỏi của tôi?"
Y tá trưởng: "..."
Y tá trưởng rất bức xúc, khó chịu trả lời: "Đi làm kiểm tra rồi."
"Sao bọn họ lại làm kiểm tra vào ban ngày? Tại sao lại sắp xếp chúng tôi kiểm tra buổi tối? Tôi cũng muốn làm kiểm tra vào ban ngày."
"Bác sĩ chủ trị của cô là bác sĩ Tề, bác sĩ Tề trực ca đêm nên cô chỉ có thể làm kiểm tra buổi tối thôi!" Y tá trưởng có hơi tức giận, giọng cũng lớn hơn không ít.
"Vậy tôi phải đổi bác sĩ chủ trị thôi, tôi cảm thấy ông ta không có y đức, hoàn toàn không xứng làm bác sĩ chủ trị của tôi."
"Không được."
"Làm sao thì mới được?" Ngân Tô đột nhiên tiến tới: "Bác sĩ Tề chết không phải là được rồi sao?"
Y tá trưởng: "!"
Y tá trưởng vừa quay đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đen như mực của cô gái, trong đôi mắt hoàn toàn không có một tia sáng nào kia phản chiếu lại dáng vẻ sợ hãi của cô ta, trông vừa kỳ lạ vừa khó tả.
Y tá trưởng chưa từng thấy hoảng hốt như thế này bao giờ. Cô ta nắm chặt tờ đơn trong tay, cả người căng thẳng.
Ngân Tô mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm cô ta vài giây, sau đó chậm rãi cười nói: "Đùa chút thôi, trông cô căng thẳng chưa kìa."
"..."
Trông cô không hề giống đang nói đùa.
"Với lại, viện điều dưỡng của chúng ta không có viện trưởng à?" Cô không chỉ không tìm được những tư liệu liên quan đến viện trưởng mà ngay cả văn phòng viện trưởng cũng không thấy.
Một cái viện điều dưỡng lớn như vậy mà sao ngay cả một viện trưởng cũng không có?
Điều này không bình thường!
"..."
Ai là "chúng ta" với cô? Y tá trưởng không tình nguyện nói: "Viện trưởng không ở trong nước."
"À, thế bình thường ai chịu trách nhiệm ở đây?"
"..."
Y tá trưởng muốn nổi giận nhưng phải cố hết sức nhịn xuống: "Đây không phải chuyện cô nên hỏi."
"Tâm sự chút thôi..."
Y tá trưởng rất không muốn tâm sự nhưng Ngân Tô lại cứ đi theo sát cô ta, một tấc không rời, cuối cùng kích hoạt từ khóa, cô ta chỉ có thể bực bội trả lời.
* * *
Ngân Tô quấy rầy y tá trưởng cho đến khi cô ta kiểm tra phòng xong. Sau đó, cô mới nộp lại phiếu đã viết tên đến quầy y tá, lại hỏi y tá trưởng muốn một ấm đun nước mới rồi về phòng.
Cái ấm đun nước trong phòng vẫn còn đang ngâm một vị khách phi nhân loại, tuy không ùng ục sôi sùng sục nhưng nó vẫn rất ngoan ngoãn ngâm mình trong đó.
Dù sao thì nó cũng được tận mắt chứng kiến đồng bạn của mình đến cả mảnh vụn cũng không còn...
Ngân Tô nằm trên giường, ấn mở Cung điện bụi gai.
【Cung điện bụi gai: Đây là một tòa cung điện vô cùng rộng lớn và trống trải, nó đang rất mong đợi có khách vào ở. Bạn có thể đặt những vật phẩm mình thích hoặc không thích ở đây nhưng cũng cần phải trả một cái giá rất rất nhỏ. 】
【Phạm vi sử dụng: Cứ mỗi 48 tiếng cần hiến tế một lần, nếu không hoàn thành việc hiến tế, cung điện sẽ ở trong trạng thái đóng cửa, không thể sử dụng được. Nếu trạng thái đóng cửa vượt quá 48 tiếng mà chưa hoàn thành hiến tế, cung điện sẽ tự động tìm tế phẩm. Mong bạn không quên hiến tế. 】
【Trạng thái hiện tại: Mở cửa】
Ngân Tô: "..."
Cái thứ đồ chơi tà môn gì đây!
Không hiến tế cho nó là nó phản chủ!
Ngân Tô có thể cảm nhận được cung điện này rất lớn nhưng hiện tại diện tích có thể sử dụng được chỉ có một mét vuông...
Bất kể là ở đâu, đạo cụ không gian đều rất hữu dụng nhưng cách sử dụng của cái đạo cụ này có phải hơi không được thân thiện lắm không? Hiến tế để kích hoạt thì cũng thôi đi, giờ lại còn phải hiến tế để duy trì trạng thái mở cửa.
E rằng muốn mở rộng diện tích sử dụng cũng không tránh được việc phải hiến tế.
Ngân Tô tự nhận tính tình mình đã được mài giũa rất tốt cũng thiếu chút nữa không thể kiềm chế nổi, chỉ có thể tự trấn an mình rằng ít ra có cái mà dùng cũng tốt hơn là không có gì... Ít nhất cũng có thể đựng được con dao.
Ngân Tô tắt giao diện cá nhân đi, bình tĩnh nhắm mắt lại, còn không quên dặn dò vị khách đang ngâm trong ấm đun nước: "Không được để những vị khách khác ghé thăm nha, nếu không thì ta đành phải đổi mi đi đấy."
Vị khách phi nhân loại: "..."
"Đổi đi" ở đây có nghĩa là nó sẽ giống với đồng bạn của mình, đến chút tro cũng không còn ấy hả?
* * *
Bên kia. Khang Mại đã lấy được thuốc, khiến đùi anh ta không đến mức bị phế bỏ.
Nhưng cơ thể anh ta vẫn rất khó chịu. Sau khi cẩn thận nghiên cứu những thông tin về quy tắc tìm được trong ngày đầu tiên, anh ta quay đầu đến tòa kiểm tra để lấy số.
Đến khi anh ta ra khỏi tòa kiểm tra, triệu chứng trên người đã giảm bớt không ít.
[Đương nhiên nếu thấy có chỗ nào không thoải mái thì nhất định phải nhanh chóng đi làm kiểm tra.]
Thế mà quy tắc này lại hoàn toàn chính xác.
Cơ thể của bọn họ có lẽ đều đã bị ô nhiễm, nếu như không kịp thời loại bỏ thì rất có thể tối nay bọn họ sẽ càng ngủ say hơn.
Mà dù có sống qua đêm nay thì đến ngày thứ ba cơ thể sẽ càng kém hơn. Và đến cuối cùng, khi phải đối mặt với màn trốn giết, bọn họ với cơ thể ốm yếu tàn tật như thế thì sao có thể trốn thoát khỏi những quái vật NPC kia?