Chương 20: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (20)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 20: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (20)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khang Mại hầm hầm hố hố đi về khu nội trú.
Uông Hiểu Linh lẳng lặng đi theo sau anh ta. Khang Mại đi được vài bước thì không nhịn được quay đầu lại gắt gỏng quát cô ta: "Cô đi theo tôi làm gì?"
"Tôi..." Uông Hiểu Linh đứng cách Khang Mại không xa, ôm chặt hai tay, đánh bạo nói: "Đâu phải chỉ mình anh được đi đường này, tôi cũng muốn về khu nội trú."
Khang Mại lạnh lùng "ồ" một tiếng, rồi đột nhiên nhường đường cho cô ta: "Cô đi trước đi."
Uông Hiểu Linh: "..."
Khang Mại vừa hung dữ vừa bất cận nhân tình, chẳng thèm để ý đến cô ta. Cô ta muốn tìm cách bắt chuyện làm quen nhưng không có cơ hội, đành phải bực bội bước đi trước, mỗi bước đều rất cẩn thận.
Khang Mại hung dữ trừng mắt nhìn cô ta. Uông Hiểu Linh một trước một sau lên tầng. Khi đến quầy y tá, đúng lúc Mạc Đông và cặp đôi tình nhân kia đang ở đó. Có lẽ họ đang bàn bạc chuyện bỏ phiếu.
"Hiểu Linh..." Mạc Đông gọi Uông Hiểu Linh, "Cô đi đâu vậy?"
"Liên quan gì đến mấy người." Có lẽ Uông Hiểu Linh đã chắc chắn rằng bọn họ sẽ chọn mình, nên cô ta hoàn toàn không thèm cho họ sắc mặt tốt.
Mạc Đông: "..."
Phó Kỳ Kỳ nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thái độ gì thế không biết..."
Hai mắt Uông Hiểu Linh đầy vẻ hung dữ trừng Phó Kỳ Kỳ.
Khang Mại không để ý tới sóng ngầm mãnh liệt giữa bọn họ, hỏi y tá mượn bút, tùy tiện viết hai cái tên lên rồi ném cho y tá, sau đó về thẳng phòng.
Đến khi anh ta về phòng liền phát hiện Ngân Tô lại đang ngủ. Trên tủ đầu giường có hai cái ấm đun nước, trong một cái ấm còn có một cánh tay tái nhợt thò ra, ngón tay đang mò mẫm quanh miệng ấm.
"..."
Từ giờ đến bữa trưa còn một tiếng, Khang Mại cũng tranh thủ nằm xuống nghỉ ngơi.
Chắc chắn tối nay sẽ còn nguy hiểm hơn tối qua, anh ta cần cố gắng tranh thủ thời gian để ngủ.
* * *
Giữa trưa, nhà ăn. Trước giờ ăn, việc tranh giành chỗ ngồi lại càng nguy hiểm hơn. Nếu không phải Ngân Tô vừa vào đã giết chết một bệnh nhân như buổi sáng, thì có lẽ đã có bệnh nhân khác ra tay với họ rồi.
Mà cơm trưa nay còn phong phú và nhiều hơn... Giống như vì giảm bớt bệnh nhân nên thức ăn nhiều hơn, cuối cùng chia cho những người còn lại.
Tôn chỉ đầu tiên của nhà ăn chính là: Không được lãng phí.
Lãng phí sẽ bị nhân viên nhà ăn trừng phạt.
Với tiền đề này, số lượng bệnh nhân giảm bớt nhưng thức ăn lại không giảm, vậy nên số thức ăn đó nhất định phải chia cho những bệnh nhân và người chơi khác.
Quá là hợp lý luôn.
"..."
Ngân Tô nắm chặt nĩa, xiên mạnh miếng thịt, thầm nghĩ: Hợp lý cái con khỉ ấy!
Ngân Tô ăn không hết cũng không sao, cô có thể chia sẻ với những bệnh nhân khác, nhưng những người chơi khác không dám làm theo cô. Ai nấy đều bày ra vẻ mặt đau khổ, cố nhịn cơn buồn nôn xuống để ăn hết thức ăn.
Ăn được mấy miếng là họ lại ngừng, chắc bọn họ vẫn chưa thể chấp nhận được cái mùi này. Ngân Tô giải quyết xong phần ăn của mình thì bắt đầu quan sát những người khác trên bàn ăn.
Vẻ mặt của Mạc Đông cùng với cặp đôi tình nhân kia có vẻ tốt hơn hồi sáng rất nhiều, có lẽ đã phát hiện ra quy tắc 'Cơ thể không khỏe có thể đi kiểm tra' là chính xác rồi.
Sau bữa sáng, Uông Hiểu Linh liền đi theo Khang Mại. Khang Mại đã đi kiểm tra cơ thể nên chắc cô ta cũng đã kiểm tra rồi, trông trạng thái cũng khá tốt.
Nhưng lúc này cô ta đang cắm đầu vào ăn, trông rất u ám. Bởi vì số lượng thức ăn tăng nên nhóm Mạc Đông không thể ăn hết, bị nhân viên nhà ăn đưa đi.
Bây giờ nhân viên nhà ăn chưa thể trực tiếp làm tổn thương bọn họ, nhưng sau khi bị trừng phạt, rõ ràng trạng thái cơ thể sẽ kém đi.
Chắc chắn thức ăn trong nhà ăn cũng có tác dụng tương tự... Cộng thêm chai thuốc kỳ lạ buổi tối. Phó bản này không ngừng khiến cơ thể người chơi bị ô nhiễm. Cứ tiếp tục ô nhiễm như vậy thì e rằng đến cuối cùng, ngay cả việc kiểm tra ban ngày cũng chẳng thể giúp cơ thể người chơi cải thiện được bao nhiêu.
Cô không ăn thức ăn có vấn đề trong nhà ăn, cũng không uống thuốc, nên hiện giờ trạng thái cơ thể cô cũng coi như là ổn, không có cảm giác gì quá rõ ràng.
Ngân Tô lại đi quanh vườn hoa để tiêu cơm, rồi quay lại tầng, đúng lúc thấy y tá trưởng đưa Khang Mại và Uông Hiểu Linh đi.
Hai người này bị chọn gần như không phải điều gì quá bất ngờ.
Ba người Mạc Đông không dám đối mặt với Uông Hiểu Linh, vội vàng tránh ánh mắt oán hận của cô ta.
Ngược lại, Khang Mại không hề bận tâm, dù sao anh ta cũng đã sớm dự đoán được tình huống này. Thái độ với những người chơi khác vẫn khinh thường như trước.
Đợi y tá trưởng đưa Khang Mại và Uông Hiểu Linh đi xa, Phó Kỳ Kỳ hoảng sợ nhưng vẫn nói: "Liệu ngày mai có còn bỏ phiếu nữa không?"
Ngày thứ nhất là một phiếu, ngày hôm sau đã lên hai phiếu, vậy không phải ngày thứ ba sẽ thành ba phiếu à? Nhưng chỉ còn lại ba người bọn họ... Không được chọn những người chơi đã được loại bỏ nghi ngờ, vậy bọn họ thậm chí còn phải bỏ phiếu cho nhau.
"Có lẽ... Trong số họ có một phóng viên đấy nhỉ?" Không biết Tưởng Lượng đang an ủi Phó Kỳ Kỳ hay tự an ủi bản thân: "Không cần phải quá lo."
"Ha..." Ngân Tô đột nhiên bật cười thành tiếng, ba người đồng loạt nhìn về phía cô.
Mạc Đông: "Cô Ngân Tô, cô cười gì vậy?"
"Nghĩ đến một chuyện buồn cười." Ngân Tô không cười nữa, hơi nhướng mày hỏi: "Sao vậy, hay là tôi không thể cười sao?"
Cười bọn họ đến giờ này rồi mà vẫn còn đặt hy vọng vào những giả thiết mơ hồ, hão huyền.
Ngân Tô cảm thấy Uông Hiểu Linh nói việc có số phiếu bằng nhau cũng là một cách. Y tá trưởng nói bọn họ nếu không bỏ phiếu sẽ bị 'đưa đi', và người bị chọn cũng sẽ bị mang đi, nhưng lại không nói rõ trường hợp số phiếu bằng nhau sẽ thế nào.
Nếu ngày đầu tiên bọn họ không vội vàng bỏ phiếu cho cô, thì có lẽ mọi người đã có thể thử trường hợp số phiếu bằng nhau.
Mà cho dù số phiếu bằng nhau cũng có vấn đề đi nữa thì theo lẽ thường, ngày đầu tiên trong phó bản tương đối an toàn, thử một chút cũng chẳng mất gì, cùng lắm là bị trừng phạt, cơ thể bị ô nhiễm chút thôi.
Đáng tiếc bọn họ lại quá vội vã muốn đẩy cô ra để ngăn chặn tai họa.
Ngân Tô không để ý tới bọn họ nữa, quay về phòng. Cô định tối nay sẽ đi tìm manh mối nên phải dành cả buổi chiều này để ngủ một giấc trong phòng.
Khang Mại về trước bữa tối, trông giống một kẻ đáng thương chật vật, tơi tả như bò từ trong đống rác ra vậy.
Anh ta còn mang về một quy tắc cấm kỵ: "Ban ngày không có người chết."
Ngân Tô không quá bất ngờ, gật đầu.
Có lẽ phó bản này nguy hiểm vào buổi tối, cơ hội để người chơi thăm dò manh mối không nhiều lắm.
Vậy nên ban ngày chính là thời gian người chơi thăm dò manh mối. Có quy tắc 'Ban ngày không có người chết' bảo vệ người chơi nên điều này rất bình thường.
Nhưng NPC có thể dùng đủ cách khiến người chơi bị ô nhiễm, làm cơ thể người chơi trở nên suy yếu. Làm vậy có thể ngăn cản tiến độ người chơi thăm dò manh mối, lại còn gia tăng tỷ lệ tử vong của người chơi vào ban đêm.
Khang Mại âm thầm mắng vài tiếng: "Phó bản này quá khó."
"Khó?" Ngân Tô chỉ thấy phó bản này hơi ghê tởm thôi chứ không thấy khó gì mấy. Dù sao thì hình như quái vật trong phó bản này rất yếu, một nhát dao là một con, rất dễ giết.
"Khó... nhỉ." Ngân Tô lặng lẽ thêm vào. Cô rất biết cách nhập gia tùy tục, dù sao thì hiện giờ cô cũng không hiểu độ khó của cái phó bản trong trò chơi cấm kỵ này là như thế nào.
Khang Mại: "..."
Cô lại thêm một từ 'nhỉ' rất đáng ngờ!
Khang Mại đen mặt rửa sạch máu trên người mình, hỏi: "Có phải cô có manh mối gì khác không?"