Chương 25: Vườn Hoa Sống Dậy

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 25: Vườn Hoa Sống Dậy

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những sợi dây leo vừa bị chém đứt nhanh chóng mọc lại, thậm chí còn phân nhánh nhiều hơn, rồi lại ào ạt tấn công Ngân Tô.
Dưới ánh trăng, vô số dây leo giăng kín cả bầu trời, chúng linh hoạt và khó đối phó như những con rắn nước. Ngân Tô vung con dao trong tay, cực nhanh chặt đứt những sợi dây leo đang lao đến, đồng thời cấp tốc di chuyển về phía lối ra của vườn hoa.
Ngay lúc đó, một cảm giác ớn lạnh đột ngột ập vào trán. Cô nhanh chóng nghiêng người né tránh, một cành cây từ phía sau sượt qua gò má, cắt đứt một lọn tóc và rơi xuống nhẹ nhàng.
Ngân Tô ngước mắt lướt nhìn xung quanh.
Đám thực vật đắm mình dưới ánh trăng, lúc này đang đung đưa thân mình và bắt đầu thức tỉnh, trông chúng vừa hung dữ vừa đáng sợ. Ngay cả cỏ dại, từng phiến lá cũng trở nên sắc bén.
"!"
Cả vườn hoa như bừng tỉnh.
Một vườn hoa tràn đầy sát khí!
* * *
* * *
Ngân Tô gỡ nhánh dây leo cuối cùng đang quấn quanh cổ tay, bước lên bậc thềm trước cửa chính tòa kiểm tra.
Ngay khi cô vừa đặt chân lên, đám dây leo đang xông tới cùng với những cây cỏ khác bỗng nhiên đồng loạt dừng lại. Chúng 'nhìn' Ngân Tô chằm chằm như hổ đói. Cả đám cây cối chen chúc lộn xộn, nhưng nhìn kỹ lại thấy chúng toát ra vẻ hung tàn đáng sợ.
Ngân Tô đưa một chân ra thăm dò.
Đám cây cối kia lập tức trở nên điên loạn, nhanh chóng quấn chặt lấy chân cô, định siết chết cô.
Ngân Tô nhanh chóng rụt chân lại. Đám thực vật miễn cưỡng dừng lại ngay mép bậc thềm, không thể tiến lên.
Ngân Tô như thể phát hiện ra điều gì đó rất thú vị, cô đứng trên bậc thềm liên tục thử nghiệm.
Sau vài lần không bắt được 'con mồi', đám thực vật kia dần trở nên nóng nảy, thậm chí chúng còn bắt đầu tấn công đồng loại của mình. Dây leo quấn lấy một cành cây bên cạnh, cành cây lại quật vào bụi cỏ gần đó, cành lá bay tán loạn.
Cảnh tượng rất là kỳ dị.
"Xào xạc!"
Khang Mại bò ra từ trong một bụi cây, ngã vật trên bậc thềm. Trên người anh ta cũng bị dây leo quấn chặt, nhưng khi anh ta bước vào phạm vi bậc thềm, những sợi dây leo kia dường như đã biến trở lại thành dây leo bình thường, mất đi sức mạnh có thể siết chết người.
Ngân Tô rụt chân lại, nghiêng đầu nhìn Khang Mại.
Khang Mại nhận ra đám thực vật quái dị kia không còn tấn công mình nữa, thế là anh ta lại bước thêm mấy bậc. Sau khi đã cách xa đám cây cối, anh ta kiệt sức gục xuống bậc thềm, thở hổn hển.
"Anh vẫn chưa chết sao, cũng khá lợi hại đó chứ."
Khang Mại còn chưa kịp hồi phục, nghe thấy giọng nói ngay trên đầu mình liền mở mắt nhìn lên.
Ngân Tô hơi cúi người, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn anh ta. Ánh trăng cùng với bóng đen của đám thực vật đang nhe nanh múa vuốt phía sau cô, khiến cô càng trở nên u ám và đáng sợ.
Nếu không phải là giọng nói quen thuộc, Khang Mại còn tưởng mình gặp phải NPC đến đòi mạng.
Người bạn cùng phòng bị tâm thần đôi khi thực sự rất đáng sợ.
Khang Mại lau vết máu trên mặt, khàn giọng đáp: "Tôi đã dùng đạo cụ..."
Cô gái nhẹ giọng cảm thán: "Có đạo cụ thật tốt."
Không như cô, chật vật lắm mới vượt qua phó bản tân thủ, vậy mà cái trò chơi rách nát này đến một món đạo cụ cũng không phát cho cô! Đúng là xui xẻo từ ngoài đường về đến nhà rồi vẫn còn xui xẻo.
Khang Mại: "..."
Đạo cụ của anh ta vốn đã chẳng còn nhiều, bây giờ lại dùng như vậy, không biết tiếp theo anh ta sẽ phải làm thế nào nữa... Ngày mai vẫn còn một buổi tối nữa cơ mà.
"Đám thực vật này bị sao thế..."
"Không biết, chắc là chúng điên rồi." Ngân Tô khoanh tay, khóe miệng khẽ nhếch: "Cũng thú vị đấy chứ."
"?"
Thú vị chỗ nào chứ!
"..."
Một tiếng kêu thảm thiết vọng lại từ sâu trong vườn hoa.
Là tiếng của Phó Kỳ Kỳ.
Đám cây cối tụ tập trước bậc thềm nghe thấy tiếng động trong vườn hoa, ban đầu còn hơi do dự một chút. Nhưng khi thấy dây leo đầu tiên rút đi, những thực vật khác cũng nhao nhao rút theo, tập trung lại trung tâm vườn hoa.
"Chạy mau!"
"Cứu mạng..."
"Aaa..."
* * *
* * *
Ngân Tô vốn cho rằng với mức độ hung tàn của đám thực vật trong vườn hoa, mấy người chơi kia rất có thể sẽ không thoát ra được. Nhưng cô không ngờ rằng cuối cùng lại có tới ba người sống sót.
Mạc Đông tê liệt ngồi bệt trên sàn, đạo cụ trong tay vỡ vụn, trông vô cùng nhếch nhác.
Việc đầu tiên sau khi Phó Kỳ Kỳ thoát ra ngoài là lao thẳng vào Uông Hiểu Linh, mắt trợn trừng như muốn nứt ra: "Tao giết mày!"
Trên người Phó Kỳ Kỳ toàn là máu, không biết là của ai. Đôi mắt cô ta đỏ ngầu, vươn tay tóm lấy chân Uông Hiểu Linh kéo thật mạnh. Uông Hiểu Linh cũng chẳng khá hơn là bao, bị Phó Kỳ Kỳ kéo một cái, hai chân mềm nhũn, ngã vật xuống sàn.
Phó Kỳ Kỳ lập tức bò tới bằng cả tay lẫn chân, ngồi hẳn lên người Uông Hiểu Linh, dùng trọng lượng cơ thể mình đè cô ta xuống, sau đó vươn tay bóp cổ cô ta: "Giết mày! Tao giết mày!"
Uông Hiểu Linh theo bản năng túm lấy tóc Phó Kỳ Kỳ, kéo cô ta ra sau, định thoát khỏi bên dưới người cô ta.
Hai cô gái vật lộn đánh nhau, cảnh tượng vô cùng đặc sắc.
Ngân Tô thoáng nhìn vào bên trong vườn hoa, vẫn còn khá nhiều thực vật đang đung đưa ở trung tâm, dường như có thứ gì đó đang thu hút chúng.
Xem ra không phải Tưởng Lượng không thể đứng dậy, mà là cậu ta không thể thoát ra khỏi vườn hoa kia.
Cậu ta chết rồi.
"..."
Phó Kỳ Kỳ đau đớn hét lên, Uông Hiểu Linh không biết lấy đâu ra sức, nhân lúc Phó Kỳ Kỳ đang đau mà hất cô ta ra, rồi bò dậy lảo đảo chạy vào trong tòa kiểm tra.
Phó Kỳ Kỳ suýt chút nữa ngã khỏi bậc thềm, lại lần nữa trở thành con mồi của đám thực vật đang nhìn chằm chằm họ như hổ đói dưới chân bậc thềm.
Mạc Đông cố gắng túm lấy cô ta, rất khó khăn mới kéo cô ta lại được.
Có lẽ Phó Kỳ Kỳ đã kiệt sức, cô ta ôm mặt bắt đầu khóc: "Đều là lỗi của tôi..."
"...Không trách cô đâu, là do Uông Hiểu Linh... Tưởng Lượng muốn cô sống sót." Mạc Đông khô khốc an ủi cô ta một câu.
Khang Mại đã hồi phục, chỉ cảm thấy Phó Kỳ Kỳ khóc thật phiền phức, không hề có chút đồng cảm nào. Anh ta từ dưới sàn đứng dậy, nhắc nhở Ngân Tô: "Thời gian."
"Ừ." Ngân Tô quay người, bước lên bậc thang, đi vào trong tòa kiểm tra.
"Chúng ta cũng mau đi thôi." Mạc Đông thấy Ngân Tô và Khang Mại rời đi cũng lập tức đứng dậy, kéo luôn cả Phó Kỳ Kỳ lên: "Ở đây rất nguy hiểm."
Đám thực vật đó vẫn nán lại dưới bậc thềm, trông có vẻ không thể vượt qua đây, nhưng ai biết chúng không vượt qua là vì hai người chơi kia, hay vì điều gì khác...
Phó Kỳ Kỳ đang chìm trong sự bi thương đau xót, nhưng dường như cô ta vẫn hiểu được rằng mạng sống này của mình là do bạn trai dùng mạng đánh đổi, nên cô ta vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ bản thân, cứ để mặc cho Mạc Đông kéo đi.
Ngân Tô và Khang Mại đều có đèn pin, Mạc Đông rất thông minh khi đi theo sau bọn họ. Cũng nhờ vậy mà họ không phải đi rất lâu mới thấy cầu thang như tối qua.
Đèn pin...
Họ lấy đèn pin ở đâu ra nhỉ?
* * *
Vẫn là phòng khám 401.
Y tá áo xanh đứng trước cửa đã đổi thành một y tá khác. Uông Hiểu Linh đã đi vào trước đó hiện giờ không thấy tung tích.
Hôm nay vẫn là Khang Mại bước vào trước. Quy trình giống hệt tối qua, anh ta bị ép uống hết chai thuốc kia mới được thả ra ngoài.
Khang Mại đã dùng đủ mọi cách nhưng vẫn chẳng có cách nào để không phải uống chai thuốc đó. Tên bác sĩ kia mạnh hơn trong tưởng tượng của anh ta rất nhiều.
Anh ta cũng không biết Ngân Tô đã 'thuyết phục' bác sĩ kiểu gì để không phải uống thuốc.
"Cô Ngân Tô, bác sĩ đang đợi cô." Y tá áo xanh vẫn nói y hệt như vậy.
Ngân Tô chỉnh lại áo gió, bước đi rất nhanh nhẹn theo y tá áo xanh vào phòng.
Vừa vào phòng đã nhìn thấy một vị bác sĩ đang ngồi sau bàn, thế là cô tươi cười chào hỏi: "Chào buổi tối, bác sĩ Tề."
Cơ thể bác sĩ Tề bất giác run rẩy. Ông ta gọi Ngân Tô ngồi xuống nhưng có vẻ sắc mặt không được tốt như tối qua, gượng gạo nói: "Đơn kiểm tra."
Ngân Tô ném đơn kiểm tra lên bàn. Bác sĩ Tề cũng không hỏi gì thêm mà nhanh chóng điền vào, dường như rất muốn nhanh chóng tiễn cô đi.
Hai tay Ngân Tô đút vào túi áo gió, đi tới bên cửa sổ: "Tôi có đem tới cho bác sĩ Tề một món quà."