Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 3: Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (3)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng lúc này, một vệt sáng xuyên qua màn sương mù dày đặc, một chiếc xe buýt chầm chậm tiến đến.
Chiếc xe buýt xuyên qua màn sương mù dày đặc, ổn định dừng lại trước trạm, cửa xe két một tiếng rồi mở ra.
Tất cả mọi người đang trò chuyện đều im bặt, ngay cả Ngân Tô cũng ngước mắt nhìn về phía chiếc xe buýt.
Đó là một chiếc xe buýt màu đỏ sậm, tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, vô cùng khó chịu.
Trong xe là ánh đèn xanh lá kỳ quái, tài xế mặt vô cảm, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh trên ghế lái, giống hệt một con rối vô hồn.
"Mọi người lên xe đi." Mạc Đông gọi mọi người rồi làm gương, bước lên xe trước.
Sau một hồi thảo luận, những người còn lại hiển nhiên đã coi Mạc Đông là người đáng tin cậy. Dù vẫn rất sợ hãi, nhưng thấy Mạc Đông đã lên, bọn họ cũng lần lượt lên xe.
Vừa lên xe, mọi người đã ngay lập tức cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao trùm, cách trang trí bên trong xe lại càng khiến người ta buồn nôn.
Ghế ngồi làm từ xương trắng, trên sàn xe phủ một thứ màu đen, giẫm lên rất mềm... giống như tóc vậy.
Trần xe treo vô số con mắt, dường như những con mắt ấy vẫn còn sống, chúng đảo qua đảo lại nhìn quanh, tham lam và điên cuồng quan sát những người chơi vừa lên xe.
Ngay cả cửa sổ xe bằng kính, lúc nãy nhìn từ bên ngoài trông rất bình thường, giờ đây lại hiện rõ vẻ quỷ dị, có cảm giác như làm từ da người.
Chiếc xe buýt tràn ngập âm khí khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Phó Kỳ Kỳ rùng mình, nắm chặt tay bạn trai Tưởng Lương, tuyệt vọng nói: "Chúng ta nhất định phải lên chiếc xe này sao? Chiếc xe này... đáng sợ quá..."
"Hiện giờ mọi người đều là người mới nên chiếc xe buýt này rất an toàn, chúng không làm hại chúng ta được đâu." Mạc Đông, người có kinh nghiệm, trả lời.
Ngân Tô vừa lên xe đã nghe thấy Mạc Đông nói những lời này.
Cô ngẩng đầu, quét mắt một vòng quan sát khung cảnh bên trong xe. Chiếc xe buýt quỷ dị này không hề khiến cô cảm thấy khó chịu, cô vẫn bình tĩnh như thường.
Phó bản này tổng cộng có tám người.
Bốn nam bốn nữ.
Ngoại trừ đôi tình nhân kia ra thì có lẽ những người còn lại cũng không quen biết nhau.
Được Mạc Đông trấn an, nhưng trong lòng bọn họ vẫn cảm thấy lo lắng, thấp thỏm và sợ hãi, họ tìm chỗ ngồi quanh Mạc Đông.
So với Mạc Đông được mọi người vây quanh, thì Ngân Tô cùng người đàn ông mặc vest gile lại có vẻ đơn độc hơn hẳn.
Một người ngồi ghế cuối cùng, còn một người thì ngồi ngay sau tài xế.
Và dĩ nhiên, vị dũng sĩ ngồi ngay sau tài xế chính là Ngân Tô.
Xe buýt ổn định khởi hành, đi vào trong sương mù.
Quả thật 'đồ trang trí' trên xe buýt khá đáng sợ, nhưng trên đường đi chúng đều rất yên tĩnh, rõ ràng là chúng không thể làm hại những người chơi vẫn đang trong thời gian bảo vệ tân thủ như họ.
Sau khi xác định không còn nguy hiểm, bọn họ lại bắt đầu nói chuyện với Mạc Đông.
Ngân Tô không có hứng thú thảo luận với họ mà cô nhìn chằm chằm tài xế, thỉnh thoảng còn tiến gần hơn, dường như muốn kéo tài xế ra khỏi ghế lái.
Cô muốn thử xem nếu kéo tên tài xế này ra trong thời gian bảo vệ tân thủ thì sẽ kích hoạt điều gì... Nếu được thì liệu cô có thể lái xe không.
Ngân Tô quay đầu liếc mắt nhìn đám người đang tụ lại một chỗ trò chuyện với Mạc Đông.
Khó khăn lắm mới gặp được con người, phải biết quý trọng đồng đội.
Với tâm trạng phải biết quý trọng đồng đội, Ngân Tô đành tiếc nuối dập tắt cái ý tưởng táo bạo kia.
* * *
Xe buýt đi khoảng nửa tiếng, tốc độ dần chậm lại rồi dừng hẳn.
Nó vẫn đứng trong sương mù, chỉ có thể lờ mờ trông thấy một cánh cửa sắt ở phía bên phải.
Ngân Tô là người đầu tiên xuống xe, chiếc áo khoác gió màu đen lướt qua màn sương mù mờ ảo. Sương mù bốn phía, dường như cảm nhận được người chơi đã đến, bắt đầu tan đi, dần để lộ ra hình dáng thật của cánh cửa sắt cùng với kiến trúc phía sau.
Cô hơi ngửa đầu, bầu trời đầy sương mù lọt vào tầm mắt cô, tạo thành một đám khói mù rất lớn nhưng vẫn không thể ngăn cản được sự vui sướng sắp trào ra khỏi đáy mắt cô.
Ha ha..
Bầu không khí trong phó bản mới thật trong lành biết bao.
Mỗi bông hoa, mỗi cọng cỏ đều dễ thương đến động lòng người.
Nghĩ tới đây, Ngân Tô lại không nhịn được mà bật cười.
Khi Mạc Đông đưa những người khác xuống, liền nhìn thấy cô gái mặc áo khoác gió màu đen đứng cười như kẻ điên...
Thực sự rất là kỳ quái!
Bọn họ lặng lẽ giãn khoảng cách.
Người đàn ông mặc vest gile xuống cuối cùng. Anh ta vừa bước xuống, xe buýt đã lập tức lao vào trong màn sương mù biến mất hút, cứ như thể sợ đi chậm một chút thôi là sẽ bị nhốt lại đây vậy.
Người đàn ông mặc vest gile thô bạo đẩy người chơi đang cản đường phía trước ra. Người chơi bị đẩy, đối mặt với người đàn ông mặc vest gile cao to như một ngọn núi nhỏ, liền không dám oán giận lấy nửa lời, yên lặng để anh ta đi qua.
Người đàn ông mặc vest gile đi ra khỏi đám đông, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Ngân Tô đứng lẻ loi một mình ở một bên, biểu cảm thay đổi trông rất kỳ lạ, cuối cùng anh ta dứt khoát đứng sang một bên khác.
Cái cô người chơi mới không có kiến thức cơ bản này... Hình như đầu óc không được bình thường cho lắm.
"Két --–"
Cánh cửa sắt rỉ sét bị kéo ra, y tá mặc đồng phục màu hồng nhạt đi từ bên trong ra. Cô ta mỉm cười, ánh mắt lướt qua tất cả mọi người.
Gương mặt y tá trông rất thanh tú, xinh đẹp, sắc mặt hồng hào, nhìn qua không khác gì người bình thường.
Quan sát mọi người xong, y tá cười tiến lên, ngọt ngào nói: "Hoan nghênh mọi người đến với Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ. Viện điều dưỡng chúng tôi sẽ cung cấp dịch vụ tốt nhất cho mọi người, hy vọng những ngày tới mọi người sẽ có những trải nghiệm thật thoải mái khi ở viện điều dưỡng của chúng tôi và đón chào cuộc sống mới bằng trạng thái tốt nhất."
Cánh cửa sắt rỉ sét, loang lổ, biến dạng, lung lay sắp đổ, dường như chỉ cần một trận gió nhẹ tùy tiện thổi qua cũng có thể thổi đổ, chấm dứt sứ mệnh của nó.
Trên cánh cửa sắt là dòng chữ 'Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ' rất to.
Không ai đáp lời.
Hiển nhiên y tá cũng không thèm để ý việc có ai đáp lời cô ta hay không. Cô ta lấy một tờ giấy rồi mở ra, ánh mắt lại lần lượt lướt qua họ, cuối cùng cất tờ giấy lại vào trong túi quần: "Nếu mọi người đã đến đông đủ rồi, vậy thì chúng ta vào thôi."
Y tá nói xong liền đi vào trong.
Những người chơi khác không dám tùy tiện đi theo, vô thức nhìn Mạc Đông. Hiển nhiên họ đã coi ông ta là thủ lĩnh, đang chờ ông ta ra lệnh.
Ngân Tô liếc đám người kia một cái, nụ cười trên môi dần biến mất, khôi phục lại dáng vẻ lạnh nhạt, gương mặt không chút cảm xúc.
Giao phó tính mạng mình cho người khác là một suy nghĩ vô cùng ngu xuẩn.
Ngân Tô nhanh chóng thu hồi ánh mắt, khép áo khoác lại, đuổi theo y tá.
Người đàn ông mặc vest gile thấy thế cũng đuổi theo.
Mạc Đông trấn an mọi người rồi gọi họ cùng đi vào: "Mọi người vào trước đi."
Bọn họ đã đến đây rồi, giờ cũng chỉ còn con đường này thôi.
Tất cả mọi người đều tiến vào trong. Sương mù vừa tản ra lại lần nữa kéo tới, dừng lại sát tận cửa sắt.
Sương mù bị ngăn lại bên ngoài cánh cửa sắt của viện điều dưỡng.
Viện điều dưỡng có tất cả ba tòa nhà. Ba tòa nhà này cùng với cổng sắt quay vào nhau, tạo thành một hình chữ nhật, chính giữa là một vườn hoa rất lớn.
Ba tòa nhà này đều không có quá nhiều tầng và phủ kín dấu vết thời gian.
Ở giữa vườn hoa có vài người bệnh mặc đồ bệnh nhân sọc trắng xanh. Có người tản bộ, có người ngồi ngẩn ngơ, có người nói chuyện phiếm.
Vườn hoa thanh bình và chan hòa, nhìn qua không khác gì viện điều dưỡng bình thường.
Khi đi tới tòa nhà bên trái, y tá dừng lại, đợi mọi người đến gần mới lên tiếng giới thiệu:
"Đây là tòa nhà kiểm tra của chúng tôi, sau này mọi người sẽ làm kiểm tra ở đây. Đương nhiên, nếu mọi người cảm thấy khó chịu thì cũng phải làm kiểm tra."
Y tá lại chỉ vào tòa nhà đối diện với cánh cửa sắt: "Phía trước là khu nội trú, cũng là nơi mọi người sắp vào ở."
Tiếp theo là tòa nhà chỉ có ba tầng ở bên phải: "Bên kia là nhà ăn, nhưng mọi người không nên vào đây sau mười giờ tối."
Y tá nói xong liền đưa họ tới khu nội trú.
Chẳng biết Ngân Tô đi đến bên cạnh y tá từ lúc nào, hỏi cô ta: "Tại sao lại không nên vào nhà ăn sau mười giờ tối?"
Y tá làm tròn bổn phận, trả lời cô: "Bởi vì buổi tối cần nghỉ ngơi."
"Nhưng tôi muốn ăn đêm."