Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 4: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (4)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô y tá mỉm cười, "Buổi tối thì nên nghỉ ngơi thật tốt, đảm bảo chất lượng giấc ngủ."
Ngân Tô im lặng, chậm rãi bước đi, rồi mở tờ giấy trong tay ra.
Người đàn ông mặc áo vest gile liếc mắt một cái đã thấy ngay cái tên 'Khang Mại' trên tờ giấy, đó chính là tên của anh ta.
Tờ giấy đó là tờ lúc nãy cô y tá dùng để đối chiếu danh sách mọi người.
Trên đó có tên, ảnh chụp và một vài thông tin cơ bản như tuổi tác, ngoài ra thì không còn gì nữa.
Hiển nhiên, những người khác cũng đã thấy tờ giấy trong tay Ngân Tô. Tất cả đều thầm hít một hơi lạnh. Sao cô lại lấy được tờ giấy đó!
Sao cô lại lấy được!
Lỡ đâu lại kích hoạt điều kiện tử vong thì sao!
Ngân Tô lướt qua nội dung trên tờ giấy, đối chiếu tên từng người trong danh sách, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại ở dãy số cuối cùng trong phần thông tin cơ bản của mỗi người.
Số của cô là 【0110801】, không biết nó có ý nghĩa gì.
Ngân Tô lật tờ giấy lại, mặt sau trắng trơn. Khi đã chắc chắn không còn gì, cô liền gọi, "Chị y tá, đồ của chị rơi nè."
Mạc Đông vừa định tiến lên xem thì khựng lại. Biết đâu tờ giấy kia có manh mối gì đó, nhưng rõ ràng Ngân Tô không có ý định chia sẻ.
Cô y tá nghe vậy, quay đầu nhìn tờ giấy trong tay Ngân Tô, nụ cười trên môi dần tắt hẳn, cô ta âm u nhìn chằm chằm Ngân Tô, dường như muốn nhìn xuyên thấu cô.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được nhiệt độ xung quanh đang giảm nhanh chóng, một cảm giác nguy hiểm trỗi dậy từ sâu thẳm trong lòng họ.
Cô ta đang làm cái quái gì vậy!
Tuy họ là người mới nhưng cũng biết không nên tùy tiện trêu chọc các NPC trong phó bản. Ai mà biết được NPC nào lại có quy tắc tử vong đây chứ.
Cô y tá quay lại, nhưng những người còn lại đều theo bản năng lùi về phía sau. Ngay cả người đàn ông mặc áo vest gile cũng cau mày, cố gắng tránh xa Ngân Tô, người đột nhiên tìm đường chết.
Nhưng Ngân Tô vẫn đứng yên không nhúc nhích, giơ tờ giấy lên chờ cô y tá đến trước mặt mình, rồi rất tự nhiên trả lại.
Cô y tá: "..."
Cô y tá cũng không làm gì, chỉ rút tờ giấy khỏi tay Ngân Tô, giọng điệu bình tĩnh cảnh cáo: "Đừng tùy tiện cầm đồ của người khác."
"Tôi nhặt được." Ngân Tô đính chính lại lời cô ta.
Cô y tá cất tờ giấy kia vào trong túi quần, rõ ràng không tin Ngân Tô nhặt được, nhưng cô ta cũng không vạch trần, ngược lại còn tiếp lời cô: "Cũng đừng tùy tiện nhặt đồ của người khác."
Ngân Tô gật đầu. Cô y tá vừa định quay người thì chợt nghe cô nói: "Cô không định cảm ơn tôi à?"
Cô y tá: "?"
"Đúng là chẳng có chút lễ phép nào cả." Ngân Tô khoanh tay giống như một vị Thượng Đế đang cố tình gây sự, "Tôi muốn khiếu nại cô đấy."
Cô y tá: "?"
Dường như cô y tá bị 'đứng hình', mãi không nói gì, chỉ trừng đôi mắt u ám, gương mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.
"Làm sao, cô không phục? Đây là dịch vụ tốt nhất của các người sao?" Ngân Tô không hề sợ hãi trừng lại, tiếp tục cố tình gây sự, "Tôi còn chưa vào ở mà cô đã làm tôi khó chịu thế này thì sau này tôi còn thoải mái thế nào được nữa? Làm sao tôi có thể đón chào cuộc sống mới bằng trạng thái tốt nhất đây?"
Ngân Tô hùng hồn nói một tràng rồi đột nhiên dừng lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, "Nếu có vấn đề thì ai sẽ chịu trách nhiệm? Cô sao? Cô định chịu trách nhiệm thế nào đây?"
Không biết lời nào đã kích thích cô y tá mà đáy mắt cô ta lóe lên vẻ sợ hãi kỳ lạ. Sau đó, cô ta cúi đầu cảm ơn, "Vừa rồi rất cảm ơn cô. Mong cô đừng trách tôi."
Mọi người: "?"
Cô ta còn dùng cả kính ngữ nữa à?
Ngân Tô hếch cằm lên, tỏ vẻ kiêu ngạo: "Còn phải xem biểu hiện của cô thế nào đã."
Cô y tá mất tự nhiên nhếch miệng, cố gắng nở một nụ cười, "Mời cô đi lối này."
Có lẽ vì đã chịu thiệt thòi trước Ngân Tô, nên suốt đoạn đường này cô y tá không nói gì thêm, cứ thế dẫn họ vào tòa nhà nội trú.
Vừa vào tòa nhà nội trú, cô y tá liền bắt đầu giới thiệu: "Khu nội trú sẽ tắt đèn vào mười giờ tối. Sau khi tắt đèn, mong mọi người hãy lên giường nghỉ ngơi."
"Sau khi tắt đèn chỉ có một cô y tá trực."
"Bác sĩ sẽ không xuất hiện ở khu nội trú vào ban đêm. Nếu mọi người nhìn thấy bác sĩ, hãy lập tức tìm cô y tá trực để lấy thuốc, sau đó lên giường nghỉ ngơi."
Cô y tá vừa nói vừa nhấn mở thang máy, chờ mọi người bước vào.
Chiếc thang máy này không khác gì những thang máy bình thường, nhưng ánh sáng bên trong rất ảm đạm. Ánh sáng yếu ớt chiếu lên người cô y tá, còn cô ta thì cứ nhìn chằm chằm mọi người, tạo nên một cảm giác vô cùng quái dị và âm u.
Ngân Tô đứng ngay cạnh cô y tá, còn những người khác không to gan như cô, nhao nhao chen vào góc phải, tạo thành một sự phân biệt rõ ràng.
Cô y tá nhấn thẳng lên tầng ba. Cửa thang máy kẽo kẹt ê tai chậm rãi đóng lại. Trong lúc chờ thang máy đi lên, cô y tá không khỏi liếc nhìn Ngân Tô, dường như đang thắc mắc tại sao cô lại to gan đến vậy, dám đứng ngay cạnh mình.
"Nhìn gì?" Ngân Tô liếc cô ta một cái, ra đòn phủ đầu.
Cô y tá: "..."
Đám người Mạc Đông: "..."
Cô y tá không nói gì, Ngân Tô cũng không khách khí nhìn chằm chằm cô ta. Bầu không khí trong thang máy cứng đờ, dường như không khí cũng đang dần loãng đi, có người không kìm được mà run rẩy.
Cô cứ gây sự với NPC như thế, thật sự không sợ kích hoạt điều kiện tử vong sao?
Ting –
Đến tầng ba.
Rõ ràng, hành vi của Ngân Tô không hề kích hoạt điều kiện tử vong – đương nhiên, cũng có thể đã kích hoạt rồi nhưng chưa phải lúc này.
Cửa thang máy từ từ mở ra, mọi người đều cảm nhận được cái gọi là 'không khí' đang ồ ạt tràn vào, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
* * *
* * *
Tầng ba có rất nhiều phòng, nhưng phần lớn đều đang đóng kín. Không biết là không có người ở, hay những người đó đang không có mặt trong phòng bệnh.
Ngược lại, có mấy cô y tá đang cúi đầu vội vàng làm việc của mình, không để ý gì đến họ.
Cô y tá dẫn họ đi xuyên qua hành lang, cuối cùng dừng lại ở bốn căn phòng cuối cùng. Cô ta cũng không sắp xếp phòng, chỉ nói với họ là hai người một phòng rồi bỏ đi.
Những người chơi bị bỏ lại đó nhìn nhau, cuối cùng có người hỏi: "Đi rồi à?"
"Bây giờ chúng ta phải làm gì đây?"
"Trước tiên, hãy chọn phòng đã." Người nói chính là Mạc Đông.
Cửa của cả bốn phòng này đều mở, bố cục căn phòng không có gì khác biệt, cũng chẳng có gì phải chọn, nhưng...
"Cái đó... Chúng ta phải ở thế nào đây?" Họ phải chọn bạn cùng phòng ra sao?
Mạc Đông còn chưa kịp lên tiếng, Tưởng Lượng đã nói trước: "Tôi và bạn gái sẽ ở một phòng."
Phó Kỳ Kỳ ôm chặt cánh tay Tưởng Lượng gật đầu lia lịa. Cô ta không quen những người khác, đương nhiên phải ở cùng bạn trai mình.
Vốn dĩ là bốn nam bốn nữ, chia theo giới tính là vừa đủ.
Nhưng bây giờ họ là một cặp, đã nói muốn ở cùng nhau, những người khác cũng không tiện ép tách đôi tình nhân nhỏ đó ra.
Vậy thì vấn đề nảy sinh rồi...
Trong hoàn cảnh nguy hiểm như thế này, có ai muốn ở cùng phòng với người khác giới mà mình không quen biết không?
"Chúng ta ở cùng nhau đi." Nữ sinh tóc xoăn đứng cạnh Mạc Đông lập tức kéo một nữ sinh khác lại nói. "Đinh Hàm Chi, cô không có ý kiến gì chứ?"
Đinh Hàm Chi gật đầu, không phản đối. Hai cô không muốn ở cùng phòng với người khác giới, cũng không muốn ở cùng với cô gái kỳ lạ mặc áo gió kia, nên ở cùng nhau là phương án tốt nhất.
"Ông Mạc, tôi có thể ở cùng phòng với ông không?" Thanh niên với sắc mặt trắng bệch khao khát nhìn Mạc Đông.