Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 33: Ngày Cuối Cùng Bỏ Phiếu
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm qua, có lẽ Phó Kỳ Kỳ và Mạc Đông đã cùng rời khỏi phòng, Khang Mại đã nghe thấy giọng nói của hai người họ.
Ngân Tô liếc nhìn sang phía Uông Hiểu Linh, sắc mặt cô ta còn tái nhợt hơn cả hôm qua, trên người dính đầy máu, trông có vẻ u ám lạ thường.
Nhân viên nhà ăn đã đến bàn của bọn họ.
Người phục vụ gắng sức chất thức ăn lên khay của họ, hết tầng này đến tầng khác, cuối cùng chất thành một ngọn núi nhỏ mới dừng lại.
Đến lượt Ngân Tô, cô không biểu cảm nhìn người phục vụ, khiến cậu ta lập tức căng thẳng đến mức tay run lẩy bẩy, vội vàng bỏ một chút thức ăn vào khay của cô rồi đẩy xe thức ăn chạy mất.
Khang Mại: "?"
Những bệnh hữu còn lại: "?"
"Nhìn cái gì?" Ngân Tô cầm nĩa lên, liếc nhìn bệnh hữu bên cạnh, giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng: "Cậu muốn giúp tôi ăn một phần bữa sáng sao? Được thôi, tôi đồng ý với cậu."
Bệnh hữu: "?"
Cậu ta có nói gì đâu!
Nhìn suất ăn dính đầy máu bị Ngân Tô đẩy qua, bệnh hữu muốn từ chối nhưng cô gái trước mặt đã cười tươi như hoa, rút con dao dính đầy máu ra, đập mạnh xuống trước mặt cậu ta.
Bệnh hữu lặng lẽ vươn tay ra, ấm ức nhận lấy bữa sáng mà 'thượng đế' ban tặng.
Thức ăn hôm nay nhiều hơn cả hôm qua. Ngân Tô thì vẫn ổn, vì nhân viên nhà ăn vốn chẳng cho cô bao nhiêu nên cô có thể tự ăn hết được.
Nhưng Khang Mại hôm nay chắc chắn không thể ăn hết, thế mà Ngân Tô vừa quay qua quay lại đã thấy thức ăn trong khay của anh ta biến mất.
Ngân Tô đoán chắc anh ta có đạo cụ không gian có thể chứa đồ... Hoặc là túi của trò chơi?
Nhưng trên giao diện cá nhân của cô, lại không có túi...
Hơn nữa, loại hành vi gian dối rõ rệt này chắc chắn trò chơi sẽ không ủng hộ. Cho dù có túi thì có lẽ cũng không thể sử dụng được, hẳn là anh ta đã tự kiếm được đạo cụ nào đó.
Ăn uống xong xuôi, bọn họ liền trở về phòng. Y tá trưởng đã mọc lại cánh tay mới, cầm theo tờ giấy bỏ phiếu của ngày hôm nay tới.
Ngân Tô nhìn thấy cánh tay mới của cô ta, hai mắt cũng sáng lên: "Wow! Chị y tá mọc lại nhanh ghê nha."
Khang Mại: "?" Cái gì mà mọc lại nhanh vậy?
Y tá trưởng: "..."
Sao tối qua cô ta vẫn chưa chết chứ!
Trong lòng y tá trưởng u ám vặn vẹo, nhưng cô ta lại cảm thấy hoảng hốt và sợ hãi nhiều hơn.
Bây giờ cô ta vẫn còn cảm nhận được sự đau đớn khi cánh tay bị cắt đứt đêm qua, cô ta vội giấu cánh tay đó ra sau lưng theo bản năng.
May mà Ngân Tô không tiếp tục phát biểu cảm tưởng nữa, chỉ là trên mặt cô vẫn giữ nguyên nụ cười, nhìn chằm chằm vào y tá trưởng, nụ cười ấy lộ ra sự hứng thú không rõ ý vị.
Y tá trưởng bị nhìn chằm chằm, cảm thấy đáy lòng hoảng sợ, nhanh chóng phân phát tờ giấy bỏ phiếu của ngày thứ ba cho bọn họ.
Mỗi người chỉ có một tờ giấy.
Trong tay y tá trưởng vẫn còn thừa một tờ.
Giữa Mạc Đông và Phó Kỳ Kỳ, vẫn còn một người sống sót.
Y tá trưởng cố gắng hết sức không nhìn Ngân Tô, nhanh chóng nói: "Hôm nay là ngày cuối cùng bỏ phiếu. Nếu như mọi người vẫn không thể tìm ra phóng viên thì e là tất cả sẽ phải phối hợp làm một cuộc điều tra. Dù sao tối nay cũng vô cùng quan trọng với mọi người, không được có bất kỳ sơ suất nào."
Ngân Tô đã chuyển ánh mắt từ y tá trưởng sang Uông Hiểu Linh bên cạnh, dường như cô không mấy hứng thú với nội dung y tá trưởng vừa nói.
Y tá trưởng rất vui mừng vì Ngân Tô không còn hứng thú với mình nữa, nói xong liền rời đi, rõ ràng là rất sợ 'thượng đế' lại làm phiền cô ta.
Đi ra được một đoạn, y tá trưởng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại. Vốn định tạo một chút hiệu ứng u ám, nhưng ánh mắt vừa chạm phải bóng dáng Ngân Tô, mọi tâm tư bay sạch, cô ta nhạt nhẽo quẳng lại một câu: "Hôm nay bỏ phiếu không có quy tắc." Sau đó chạy mất.
Ngân Tô nhướng mày. Ý của 'không có quy tắc' là: Có thể chọn cả những người trước đó đã được loại bỏ hiềm nghi.
Nếu như hôm nay bọn họ vẫn không chọn trúng 'phóng viên' thật sự, có lẽ tất cả sẽ bị 'trừng phạt'. Mà hình phạt này chắc chắn là để tăng tỷ lệ tử vong của bọn họ vào tối nay.
Khóe mắt Ngân Tô liếc qua Uông Hiểu Linh.
Lúc y tá trưởng đưa tờ giấy bỏ phiếu cho cô ta, Uông Hiểu Linh không có phản ứng gì quá đặc biệt.
Nhưng khi y tá trưởng nói đến việc hôm nay bỏ phiếu không có quy tắc, rõ ràng trên mặt Uông Hiểu Linh đã xuất hiện thêm vẻ hoang mang, mất tự nhiên và sợ hãi.
Cô ta đang sợ hãi.
Lại một lần nữa có quyền được bỏ phiếu, cô ta lo sợ bị chọn trúng, căng thẳng và sợ hãi là điều đương nhiên.
Nhưng...
Quy tắc đã thay đổi rồi.
Nếu hôm nay không chọn trúng phóng viên thật sự, bọn họ đều sẽ bị đưa đi 'điều tra'.
Hôm qua Uông Hiểu Linh bị đưa đi, sau khi trở về thì có vẻ không bình thường cho lắm.
Đêm qua, hình như cũng chính vì cô ta mà Tưởng Lượng mới chết.
Hơn nữa, đêm qua rõ ràng cô ta đã đến phòng kiểm tra, nhưng cuối cùng lại không kiểm tra, còn thu hút bác sĩ trực tới.
Bây giờ, có lẽ giữa Mạc Đông và Phó Kỳ Kỳ đã có một người chết, người sống sót vẫn chưa lộ diện. Tại sao?
Là không thể lộ diện, hay là đang sợ hãi điều gì đó?
"Cô Uông, tôi chọn cô nha."
Ngân Tô bỗng dưng thốt ra một câu như vậy khiến Uông Hiểu Linh sợ hãi nhìn cô.
Ngay cả trên gương mặt thô kệch của Khang Mại cũng lộ ra vài phần kinh ngạc. Cho dù muốn chọn người ta thì cũng nên lặng lẽ mà chọn đi chứ?
Lần thứ nhất cô ấy tự chọn chính mình, lần thứ hai chắc là chọn bừa, lần này sao lại... Còn cố ý thông báo cho người ta một tiếng nữa chứ?
Sợ không kéo được giá trị thù hận sao?
"Tại sao?" Cảm xúc của Uông Hiểu Linh lập tức mất kiểm soát, giọng the thé đầy phẫn nộ nói: "Tại sao lại chọn tôi! Tại sao cô lại nhằm vào tôi?"
Ngân Tô bình tĩnh nói: "Tự do bỏ phiếu mà. Cô cũng có thể chọn tôi, tôi không để bụng đâu."
Mặt Uông Hiểu Linh vốn đã tái mét như cắt không còn giọt máu, giờ lại càng gần như trong suốt. Nhưng hai mắt cô ta đầy tơ máu, dưới đáy mắt bắt đầu nảy sinh sự thù hận: "Tôi đã được loại bỏ hiềm nghi rồi! Cô lãng phí một tờ phiếu để chọn tôi thì có tác dụng gì? Chẳng lẽ chúng ta không nên tìm ra phóng viên thật sự sao!"
Ngân Tô khẽ cười một tiếng: "Chọn không trúng cũng không sao mà, mọi người cùng nhau tiếp nhận điều tra thôi, cô sợ cái gì thế?"
Ánh mắt Uông Hiểu Linh lộ ra vẻ hoảng sợ: "... Ai sợ!"
"Vậy cứ quyết định như vậy đi, tôi chọn cô."
Uông Hiểu Linh: "?"
Uông Hiểu Linh thấy Ngân Tô chuẩn bị rời đi, vội vàng mở lời: "Cô không được chọn tôi! Tối qua tôi nhìn thấy Phó Kỳ Kỳ..."
"Tôi sẽ không thay đổi ý định." Ngân Tô ngắt lời Uông Hiểu Linh, ngừng một lát, lại cười nói: "Xem ra người sống sót còn lại là Phó Kỳ Kỳ nhỉ. Cô ta rất yếu, trốn không lộ diện, quả đúng là rất thông minh. Tuy nhiên, tôi rất tò mò không biết cô đã dùng cách gì để giết Mạc Đông nhỉ."
Trong hai người Mạc Đông và Phó Kỳ Kỳ, người có xác suất sống sót lớn hơn chắc chắn là Mạc Đông.
Đồng tử Uông Hiểu Linh co lại, theo bản năng phản bác: "... Cô đang nói gì vậy, sao tôi có thể giết Mạc Đông chứ?"
Dù sao Uông Hiểu Linh cũng chỉ là một người chơi mới, lại còn là một người mới không quá thông minh, rất khó che giấu cảm xúc của mình.
Từ phản ứng lúc này của cô ta, Ngân Tô đã có thể khẳng định suy đoán của bản thân.
Lúc bọn họ mới tiến vào viện điều dưỡng, vốn dĩ không hề có phóng viên nào tồn tại cả.
Nhưng từ lần đầu tiên bọn họ bỏ phiếu, các người chơi đã nhanh chóng nghi ngờ lẫn nhau. Người chơi bị xa lánh, cảm xúc tiêu cực gia tăng, càng dễ dàng bị 'ô nhiễm'.
Phóng viên được chọn ra từ đó.
Trò chơi bỏ phiếu này chính là để tiêu hao sự đoàn kết của người chơi, khiến người chơi nội chiến, và cuối cùng còn tự chọn ra một 'nội gián'.
Có thể nói là cực kỳ thâm độc.