Chương 32: Viện Dưỡng Lão Hoàn Mỹ (32)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 32: Viện Dưỡng Lão Hoàn Mỹ (32)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ai ngờ, anh trai cô gái tình cờ phát hiện ra những manh mối mà cậu ta đã sắp đặt. Khi biết em gái mình đã chết, trong cơn kích động, anh ta đã xông vào viện dưỡng lão và giết chết 13 người.
Sự việc này đã làm đảo lộn kế hoạch của cậu ta.
May mắn là viện dưỡng lão vẫn chưa phát hiện ra thân phận thật của cậu ta.
Nhưng việc thăm dò tin tức về viện dưỡng lão cũng trở nên khó khăn hơn nhiều.
Không còn cách nào khác, cuối cùng cậu ta đành phải giả dạng thành bệnh nhân để trà trộn vào viện dưỡng lão.
Sau khi vào viện dưỡng lão, một thời gian dài cậu ta không phát hiện ra điều gì bất thường. Mãi đến hai tháng sau, cậu ta mới nhận thấy có một số bệnh nhân được kiểm tra cơ thể kỹ lưỡng hơn những người khác.
Cậu ta nhanh chóng điều tra và phát hiện những bệnh nhân được kiểm tra đặc biệt đó là để xem liệu họ có 'tương thích' với 'nhà đầu tư' hay không.
Theo dấu vết này, cậu ta đã khám phá ra sự tồn tại của 'Cơ thể cung cấp'.
Nhưng không lâu sau đó, cậu ta đã bị phát hiện.
Phóng viên không biết Viện trưởng đã biến con người trở nên 'hoàn mỹ' như thế nào, nhưng cậu ta biết rõ 'thứ thuốc' kia là gì.
"Là từ cơ thể cung cấp của các người đó!" Phóng viên nói đến đây, ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm Ngân Tô, "Thuốc mà các người đang uống được lấy từ chính cơ thể cung cấp của các người."
"Bọn chúng nuôi dưỡng những cơ thể cung cấp này như gia súc chỉ để chúng sản xuất một loại thuốc cực kỳ quan trọng cho các người. Đến khi phẫu thuật, các người có thể đạt được những gì mình mong muốn: nhan sắc, sức khỏe... thậm chí là trí tuệ."
Phóng viên nhìn chằm chằm Ngân Tô, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười quái dị: "Nhưng liệu cô có còn là chính cô nữa không?"
Ngân Tô trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi cậu ta: "Cậu có biết Viện trưởng có điểm yếu nào không?"
"..."
Phóng viên cảm thấy Ngân Tô đang sỉ nhục mình.
Nếu cậu ta biết Viện trưởng có điểm yếu nào, thì cậu ta còn ở đây làm gì!
Không moi thêm được manh mối nào từ phóng viên, Ngân Tô cũng không giết mà thả cậu ta đi.
Phóng viên không ngờ Ngân Tô lại thả mình, có chút không thể tin nổi.
"Cậu muốn ở lại thì tôi cũng không bận tâm." Ngân Tô chỉ vào ấm đun nước: "Trong đó vẫn còn chỗ ở đấy, nếu cậu không thích, tôi sẽ đi đòi cho cậu một căn phòng mới."
"..."
Phóng viên dĩ nhiên không muốn sống trong ấm đun nước.
Cậu ta bò dậy định rời đi, nhưng đi được hai bước lại quay đầu, như muốn xác nhận với Ngân Tô: "Cô thật sự sẽ giết Viện trưởng sao?"
Cô gái nhếch môi cười nhẹ, giọng nói vừa nhẹ nhàng lại vừa đanh thép: "Đương nhiên rồi."
"..."
Phóng viên liếc nhìn cô một lần cuối, không nói thêm lời nào, rồi nhanh chóng biến mất trước mặt cô.
[Liệu cô có còn là chính cô nữa không?]
Ngân Tô ngồi trong nhà ăn, suy nghĩ về câu nói của phóng viên.
Số lượng bàn trong nhà ăn hôm nay đã giảm đi một phần ba, khiến cho hoạt động tranh giành chỗ ngồi trước bữa ăn càng trở nên khốc liệt và đẫm máu hơn.
Tuy nhiên, lúc này vẫn chưa đến giờ ăn, những bệnh nhân kia chỉ lảng vảng một cách âm u giữa lối đi.
"Cô nghĩ câu nói cuối cùng của phóng viên kia có ý gì?" Khang Mại cũng đã nghe cuộc đối thoại giữa Ngân Tô và phóng viên.
Trong lòng anh ta có vài suy đoán, nhưng không chắc chắn có đúng hay không, vì vậy anh ta muốn nghe thử suy nghĩ của Ngân Tô.
"Theo nghĩa đen, sau khi phẫu thuật thành công, chúng ta sẽ không còn là chính mình nữa. Trò chơi kết thúc, người chơi vượt ải thất bại."
Theo lời Khang Mại, người chơi vượt ải thất bại sẽ chết trong vòng hai mươi tư giờ vì đủ mọi loại nguyên nhân ở thế giới thực.
Khang Mại vừa nghe liền hiểu ra: "Vậy nên, yếu tố quan trọng quyết định việc vượt ải là ngăn chặn cuộc phẫu thuật tối nay?"
Ngân Tô từ chối đưa ra ý kiến.
"Nhưng phải ngăn chặn bằng cách nào... Phóng viên đó nói, chỉ có Viện trưởng mới biết cuộc phẫu thuật sẽ tiến hành ra sao. Vậy có lẽ tối nay chúng ta sẽ gặp được Viện trưởng, đến lúc đó trực tiếp giết ông ta ư?"
Bác sĩ anh ta còn không đối phó được, thì làm sao có thể giết Viện trưởng?
Khang Mại không kìm được nhìn Ngân Tô.
Liệu cô có thể giết chết Viện trưởng không?
Ngân Tô một tay chống cằm, đầu ngón tay khẽ chạm lên gò má, không biết nghĩ đến điều gì mà cười một cách quái dị: "Đối với các người, giết Viện trưởng không phải là giải pháp tối ưu."
"?" Đối với bọn họ không phải, chẳng lẽ đối với cô thì lại là phải sao?
Rõ ràng đối với Ngân Tô thì sao cũng được, giết ai cũng vậy thôi.
Có lẽ Khang Mại đã nhìn ra đáp án này trên mặt Ngân Tô, trái tim anh ta cũng thắt lại.
Rốt cuộc cô là người mới bước ra từ phó bản nào vậy!
Cô mà là người mới ư?
Khang Mại cố nén cơn đau tim và sự nghi hoặc, tiếp tục suy xét vấn đề trước mắt.
Giải pháp tối ưu... Giết trùm cuối của phó bản là cách vượt ải bằng bạo lực, phù hợp với những người chơi đầu óc đơn giản, chỉ có tứ chi phát triển nhưng lại sở hữu kỹ năng thiên phú lợi hại và nhiều đạo cụ.
Nhưng dù có giết chết trùm cuối thì cũng phải đợi đến khi thời hạn phó bản kết thúc mới có thể rời đi.
Giải pháp tối ưu của phó bản là lấy được chìa khóa vượt ải.
Chỉ cần lấy được chìa khóa vượt ải, dù chưa đến thời hạn mà phó bản quy định, người chơi cũng có thể lựa chọn rời khỏi phó bản.
Nói như vậy nghĩa là Viện trưởng không phải là chìa khóa vượt ải?
Nếu không phải Viện trưởng... Vậy sẽ là cái gì?
"Chìa khóa vượt ải... Cơ thể cung cấp, chìa khóa vượt ải là cơ thể cung cấp tương ứng với chúng ta, đúng không?" Bọn họ đều có cơ thể cung cấp tương ứng, mà đến nay họ vẫn chưa từng gặp cơ thể cung cấp của mình, rất thích hợp để làm chìa khóa vượt ải.
Ngân Tô liếc nhìn Khang Mại một cái, dùng giọng điệu tán thưởng khen ngợi anh ta: "Anh cũng khá thông minh đấy chứ."
"..." Trông anh ta ngốc lắm sao? "Cô đưa dãy số kia cho tôi... Có phải có liên quan đến cơ thể cung cấp không?"
Lúc cô đưa dãy số kia cho mình, đã nói hai chữ 'giữ mạng'.
Ý nghĩa của việc giữ mạng, chẳng phải là vượt ải sao?
Ngân Tô vẫn không nói gì, Khang Mại cảm thấy mình hẳn là đã đoán được tám chín phần, nhưng phải đi đâu để tìm cơ thể cung cấp đây?
"Cô biết..."
Ngân Tô liếc nhìn anh ta một cái, ánh mắt lạnh nhạt và bình tĩnh đó không hề có chút cảm xúc đặc biệt nào, nhưng Khang Mại đột nhiên im bặt.
Những gì cô nói cho mình đã đủ nhiều rồi, mình lại không có thông tin hữu ích nào để trao đổi với cô.
Cho dù cô thật sự biết cơ thể cung cấp ở đâu, nếu cô chọn không nói cho mình thì cũng không có gì sai.
Mọi người chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau trong phó bản mà thôi.
Dù có sống sót rời khỏi phó bản thì về sau cũng rất khó có thể gặp lại nhau trong phó bản khác.
Không ai có thể làm nổi chúa cứu thế cho bất cứ ai cả.
Khang Mại suy nghĩ một lát, chủ động nói: "Nếu tôi tìm được manh mối, tôi sẽ nói cho cô biết."
Ngân Tô: "Vậy chúc anh may mắn."
[Keng --]
Đã 7 giờ 25 phút.
Nhưng Mạc Đông và Phó Kỳ Kỳ vẫn chưa xuất hiện, ngay cả Uông Hiểu Linh...
Khang Mại vừa nghĩ đến đây thì đã nhìn thấy Uông Hiểu Linh bước vào từ cửa.
Lúc này hoạt động tranh giành chỗ ngồi đã bắt đầu, tuy nhiên các bệnh nhân sẽ không tấn công người chơi không có chỗ ngồi, vì vậy Uông Hiểu Linh có thể đi vào mà không bị hề hấn gì.
Tuy nhiên hôm nay, rõ ràng chỗ VIP của bọn họ cũng không còn an toàn nữa.
Các bệnh nhân đã bắt đầu tấn công bọn họ.
Thậm chí còn bắt đầu tranh giành những chỗ trống còn lại.
Họ không cần phải đi giành những chỗ trống đó nhưng buộc phải bảo vệ vị trí của mình.
May mắn là chỉ có năm phút, ban ngày thực lực của bệnh nhân rất yếu, Khang Mại hoàn toàn có thể đối phó được.
[Keng --]
[Keng --]
7 giờ 30 phút.
Hoạt động tranh giành chỗ kết thúc.
Ngân Tô rút dao trên cổ một bệnh nhân ra, đẩy bệnh nhân đang nằm sấp trên bàn xuống, nói: "Mới sáng ra đã thấy máu, không tốt lắm đâu."
Những bệnh nhân khác ngồi trên ghế VIP bị ánh mắt Ngân Tô quét qua, vô thức rụt người lại cách xa cô một chút.
Khang Mại: "... Có sáng sớm hôm nào bọn họ không thấy máu đâu?"
Nhân viên nhà ăn bắt đầu dọn dẹp hiện trường, đồng thời đẩy xe thức ăn ra.
Khang Mại nhìn quanh nhà ăn một vòng, tìm thấy Uông Hiểu Linh đang ngồi ở một bàn khác, nói với Ngân Tô: "Chỉ có Uông Hiểu Linh đến. Có phải Phó Kỳ Kỳ và Mạc Đông đều đã chết rồi không?"