Chương 35: Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (35)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 35: Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (35)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngân Tô khẽ cong môi nở nụ cười kỳ quái: "Tất nhiên rồi, dù sao tôi cũng là người tốt bụng siêu cấp mà!"
Khang Mại: "..."
Sáng ngày thứ ba, phòng bệnh vẫn an toàn. Xem ra tất cả khó khăn đều dồn vào buổi tối, thế nên Ngân Tô quyết định đi ngủ.
"Tôi định đến phòng trưng bày xem thử." Khang Mại không thể vô tư như Ngân Tô được, anh ta phải đi tìm manh mối về người hiến tặng.
Hình như hiệu quả của viên thuốc tối qua đã hết, trạng thái cơ thể anh ta đang dần trở nên kém đi. Anh ta phải đến khu kiểm tra để lấy số, xem thử việc kiểm tra có còn hiệu quả hay không.
Phó Kỳ Kỳ do dự một lát, đi theo sau Khang Mại, "Anh Khang, tôi đi cùng anh có được không?"
Khang Mại tuyệt tình từ chối: "Không được."
Phó Kỳ Kỳ: "..."
Tuy Khang Mại từ chối nhưng Phó Kỳ Kỳ vẫn chọn đuổi theo.
Tình trạng cơ thể cô ta cũng không ổn, việc kiểm tra ban ngày có thể giảm bớt ô nhiễm, cô ta muốn đến khu kiểm tra.
Tuy nhiên, Khang Mại và Phó Kỳ Kỳ vừa bước vào đại sảnh khu kiểm tra liền phát hiện nơi lấy số đã bị dán một tờ giấy.
[Thiếu hụt bác sĩ, tạm ngừng lấy số]
* * *
* * *
Tối qua Khang Mại đi vào trước, anh ta không biết chuyện gì xảy ra sau khi Ngân Tô đi vào, cũng không biết bác sĩ Chu ca ngày đã thay thế bác sĩ Tề ca đêm.
Mà Phó Kỳ Kỳ đi vào sau cũng chỉ cho rằng hai bác sĩ sẽ thay nhau đi làm, cũng không nghĩ nhiều như vậy.
Khang Mại nhíu mày, trò chơi cố ý tăng độ khó cho họ sao?
Không được kiểm tra, Khang Mại chỉ có thể đến phòng trưng bày.
Phó Kỳ Kỳ đi vào theo Khang Mại. Nhiệt độ trong phòng trưng bày thấp hơn hẳn những nơi khác, Phó Kỳ Kỳ vừa vào đã không nhịn được mà run lên, ôm cánh tay quan sát xung quanh.
Trên giá trưng bày đặt đầy lọ thủy tinh và các mẫu vật ngâm trong đó, có cả những mẫu vật mốc xanh trông rất kỳ dị.
Không khí u ám, đáng sợ khiến Phó Kỳ Kỳ rợn tóc gáy.
Nhưng dù sao cô ta cũng đã đối mặt với những thử thách kinh khủng trong hai ngày qua, lại thêm cái chết của bạn trai và Mạc Đông nên đã trưởng thành hơn nhiều, không đến nỗi phải hét lên.
"Những con số này.." Phó Kỳ Kỳ nhìn thấy những con số dưới mỗi lọ thủy tinh, "Có ý nghĩa gì?"
Khang Mại không đáp lời. Anh ta lấy tờ giấy Ngân Tô đưa ra, bắt đầu so sánh với các con số trong phòng trưng bày.
Có lẽ Phó Kỳ Kỳ thấy sợ nên cứ theo sát bên cạnh Khang Mại.
Mã số hồ sơ của người chơi khác nhau, Khang Mại cũng không giấu giếm. Thế là Phó Kỳ Kỳ nhìn thấy dãy số đó.
Đương nhiên, cũng có thể do ngay từ đầu anh ta đã không xem Phó Kỳ Kỳ ra gì, nên cũng chẳng bận tâm việc cô ta nhìn thấy.
Phó Kỳ Kỳ nhìn chằm chằm dãy số đó, do dự một lát rồi lên tiếng: "Tôi từng thấy những con số này."
Khang Mại đột nhiên quay đầu, "Cô nói cái gì?"
Người đàn ông cao hơn Phó Kỳ Kỳ không ít, đột nhiên trợn mắt nhìn sang với vẻ hung dữ, khiến Phó Kỳ Kỳ run bắn người, chậm rãi nhắc lại: "Tôi từng thấy những con số này. Có... có tác dụng gì sao?"
Khang Mại chỉ vào tờ giấy trong tay: "Mấy con số này?"
".. Ừm."
"Giống y hệt nhau?"
"..."
Phó Kỳ Kỳ gật đầu.
"Nhìn thấy ở đâu?"
Phó Kỳ Kỳ nuốt nước bọt, khẽ nói: "Vào ngày đầu, trong vườn hoa, có một bệnh nhân, trên cổ tay có những con số này."
Lúc đó ông Mạc bảo họ tách nhau ra tìm kiếm manh mối.
Cô ta đi ra vườn hoa tìm bệnh nhân trò chuyện, không hỏi được manh mối gì nhưng lại thấy trên cổ tay một bệnh nhân có một dãy số.
Trên tay những bệnh nhân khác không có. Lúc đó cô ta cũng không tìm được manh mối liên quan đến dãy số này nên chỉ nghĩ đó là hình xăm.
Hai ngày sau đó, cô ta không được tiếp cận với manh mối nào liên quan, cũng chưa từng điều tra sâu về khía cạnh này.
"Cạch!"
Phó Kỳ Kỳ vốn đã căng thẳng, trong phòng trưng bày đang yên tĩnh, đột nhiên vang lên một âm thanh như vậy, cô ta lập tức nổi da gà khắp người.
"Tiếng... tiếng gì thế?"
"Đi thôi!"
Khang Mại gần như không chút do dự, kéo Phó Kỳ Kỳ chạy thẳng ra ngoài cửa phòng trưng bày.
Nhưng họ còn chưa kịp đến nơi, cánh cửa chính phòng trưng bày đang hé mở đã 'Rầm' một tiếng đóng sập lại.
"Hi hi hi.."
* * *
* * *
Phòng bệnh.
Ngân Tô đã ngủ dậy, ngồi bên giường lau dao. Những vị khách 'phi nhân loại' trong ấm đun nước đồng loạt thò đầu ra nhìn cô chằm chằm.
Cảnh tượng kỳ dị mà lại... hài hòa đến lạ lùng.
Một con quái vật trong đó không nhịn được hỏi: "Cô... Bao giờ cô thả chúng tôi đi?"
Ngân Tô nhìn qua con dao trong tay, đáy mắt cô lóe lên một tia sáng sắc lạnh, nhưng lời cô nói ra lại mang theo ý cười: "Ở với ta không vui sao?"
"..."
Vui vẻ chỗ nào?
Ngân Tô liếc nhìn bọn chúng một cái, gương mặt vừa rồi vẫn còn mang theo ý cười, lúc này đột nhiên mất hết biểu cảm, lạnh lùng nói: "Các ngươi muốn rời khỏi ta sao?"
Quái vật: "..."
Cứ cảm thấy lời của cô nói kỳ quái thế nào ấy.
Cái gì mà bọn nó muốn rời khỏi cô?
Bọn nó vốn dĩ không hề muốn ở lại đây!
"Không... không muốn?" Nó không muốn lâm vào cảnh đến tro cũng không còn!
"Cũng không phải là không được, các ngươi giúp ta một chuyện." Ngân Tô không trưng cầu ý kiến của chúng mà tuyên bố thẳng nhiệm vụ: "Chỉ cần các ngươi tìm được người có dãy số 0110801 trên cổ tay là có thể rời đi."
Ngân Tô cố ý ngừng lại một chút, nói thêm: "Ai tìm được trước thì có thể sống sót rời đi nhé."
Con quái vật yếu ớt hỏi: "Không... không tìm được thì sao?"
"Đương nhiên là giết rồi, phế phẩm thì giữ lại làm gì." Cô nói lớn, "Bây giờ -- trận đấu bắt đầu!"
"..."
Hai con quái vật đồng thời trèo ra khỏi ấm đun nước, xuyên thẳng qua tường mà chạy đi.
Hai con quái vật vừa chạy thì Khang Mại kéo theo Phó Kỳ Kỳ xô cửa đi vào.
Ngân Tô thấy Khang Mại kéo Phó Kỳ Kỳ, hơi nhướng mày, chẳng phải tên to con này không quan tâm con riêng sao? Đổi tính rồi à?
"Trong phòng trưng bày có quái vật." Khang Mại đóng cửa lại, thở một hơi, nhanh chóng kể rõ tình hình bên anh ta: "Lúc ra ngoài gặp được Uông Hiểu Linh. Cô ta bị Uông Hiểu Linh đâm một nhát dao."
Phó Kỳ Kỳ bị Khang Mại đẩy lên trên giường. Phần bụng bị đâm một nhát dao, có lẽ không nguy hiểm đến tính mạng, Phó Kỳ Kỳ vẫn giữ được tỉnh táo, tự mình bịt vết thương cầm máu.
Trước đó Khang Mại đã thu thập được một ít thuốc, anh ta lục lọi rồi ném đến bên cạnh Phó Kỳ Kỳ, "Cô tự bôi thuốc đi."
Phó Kỳ Kỳ: "..."
Mặc dù cô ta vẫn tỉnh táo nhưng thật sự rất đau.
Nhưng Ngân Tô vẫn ngồi ở đó không hề động đậy, còn Khang Mại thì đã quay người sang chỗ khác, rõ ràng là không định giúp đỡ.
Cô ta chỉ có thể tự vén áo lên, bắt đầu xử lý vết thương theo những gì mình nhớ.
"Uông Hiểu Linh đâu? Anh giết rồi à?"
"Tôi còn chưa kịp động thủ thì đã có mấy y tá đột nhiên xuất hiện, túm cô ta đi rồi." Khang Mại suy đoán: "Có lẽ việc bỏ phiếu đã có hiệu lực rồi, nhìn vẻ mặt của mấy y tá đó, đoán chừng cô ta lành ít dữ nhiều rồi."
Người phóng viên chưa bị chọn trúng, có lẽ trên người sẽ có nhiệm vụ khác, chẳng hạn như giết chết những người chơi còn lại để giành được tư cách qua ải.
Nhưng NPC trong phó bản rất biết lừa người, cho nên khả năng Uông Hiểu Linh bị lợi dụng là rất lớn. Dù cô ta thật sự có thể giết chết những người chơi còn lại thì cũng không có cách nào rời khỏi phó bản này.
Người phóng viên bị chọn trúng thì cô ta biến thành con mồi.
Nhìn phản ứng hôm nay của Uông Hiểu Linh, có vẻ kết cục của việc bị chọn trúng sẽ rất thảm.
Nếu bàn về sự thâm độc thì không gì qua được trò chơi này.
Dù kết quả là gì thì nó đều không lỗ.