Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 36: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu những người chơi bình thường khác biết họ đã tự tay chọn ra một kẻ nội gián, chắc hẳn họ sẽ tức chết mất.
May mà Ngân Tô và Khang Mại đều không phải người bình thường.
Người bình thường duy nhất ở đây hiện đang đau đến mức sắp ngất xỉu, hoàn toàn không có thời gian nghĩ đến những chuyện khác.
Ngân Tô hất cằm về phía Phó Kỳ Kỳ: "Sao anh lại đưa cô ta về đây?"
"Cô ta từng gặp người hiến tạng của tôi."
Khang Mại không hề che giấu mục đích thực sự của mình, đồng thời kể cho Ngân Tô nghe chuyện Phó Kỳ Kỳ từng thấy thông tin mã hóa.
Ngân Tô nghe Khang Mại nói vậy, trầm ngâm suy nghĩ: "Như vậy xem ra, manh mối về thông tin mã hóa trong hồ sơ còn nhiều hơn chúng ta tưởng tượng."
Ngân Tô hoài nghi rất có khả năng trong ngày đầu tiên manh mối này đã xuất hiện nhiều hơn, có điều phần lớn đều là người chơi mới, nỗi sợ hãi khi chơi game trong ngày đầu tiên khiến họ bỏ lỡ rất nhiều manh mối.
Một mình Mạc Đông dẫn cả một nhóm người mới nhút nhát, run rẩy thì làm sao có thể điều tra hết cả viện điều dưỡng được.
Như vậy xem ra, phó bản này hình như lại bình thường hơn một chút... Khỉ gió!
Rõ ràng Khang Mại nói phó bản tân thủ bình thường chỉ khó như bản đồ nhà ăn... Ồ, đó là vì Khang Mại không biết nhà ăn ban đêm đáng sợ đến mức nào mà dám so sánh.
Khang Mại nói ra dự định của mình: "Đợi lát nữa tôi dẫn cô ta ra ngoài xem thử, xem có thể tìm thấy người hiến tạng của tôi hay không."
Thời gian không còn nhiều, nếu không tìm được người hiến tạng thì e là chỉ có thể đợi đến lúc phẫu thuật thôi.
Nhưng lúc đó Viện Trưởng cũng có mặt.
Viện Trưởng chắc chắn là trùm cuối, trực tiếp đối đầu chính diện với trùm cuối không phải là hành động sáng suốt.
Hơn nữa... người hiến tạng lúc đó là cái dạng gì? Còn có thể giết chết được hay không?
Ngân Tô ngạc nhiên hỏi: "Cô ta bị thương thế này rồi mà còn đi được à?"
"..."
Khang Mại bực bội vò đầu, sau đó nghĩ tới điều gì đó, "Tôi tìm cái xe lăn đẩy cô ta!"
Ngân Tô cười nhẹ: "Anh thấy vui là được."
* * *
* * *
Không biết Khang Mại tìm đâu ra một cái xe lăn, đẩy Phó Kỳ Kỳ đang đau đến mức mồ hôi đầm đìa ra ngoài tìm người.
Anh ta đúng là chẳng biết thương xót gì cả!
Ngân Tô ở trong phòng bệnh đợi đến bữa tối, Khang Mại và Phó Kỳ Kỳ đều xuất hiện đúng giờ ở nhà ăn, nhìn sắc mặt của Khang Mại là có thể đoán được anh ta vẫn chưa tìm ra người hiến tạng tương ứng với mình.
Nếu biết được manh mối mã hóa liên quan đến người hiến tạng của bản thân từ ngày đầu tiên đến viện điều dưỡng thì có lẽ việc tìm người sẽ rất đơn giản.
Nhưng bây giờ đã là ngày thứ ba rồi.
Làm gì có chuyện trò chơi sẽ để cho người chơi tìm được dễ dàng như vậy.
Khang Mại trong lòng hiểu rõ, chỉ là anh ta vẫn chưa từ bỏ ý định.
Anh ta cảm thấy tình hình tối nay vô cùng bế tắc.
Sau bữa tối, có y tá đứng ở cửa đợi họ, yêu cầu họ lập tức về phòng, đợi y tá dẫn họ đi làm phẫu thuật.
"Xem ra nó không cho phép chúng ta tiếp tục tìm manh mối nữa rồi." Khang Mại vô cùng bực bội, thấy Ngân Tô vẫn vô cùng nhàn nhã bèn hỏi, "Cô không sốt ruột?"
Ngân Tô gật đầu: "Tôi sốt ruột chứ."
Khang Mại lại nhìn kỹ cô hai giây, "Không nhìn ra."
Ngân Tô nở nụ cười không có ý tốt, "Tôi nóng lòng muốn gặp Viện Trưởng."
Khang Mại: "..."
Khang Mại đẩy Phó Kỳ Kỳ sải bước rời đi.
Người đằng sau anh ta còn ở đó cảm thán một câu nghe vô cùng thần kinh, "Muốn biết Viện Trưởng trông như thế nào quá, đúng là gấp không thể chờ đợi mà..."
Y tá không cho phép Phó Kỳ Kỳ ở trong phòng họ nên cô ta chỉ có thể về phòng mình đợi.
Sắc trời bên ngoài dần tối, Khang Mại ở bên cạnh suy nghĩ về tất cả manh mối tìm được trong ba ngày nay, muốn xem thử có bỏ sót chỗ nào không.
Ngân Tô thì ngồi lau dao ở bên cạnh.
Cô cứ lau đi lau lại con dao đó hết lần này đến lần khác, trên mặt thỉnh thoảng lại nở nụ cười quái dị.
"Hai con quái vật trong ấm nước đâu rồi?" Khang Mại đột nhiên nhìn ấm nước trên tủ đầu giường, bình thường Ngân Tô ở đây, chúng nó đều rất yên tĩnh, nhưng thỉnh thoảng sẽ lén thò đầu ra thăm dò.
Hôm nay lâu như vậy rồi... Sao chúng nó không có chút động tĩnh nào vậy nhỉ?
Tay cô gái đang lau dao ngừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, một hồi lâu sau mới thốt ra mấy chữ: "Đi dạo rồi."
"?"
* * *
* * *
[00: 00]
Tiếng gõ cửa phòng bệnh vang lên, nhưng không đợi họ đi mở cửa, y tá đã trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Ngày thứ ba, y tá có thể trực tiếp mở cửa.
Đồng phục trên người y tá ngoài cửa, không phải màu trắng, màu hồng ban ngày, cũng không phải màu xanh ban đêm, mà là màu đen.
Ngân Tô từng gặp kiểu đồng phục này, là y tá ca trực mặc.
"Khang Mại, Ngân Tô." Mặt y tá vô cảm gọi tên họ: "Đi theo tôi."
Ngân Tô giấu con dao đi, bước nhanh ra ngoài, bước đi thoăn thoắt, như thể cô đang rất vội vàng, không thể chờ thêm nữa.
"Đi nhanh lên." Cô thậm chí còn quay đầu lại giục y tá đang đứng yên không di chuyển.
Y tá: "..."
Y tá: "Tôi còn phải đi gọi Phó Kỳ Kỳ, xin đợi một lát."
Ngân Tô: "Nhanh lên."
Y tá: "..."
Bệnh nhân này bị làm sao vậy!
Y tá đi gõ cửa phòng Phó Kỳ Kỳ, có lẽ đã đến giai đoạn cuối, người chơi có sức lực sắp cạn kiệt như Phó Kỳ Kỳ cũng không gặp chuyện gì.
Tuy nhiên tình trạng của cô ta rất không ổn, y tá khá có lòng tốt cho phép Phó Kỳ Kỳ ngồi xe lăn, đồng thời tự mình đẩy cô ta.
Hôm nay có thể sử dụng được thang máy, Ngân Tô vừa đi vào liền bắt đầu kiếm chuyện: "Mấy tối hôm trước không dùng được, khiến tôi lần nào cũng phải nhảy lầu, có phải mấy người cố tình không?"
Y tá: "..."
Đương nhiên không phải cố ý, là cố tình.
Y tá nhìn chằm chằm con số hiển thị đang nhảy, không đáp.
Y tá không còn nghe thấy tiếng động phía sau nữa, đúng lúc thang máy đã xuống tầng một, cô ta quay đầu định nói chuyện thì bất ngờ đối mặt với một khuôn mặt.
Ngân Tô đứng rất gần cô ta, gần đến mức chỉ thấy được đôi mắt đen láy của cô.
Y tá suýt chút nữa không giữ được vẻ mặt, sao cô lại gần mình như vậy!
Ngân Tô lạnh lẽo lên tiếng: "Y tá ca trực các người có phải ai cũng bất lịch sự như vậy không? Tối qua đồng nghiệp của cô cũng bất lịch sự như vậy, cô có biết cuối cùng cô ta ra sao không?"
Y tá cảm nhận được sự lạnh lẽo áp bức, vô thức hỏi theo lời cô: "... Ra sao?"
Ngân Tô cười khẩy một tiếng, bước ra khỏi thang máy, đi vào bóng tối.
Cho đến khi Ngân Tô rời đi, y tá mới cảm thấy sự lạnh lẽo đè nặng trên người đã vơi bớt, cô ta có chút oán giận nhìn chằm chằm vào bóng tối.
Bệnh nhân này phát điên cái gì vậy chứ!
Khang Mại: "..."
Chuyện phát điên là thường ngày của bạn cùng phòng.
Phó Kỳ Kỳ: "..."
Đau quá, bọn họ đang nói chuyện gì vậy?
Có lẽ y tá đã tức giận đến mức ngay cả Phó Kỳ Kỳ cũng không đẩy nữa, Khang Mại nhìn Phó Kỳ Kỳ một cái, cuối cùng lẩm bẩm chửi một tiếng rồi đẩy cô ta đi.
Y tá dẫn họ vào khu vực kiểm tra, nhưng không lên tầng. Họ được đưa tới một căn phòng rất bình thường ở tầng một, y tá đứng trước mặt họ, mở bức tường ra, để lộ thang máy phía sau.
"Mấy người làm công tác bí mật này khá tốt đấy chứ." Ngân Tô lại là người đầu tiên vào thang máy, lạnh lùng nhìn chằm chằm y tá.
Y tá có cảm giác như thân phận của họ đang bị hoán đổi, cô ta kìm nén sự khó chịu, mặt lạnh tanh trả lời: "Đây là vì sự an toàn của mọi người."
Thang máy đi xuống, nhìn xung quanh không thấy số tầng nào hết nên không thể biết được số tầng cụ thể.
Khoảng bảy tám giây sau, thang máy chầm chậm dừng lại.
Cửa thang máy mở ra hai bên, luồng khí lạnh lẽo, u ám ùa vào từ bên ngoài thang máy.
Bên ngoài thang máy là một dãy hành lang, có ánh đèn nhưng không quá sáng, khiến người ta có cảm giác như đang bước vào một màn sương mờ mịt, u ám.