Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 37: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tôi sắp được gặp viện trưởng rồi phải không?" Ngân Tô tiến đến bên cạnh y tá, hỏi với vẻ mong đợi.
Gương mặt y tá thoáng hiện vẻ kỳ lạ: "Sao cô lại muốn gặp viện trưởng đến thế?"
Ngân Tô mỉm cười: "Lòng ngưỡng mộ của tôi dành cho viện trưởng cứ như nước sông cuồn cuộn chảy xiết, hận không thể gặp được viện trưởng thân yêu của tôi ngay lập tức."
"?" Dù y tá cảm thấy Ngân Tô đang nói nhảm, cô vẫn đáp lại một câu: "Lúc phẫu thuật, đương nhiên sẽ gặp được viện trưởng."
Ngân Tô hỏi dồn: "Khi nào thì phẫu thuật?"
"Mọi người vẫn cần làm một số xét nghiệm, nếu đủ điều kiện thì có thể tiến hành phẫu thuật."
"Nhiều yêu cầu như vậy, không thể gặp mặt ngay luôn được sao?"
"..."
Y tá dẫn bọn họ đến một phòng xét nghiệm, Ngân Tô nhìn thấy bác sĩ trực mà cô gặp tối qua đang ngồi bên trong, và cả bác sĩ Chu trực ca đêm đang đứng cạnh đó.
Xem ra, chỉ có bác sĩ trực và bác sĩ ca đêm mới có thể có mặt ở đây khi tiến hành phẫu thuật.
Cho nên bác sĩ Chu mới muốn cố gắng thăng chức thành bác sĩ ca đêm như vậy.
Phó Kỳ Kỳ vừa nhìn thấy bác sĩ trực liền run rẩy, tối qua chính là ông ta...
Đều là người quen, Ngân Tô chủ động chào hỏi: "Các bác sĩ thân mến, chào buổi tối."
Bác sĩ trực: "..."
Những ký ức đã bị chôn vùi bắt đầu ập đến tấn công ông ta.
Nếu không cần thiết, ông ta tuyệt đối không muốn gặp lại bệnh nhân này.
Đáng ghét..
Nhưng mà nghĩ lại thì cũng sắp phẫu thuật rồi, đợi viện trưởng... Biết đâu lần này viện trưởng sẽ để ông ta tự tay cầm dao mổ, khà khà khà.
Mà bác sĩ Chu lại điềm tĩnh hơn nhiều, anh ta mỉm cười gật đầu.
Y tá đứng ở cửa không vào, nói với bác sĩ trực một câu: "Đã giao người cho các vị rồi đấy, tôi phải đi chuẩn bị cho ca phẫu thuật đây. Sau khi khám xong, ông hãy dẫn bọn họ đến phòng phẫu thuật, đừng để lỡ thời gian."
Bác sĩ trực lật tờ đơn trong tay, không muốn để tâm đến thái độ của y tá, "Biết rồi."
Y tá cũng không để tâm đến thái độ của ông ta, quay người rời đi, đồng thời đóng cửa lại.
"Ai trong số các người lên trước... À, Phó Kỳ Kỳ đi." Bác sĩ trực rút tờ đơn xét nghiệm của Phó Kỳ Kỳ ra, trên mặt lộ ra nụ cười quái dị: "Tôi rất thích cái tên này..."
Tờ đơn xét nghiệm trong tay bác sĩ trực rơi xuống, ông ta ôm lấy cổ, muốn ngăn dòng máu đang phun ra nhưng máu vẫn tuôn ra từ kẽ ngón tay ông ta.
Bàn tay lạnh giá ấn mạnh vai ông ta xuống, cô gái cúi người, ghé sát tai ông ta thì thầm: "Tối qua ông may mắn, có chị y tá kia cứu ông một mạng. Nhưng không sao, giết ông thì không cần phải chọn thời gian."
Khang Mại và Phó Kỳ Kỳ đều ngơ ngác.
Dù trước đây Khang Mại đã chứng kiến vài hành động của cô nhưng anh ta vẫn không ngờ cô vừa tới đã giết ngay bác sĩ trực.
Chơi game là phải chơi như vậy hả?
Ngân Tô ấn vai bác sĩ trực vẫn chưa tắt thở, khẽ nở nụ cười nhìn bác sĩ Chu: "Bác sĩ Chu, anh có muốn làm bạn với ông ta không?"
Bác sĩ Chu không muốn làm bạn với bác sĩ trực, cũng biết bản thân không phải đối thủ của Ngân Tô, nên anh ta rất biết điều, giơ hai tay lên, ra hiệu mình sẽ không ngăn cản cô.
"Viện trưởng ở đâu?"
Bác sĩ Chu lắc đầu, nhưng lại bổ sung một câu: "Ông ta sẽ xuất hiện trong phòng phẫu thuật vào đúng 3 giờ."
Ngân Tô nhìn đồng hồ.
[00: 29]
Vẫn còn hai tiếng rưỡi nữa.
"Anh có quen với nơi này không?"
"Đây là lần đầu tiên tôi tới đây." Bác sĩ Chu rất hợp tác trả lời: "Dù sao trước đây tôi cũng là bác sĩ ca ngày, không có tư cách đến đây."
"Anh thật vô dụng."
Bác sĩ Chu vô dụng: ".. Nhưng tôi biết phòng phẫu thuật ở đâu."
* * *
* * *
Quả thực bác sĩ Chu không quá quen với nơi này nhưng trước đó bác sĩ trực đã dẫn anh ta đến phòng phẫu thuật, sau đó mới đến phòng xét nghiệm.
Anh ta nhớ được vị trí của phòng phẫu thuật.
Ngân Tô để bác sĩ Chu dẫn đường, bác sĩ Chu cũng rất hợp tác.
Khang Mại không bỏ Phó Kỳ Kỳ lại bên trong, đẩy cô ấy ra ngoài, "Bây giờ đi làm gì?"
"Tiêu diệt y tá trực." Ngân Tô dùng tờ đơn xét nghiệm của Khang Mại lau máu trên dao, nói thản nhiên: "Chiếm lĩnh phòng phẫu thuật, đón tiếp viện trưởng."
Khang Mại: "..."
Cô nói nghe nhẹ nhàng ghê ha.
Bác sĩ Chu đi đằng trước: "..."
Dù sao cũng nên kiêng kị anh ta một chút chứ?
Nhưng..
Biết đâu cô thật sự giết được viện trưởng thì sao.
Bác sĩ Chu cúi thấp đầu xuống, che giấu vẻ u ám trong đáy mắt.
Y tá kia đang ở trong phòng phẫu thuật, dẫn theo hai y tá khác, đang chuẩn bị đồ dùng cho phẫu thuật.
Bởi vì bác sĩ Chu dẫn bọn họ qua đây nên dù y tá cảm thấy hơi lạ vì họ đến sớm nhưng vẫn mở cửa ra.
Kết quả vừa mở cửa đã thấy Ngân Tô đang cười tủm tỉm đứng đối diện.
Bác sĩ Chu nghiêng mặt đứng qua một bên, đợi Ngân Tô làm xong việc mới đi vào.
Ngân Tô vốn cho rằng y tá trực biết nguồn cung cấp cơ thể ở đâu, ai ngờ hỏi gì cô ta cũng không biết, chỉ có viện trưởng mới biết nguồn cung cấp cơ thể ở chỗ nào.
"Xem ra chỉ có thể đợi viện trưởng thân yêu của chúng ta đến thôi." Ngân Tô nhìn căn phòng phẫu thuật đang lộn xộn, "Bác sĩ Chu, dọn dẹp một chút đi, đừng dọa viện trưởng của chúng ta."
Bác sĩ Chu: "..."
Lúc bác sĩ Chu dọn dẹp phòng phẫu thuật, Khang Mại đột nhiên hỏi một câu: "Cô làm sao vậy?"
Ngân Tô quay đầu phát hiện sắc mặt Phó Kỳ Kỳ không được tốt cho lắm.
"Tôi... tôi đói quá." Sắc mặt Phó Kỳ Kỳ trắng bệch, cố gắng lắm mới thốt ra được mấy chữ, cô ấy ôm lấy bụng: "Đói quá."
Cảm giác đói bụng chưa từng có từ trước đến nay khiến Phó Kỳ Kỳ hoang mang, mà cảm giác thèm ăn thì ngày càng lớn dần.
Nhưng trong phòng phẫu thuật thì lấy đâu ra đồ ăn.
Chỉ có người..
Ngân Tô quan sát Phó Kỳ Kỳ, tình trạng hiện giờ của cô ấy rất giống với những bệnh nhân tối qua.
Phó Kỳ Kỳ chưa được ăn bữa sáng và bữa trưa, chỉ ăn mỗi bữa tối.
Xem ra cần phải ăn cả ba bữa mới được, không ăn thì đây chính là kết cục.
"Đói quá.."
Phó Kỳ Kỳ ôm lấy bụng, siết chặt đến mức vết thương lại bắt đầu chảy máu.
Nhưng dường như cô ấy không cảm thấy đau đớn, lúc này cô ấy chỉ cảm thấy vô cùng đói.
Phó Kỳ Kỳ đói đến mức mắt lóe lên ánh sáng xanh lục, ánh mắt nhìn bọn họ hiện rõ sự thèm thuồng tột độ. Có lẽ do đã ăn tối nên dường như cô ấy vẫn còn sót lại chút lý trí, hai tay nắm chặt lấy tay vịn xe lăn.
"Hay là cho cô ấy ăn một chút nhỉ?" Ngân Tô chỉ thi thể ngoài cửa.
"Đói... Không... không ăn." Phó Kỳ Kỳ khó khăn lắm mới thốt ra vài từ: "Tôi... tôi nhịn được!"
Khang Mại cũng không làm được chuyện như vậy.
Anh ta tìm thấy một ít dây trói trong phòng phẫu thuật, cố định Phó Kỳ Kỳ vào xe lăn. Phó Kỳ Kỳ dùng chút lý trí còn sót lại, cố gắng kiềm chế cảm giác đói bụng lại.
* * *
* * *
[02: 59]
Còn có một phút.
Trong phòng phẫu thuật ngăn nắp, sạch sẽ, yên tĩnh không một tiếng động.
Khang Mại đứng trong bóng tối phía sau cánh cửa phòng phẫu thuật, Ngân Tô đứng bên còn lại, nhìn sàn nhà với vẻ chán chường.
"..."
Anh ta căng thẳng đến chết đi được còn cô ấy thì hay thật... Cô ấy lại thấy nhàm chán!
Đâu ai dám ngờ trong phó bản tân thủ lại có người mới dám mai phục BOSS lớn!
[03: 00]
Đúng ba giờ.
Gần như vào đúng lúc này, nhiệt độ trong phòng phẫu thuật giảm mạnh, ngay sau đó Khang Mại ngửi thấy mùi đất và mùi cây cỏ.
Viện trưởng đến rất đúng giờ.
Bàn mổ đột nhiên dịch chuyển sang bên trái, để lộ một lối đi đen kịt.
Phía dưới lối đi, một cái rễ cây màu xanh lục lộ ra từ bên trong, sau đó những rễ cây màu xanh lục đó càng lúc càng nhiều, dần dần tụ lại thành hình người trong phòng phẫu thuật.