Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 50: Trường Trung học Lý Quang (3)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những người chơi mới phản ứng chậm hơn một chút, nhưng vẫn nhận ra có điều không ổn, vô thức quay đầu nhìn Ngân Tô.
Ngân Tô vốn không có phản ứng gì, thấy bọn họ nhìn qua, cô không biểu cảm nhìn lại: “Nhìn tôi làm gì? Muốn xin lỗi tôi sao?”
Chủ yếu vẫn là phải nổi cáu một chút.
Mọi người: “…”
Không một ai xin lỗi.
Họ ăn ý thu lại ánh mắt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Cơ thể của họ chỉ hơi khó chịu, cũng không quá nghiêm trọng nên tạm thời không ảnh hưởng đến hành động của họ.
Chủ nhiệm giáo dục không để ý đến động tĩnh phía sau, nói tiếp:
“Nhà trường cũng muốn chờ các em điều dưỡng cơ thể tốt lên rồi mới về, nhưng các em cũng biết đấy, sắp thi cuối học kỳ hai rồi, nếu thành tích của các em không theo kịp sẽ rất phiền phức. Nhà trường cũng có nhân viên y tế, nếu các em cảm thấy không khỏe thì cứ xuống phòng y tế khám xem.”
Chủ nhiệm giáo dục không nói quá nhiều.
Chỉ có thể biết được chút tin tức từ lời của chủ nhiệm giáo dục. Không biết vì nguyên nhân gì mà cơ thể của họ xảy ra vấn đề, bây giờ vẫn chưa hoàn toàn tốt lên.
Đây chắc chắn là trò chơi cố ý sắp xếp, vừa bắt đầu đã cho cơ thể họ một cái debuff.
“Phó bản tân thủ mà vừa bắt đầu đã thế này rồi sao?”
“Không biết nữa…”
“Phó bản này chắc là không quá khó đâu nhỉ?”
“Phó bản tân thủ thì có thể khó đến mức nào…”
Những người chơi mới mờ mịt luống cuống, còn những người chơi có kinh nghiệm thì bắt đầu xì xào bàn tán, rõ ràng cảm thấy cái debuff này là không hợp lý.
Chủ nhiệm giáo dục đưa họ đến tòa dạy học, giờ này phần lớn học sinh đều đã vào lớp, bên ngoài không thấy bao nhiêu học sinh.
…
Lớp học 4044.
Trong lớp đã có mười học sinh, còn lại đều là chỗ trống. Nhưng những học sinh trong lớp này có chút không giống những học sinh vừa rồi họ nhìn thấy trong trường.
Những học sinh này ai nấy đều ngồi ngay ngắn đàng hoàng trước bàn học, tay cầm sách, cả người toát ra vẻ âm u, đầy tử khí.
Chủ nhiệm giáo dục đứng trước cửa, ra hiệu cho họ đi vào.
Các người chơi cảm thấy chủ nhiệm giáo dục sẽ nói thêm gì đó, ai ngờ khi họ đi vào, chủ nhiệm giáo dục chỉ nói đúng một câu: “Ngồi vào chỗ của mình đi, không được để lỡ thời gian tự học.” Sau đó quay đầu bước đi.
Người chơi: “…”
Họ làm sao để biết chỗ của mình ở đâu?
NPC này không thể nói thêm vài quy tắc sao?
Dù có sai thì cũng tốt hơn là không biết gì cả!
“Ngồi vào chỗ của mình… Có phải là không được ngồi lung tung không? Nhưng trên mặt bàn không có tên, chúng ta làm sao biết được chỗ của mình là ở đâu?”
“Ngồi lung tung sẽ thế nào?”
“Không biết, nhưng chắc chắn đó không phải là chuyện gì tốt.”
Những học sinh khác trong lớp dường như không phát hiện ra trong phòng học có thêm hơn hai mươi người chơi, họ đều chỉ cầm sách đọc chăm chú.
Ngân Tô tùy tiện lật tung cái bàn học gần cô nhất lên, trong sách vở không có tên hay bất kỳ thứ gì có thể cho thấy thân phận.
Trên mặt bàn ngoài sách ra cũng chỉ có một vài bài thi, đầy đủ các môn, có bài đã làm nhưng có bài chưa, tuy nhiên trên tất cả bài thi đều không có tên.
Rõ ràng là không thể dựa vào tên để nhận ra chỗ ngồi của mình.
“Xin chào bạn học, bạn có biết chỗ của mình ở đâu không?” Có người chơi bắt đầu nói chuyện với học sinh trong lớp.
Nhưng bạn học kia vẫn chăm chú đọc sách không chớp mắt, hoàn toàn không nghe thấy câu hỏi của người chơi.
Những người chơi còn lại chia nhau hỏi những học sinh khác trong lớp, nhưng tiếc là không ai trả lời câu hỏi của họ. Những học sinh đó dường như ai cũng bị sách vở thu hút, đang mặc sức vùng vẫy trong biển kiến thức, không ai quấy rầy được việc học của họ.
“Trong những quyển sách này đều không có manh mối gì cả, chúng ta phải xác định vị trí của mình thế nào đây?”
“Tìm chỗ khác trong lớp xem.”
“Không có gì cả…”
“Không có…”
“Qua lớp khác nhìn thử xem, xem có quy luật gì không.”
Những người chơi có kinh nghiệm nhanh chóng rủ nhau rời khỏi phòng học, qua lớp khác quan sát xem có tìm được manh mối gì không.
Ngân Tô dựa xuống cuối lớp, ánh mắt tùy ý đảo qua đám người chơi như ruồi không đầu trong phòng học.
Trò chơi cấm kỵ có chút công bằng với người chơi.
Hai mươi tư người chơi, nam một nửa nữ một nửa.
Còn về phần có bao nhiêu người chơi có kinh nghiệm, Ngân Tô tạm thời không thể xác nhận.
Cũng ví dụ như nhóm F4 quen biết nhau kia, nhìn tổng thể thì thấy họ đều rất có kinh nghiệm nhưng trong đó có một người trông có vẻ giống người mới.
Đương nhiên Ngân Tô cũng không quá quan tâm ai là người mới, ai là người chơi có kinh nghiệm.
Cô chỉ tò mò không biết nhóm F4 kia vào cùng một phó bản kiểu gì.
Cái trò chơi chết tiệt này còn có thể tổ đội được sao?
Không phải bảo là kéo ngẫu nhiên người chơi vào sao?
Nếu bốn người họ cùng bị kéo ngẫu nhiên vào, như vậy thì cũng quá may mắn rồi!
“Chị ơi.”
Ngân Tô không nhúc nhích, chỉ dùng ánh mắt còn lại quét về phía chàng trai trẻ đang tiến đến bên cạnh mình.
“Em chào chị, em là Vu Uẩn.” Chàng trai trẻ chủ động giới thiệu bản thân trước, cậu ta vẫn tỏ ra ngại ngùng, giọng nói mềm mại, “Chị không tìm chỗ ngồi sao?”
Ngân Tô mãi không đáp, khi vẻ ngại ngùng trên mặt Vu Uẩn dần trở nên xấu hổ thì cuối cùng cô cũng chịu mở miệng nói: “Cậu làm gì mà cứ lôi kéo làm quen tôi thế?”
Nhìn cô trông có vẻ thân thiện lắm sao?
Lúc ở trạm xe, cô còn có thể miễn cưỡng hiểu được hành vi đến bắt chuyện của cậu ta.
Nhưng từ khi cô gϊếŧ tài xế, tất cả người chơi đều muốn liệt cô vào danh sách đối tượng cần cảnh giác, mà cậu ta vẫn còn chạy đến làm quen cô thì lại có vẻ kỳ quái rồi.
Rõ ràng Vu Uẩn không ngờ Ngân Tô lại hỏi như vậy, cậu ta sững sờ vài giây, ngập ngừng nói: “Em… Chỉ muốn… Làm quen với chị thôi.”
Ngân Tô lạnh lùng từ chối lời đề nghị làm bạn của cậu ta: “Tôi không có ý định kết bạn.”
Vu Uẩn: “…”
Lại lần nữa bị từ chối, Vu Uẩn cũng không dây dưa nhiều, mất mát cúi đầu dịch sang bên cạnh, đợi một mình.
…
“… Nếu không thì cứ ngồi đại đi?” Một người chơi nam trông có vẻ là người mới tỏ ra khá bực bội vì không tìm được manh mối, định mặc kệ luôn.
Có người chơi lập tức cười lạnh phản bác: “Ngồi đại? Anh thực sự cho rằng mình đến đây để đi học sao! Đây là nơi nào chứ, không cẩn thận là chết thẳng cẳng đấy!”
Người chơi nam kia cũng không phục: “Không tìm thấy manh mối nào cả, không ngồi đại thì phải làm sao? Hôm nay mới ngày đầu chẳng lẽ đã để cho chúng ta chết sao?”
“Phó bản này có hai mươi tư người chơi, nhiều người như vậy, ngày đầu đã có người chết kỳ lạ lắm sao?”
“Vậy cậu có cách nào giúp chúng ta tìm được chỗ ngồi của mình không?”
“…”
Vào lúc này, nhóm người chơi có kinh nghiệm ra ngoài quan sát các lớp khác đã về.
Ánh mắt của mọi người đồng loạt đặt lên người họ, nhưng họ cũng chỉ lắc đầu, học sinh lớp bên cạnh giống học sinh lớp họ, đều đang chăm chỉ đọc sách.
Cũng không nhìn ra quy luật gì từ chỗ ngồi của họ cả, cao thấp béo gầy cứ như là xếp bừa vậy.
Các người chơi lật tung lớp học lên cũng chỉ tìm được một cái bảng phân công trực nhật.
Mà trên bảng phân công trực nhật này chỉ viết những con số có hai chữ số, còn cụ thể là chỉ ai thì không ai biết.
Chỗ trống không có tên, ngay cả những NPC học sinh kia, sách vở bài thi trên bàn cũng không có tên, hoàn toàn không biết họ xác định vị trí của mình như thế nào.