Chương 51: Tìm kiếm chỗ ngồi

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 51: Tìm kiếm chỗ ngồi

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi mọi người đang bế tắc, ngay cả những người chơi lão luyện cũng đành chấp nhận tìm đại một chỗ ngồi, thì đột nhiên, cô gái mặc áo gió đen xuất hiện từ cửa sau lớp học.
Thấy cô, các người chơi lập tức né tránh như tránh tà, chủ động nhường đường.
Ngân Tô thấy không ai cản đường mình, thầm nghĩ bọn họ cũng biết điều đấy chứ. Cô đi thẳng đến bên cạnh một học sinh đang ngồi ở hàng thứ hai.
Học sinh đó vẫn không hề phản ứng gì với người đang đứng cạnh mình, chỉ chăm chú đọc sách.
Ngân Tô một tay chống lên mặt bàn, từ từ cúi xuống đọc nội dung trong sách. Cuốn sách của NPC này có ghi chú, điều mà những cuốn sách bỏ trống ở các chỗ khác không hề có.
Ngân Tô nghiêng đầu nhìn học sinh kia, hỏi: “Cậu thích học đến vậy sao?”
Học sinh đó vẫn miệt mài đọc sách, không hề để ý đến cô.
Ngân Tô bất ngờ vươn tay giật lấy cuốn sách từ tay học sinh đó.
Động tác của cô vừa nhanh vừa bất ngờ, khi các người chơi khác kịp phản ứng thì cuốn sách đã nằm gọn trong tay cô. Cả phòng học vang lên những tiếng hít hà khe khẽ.
“???”
Cô ta đang làm gì vậy?!
Học sinh đang chăm chú đọc sách thấy tay mình trống rỗng, đầu tiên cậu ta khựng lại một giây, dường như vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Khoảng ba giây sau, cậu ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn Ngân Tô, nghiêm túc nói: “Trả lại cho tôi!” Vừa dứt lời, cậu ta đã muốn giật lại cuốn sách.
Ngân Tô một tay ấn đối phương ngồi trở lại chỗ, tay kia giơ sách lên cao, rủ mắt nhìn cậu ta: “Cậu nói cho tôi biết chỗ của tôi ở đâu, tôi sẽ trả sách lại cho cậu.”
“Đến chỗ của mình ở đâu mà cậu còn không nhớ được thì đi học làm gì?!” Học sinh đó không thể đứng dậy, chỉ có thể trừng mắt nhìn Ngân Tô, vẻ mặt dần trở nên u ám và vặn vẹo: “Thà cậu chết đi còn hơn!”
Ngân Tô cười khẽ một tiếng: “Tôi có chết hay không thì tôi không rõ, nhưng nếu cậu còn không nói, tôi chắc chắn cậu sẽ chết đấy.”
Ngân Tô đặt cuốn sách lên bàn phía sau cậu ta, giả vờ chuẩn bị xé.
Đồng tử của học sinh đó co rút lại, vô thức kêu lên: “Không…”
Ngân Tô dừng động tác, mỉm cười: “Vậy nên, bạn học thân yêu của tôi, chỗ của tôi ở đâu thế?”
Gương mặt của học sinh đó càng trở nên u ám hơn, dường như đang thầm nguyền rủa cô chết đi.
“Xoẹt xoẹt ——”
Vẻ mặt của học sinh đó thay đổi, thấy Ngân Tô sắp xé một trang giấy, cậu ta lập tức mở miệng: “Lớp trưởng… Lớp trưởng đang giữ phiếu điểm lần trước.”
“Lớp trưởng là ai?”
“…”
“Xoẹt xoẹt ——”
Học sinh đó tức giận chỉ tay sang bên trái.
Cách một chỗ trống là một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa. Mọi động tĩnh ồn ào của bọn họ bên này không hề ảnh hưởng đến vị lớp trưởng này và các học sinh khác, tất cả vẫn đang chăm chú đọc sách.
Ngân Tô tiện tay ném trả cuốn sách vào ngực học sinh kia, rồi nhanh chóng đi về phía lớp trưởng.
“Lớp…”
Lớp trưởng lấy một tờ giấy từ trong áo khoác đồng phục ra, đập thẳng lên bàn, tay vẫn nắm chặt cuốn sách.
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô sờ sờ mũi, cầm lấy tờ giấy.
Thế nhưng…
Trên phiếu điểm cũng không có tên, chỉ dùng các con số từ 1 đến 40 để sắp xếp lần lượt.
Mỗi hàng năm số, vừa vặn đủ tám hàng.
Tương ứng với tổng số chỗ ngồi trong phòng học… Nhưng cái này có tác dụng gì chứ? Còn chẳng biết được đâu là số của mình!
Ngân Tô thấy mệt tim, tiếp tục hỏi lớp trưởng: “Lớp trưởng, trách nhiệm của cậu là giúp đỡ các bạn học khác đúng không?”
Ngân Tô dùng tờ giấy đó chặn không cho lớp trưởng đọc sách, vô cùng lễ phép nói: “Vậy nên xin lớp trưởng nói cho tôi biết đâu là tôi.”
Lớp trưởng không đọc được sách, đành phải chuyển mắt nhìn Ngân Tô. Cô ta cũng không kích động như học sinh vừa rồi, chỉ hơi nhíu mày, có chút bất mãn: “Cậu ngay cả điểm thi của mình cũng không nhớ được à?”
“Tôi bị bệnh mà.” Ngân Tô đưa ra một lý do rất thỏa đáng: “Vẫn chưa khỏe hẳn, đầu óc không được tốt lắm.”
Lớp trưởng: “…”
Ngân Tô hùng hồn nói: “Vậy nên, lớp trưởng cần phải quan tâm nhiều hơn tới bạn học bị bệnh, phải giúp đỡ, đúng không nào?”
“…” Có vẻ lớp trưởng không tìm được lý do để phản bác, cuối cùng ném cho cô một con số: “13.”
Ngân Tô gật đầu, trả lại phiếu điểm vô dụng cho lớp trưởng rồi thuận tay giật luôn cuốn sách của cô ta.
“???” Lớp trưởng đột nhiên cất cao giọng: “Cậu làm gì vậy? Tôi đã nói cho cậu rồi còn gì!”
Ngân Tô giơ cao cuốn sách trong tay, cười một cách không mấy thiện ý: “Để đảm bảo đáp án lớp trưởng nói cho tôi biết là chính xác. Yên tâm, tôi sẽ giữ gìn cuốn sách này thật tốt cho lớp trưởng, sẽ yêu thương, quý trọng nó.”
Hốc mắt lớp trưởng đỏ ửng lên, đương nhiên không phải vì ấm ức, mà là vì tức giận.
Cô ta hung ác trừng mắt nhìn Ngân Tô, có lẽ nhớ tới hành vi xé sách của Ngân Tô, cuối cùng nghẹn một cục tức, sửa lại: “… 33, vị trí của cô là 33. Trả sách lại cho tôi!”
Ngân Tô nhìn chằm chằm cô ta vài giây, cuối cùng ném trả sách lại cho cô ta.
“Thân là lớp trưởng, giúp đỡ bạn học là chuyện cậu phải làm, không được tức giận như vậy đâu.”
“…”
Lớp trưởng bắt được sách, sự tức giận trong đáy mắt cô ta gần như muốn tràn ra ngoài.
Số 33 là ở vị trí chính giữa hàng thứ hai từ dưới lên. Cô đi tới trước bàn học, phát hiện trên mặt bàn có thêm một tấm thẻ học sinh.
Trên thẻ học sinh có ảnh chụp của cô, trong tấm ảnh, hai mắt cô trông rất vô thần, cả người cứng đờ, lại còn là ảnh đen trắng nên trông chẳng khác gì ảnh thờ.
Mặt trước thẻ học sinh, ngoài ảnh thẻ ra, còn có hai thông tin khác.
【Mã học sinh: 404433】
【Thứ tự trong lớp: 33】
Mặt sau là bốn chữ ‘Trường Trung học Lý Quang’ khá to.
Nhưng xem ra vị trí này của cô đúng rồi, nếu không thì tấm thẻ học sinh này đã không xuất hiện trên bàn.
Ngân Tô cất thẻ học sinh đi, ngồi thẳng xuống.
Những người chơi còn lại đều ngây người. Hóa ra còn có thể tìm chỗ bằng cách này sao? Cô ta không sợ đắc tội NPC, mới ngày đầu tiên tới đã bị dính hiệu ứng xấu (debuff) tử vong à?
Mọi người lại nghĩ tới chiến tích anh dũng của cô khi còn chưa vào phó bản đã xử lý tài xế…
Được rồi, cô ta đúng là không sợ.
Tuy hành vi của Ngân Tô rất khác người nhưng đã chỉ rõ phương hướng cho bọn họ.
Lớp trưởng biết vị trí của tất cả bọn họ!
Thế nhưng… Chẳng lẽ bọn họ cũng phải uy hiếp lớp trưởng sao?
Nhỡ kích hoạt điều kiện tử vong thì phải làm sao?
Bọn họ không to gan như Ngân Tô.
Lớp trưởng cũng không cất tờ phiếu điểm đi. Có một người chơi có kinh nghiệm khá to gan đến cầm lấy, lớp trưởng cười lạnh một tiếng: “Mấy người cũng hỏng não à? Đều không nhớ được thành tích của mình? Thà mấy người chết luôn đi cho rồi!”
Lớp trưởng hoàn toàn không che giấu sự độc ác trong lời nói, cô ta thật sự muốn bọn họ chết hết.
Người chơi: “…”
Lớp trưởng chỉ công kích bằng ngôn ngữ, người chơi có kinh nghiệm quyết định không để ý tới cô ta.
Nhưng bọn họ cũng không dám đi uy hiếp lớp trưởng như Ngân Tô.
“Cái này không thể xác định được vị trí của chúng ta…”
“Bài thi…” Một người chơi có kinh nghiệm nhanh chóng nghĩ ra cách để xác định vị trí của mình: “Không phải trên mỗi bàn đều có bài thi sao, bên trên có điểm.”
Trong lớp, bài thi của những NPC học sinh kia đều bày trên bàn, rất dễ thấy thành tích ghi trên đó.
Bọn họ chỉ cần sắp xếp thành tích của bài thi, rồi so sánh với thứ hạng thành tích cùng với vị trí của NPC học sinh, chỉ cần có thể đối chiếu được là sẽ không sai.
“Không được.” Có người chơi phản bác: “Dù bài thi có tương ứng với phiếu điểm thì trên bài thi cũng không có tên, chúng ta vẫn không thể biết được mình là số bao nhiêu.”
Rất nhanh đã có người chơi xem bài thi trên bàn học.
“Không sai, thành tích bài thi được xếp từ cao xuống thấp, chỉ có thể xác định được là từ phải qua trái.”