Chương 53: Trường Trung học Lý Quang (6)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 53: Trường Trung học Lý Quang (6)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nhóm Lương Thiên Dậu đã ổn định chỗ ngồi, chỉ còn lại 9 vị trí trống. Điều này khiến khả năng chọn đúng vị trí của 9 người chơi còn lại tăng lên đáng kể.
Nhưng họ còn chưa kịp chọn xong chỗ ngồi thì từ cửa trước phòng học, một giọng nói bất ngờ vang lên: “Các cô các cậu còn đứng đó làm gì? Bây giờ là giờ tự học, sao không mau về chỗ ngồi đi!”
Trước cửa lớp, một người đàn ông trung niên đang đứng, khuôn mặt vuông vức, khóe miệng trễ xuống, toát lên vẻ u ám và hung ác.
Không ai biết ông ta đứng đó từ bao giờ.
Giáo viên kiểm tra!
Vu Uẩn phản ứng nhanh nhất. Cậu ta vốn đứng gần Ngân Tô, thấy bàn số 32 cạnh cô vẫn còn trống, cậu ta liền ngồi ngay vào đó.
“Còn các cô các cậu này nữa, không muốn tự học phải không?” Giáo viên kiểm tra nhìn chằm chằm những người chơi vẫn còn đứng đó chưa chịu ngồi vào chỗ, ánh mắt dần trở nên thiếu thiện cảm.
Những người chơi bị ông ta để mắt tới đều cảm thấy ớn lạnh một cách khó tả, tiếng chuông cảnh báo vang lên inh ỏi trong lòng họ. Chẳng còn bận tâm nhiều nữa, họ vội vàng tìm chỗ trống ngồi xuống.
Giáo viên kiểm tra thấy họ đã ngồi xuống, vẻ hung ác trên mặt dường như dịu đi đôi chút. Ông ta cũng không thèm để ý xem họ có ngồi đúng chỗ của mình hay không, chỉ nói: “Giờ tự học thì tập trung mà học cho tốt, ngồi yên tại chỗ của mình, đừng đi lung tung.”
Cảnh cáo xong, giáo viên kiểm tra quay người rời đi, đến phòng học tiếp theo.
Giáo viên kiểm tra vừa rời đi, những người chơi còn lại ngay lập tức nhìn về phía những người đã ngồi sai chỗ.
Trên mặt bàn trước mặt bọn họ cũng có thẻ học sinh.
Vu Uẩn cầm thẻ học sinh lên, phát hiện mã học sinh trên đó không khớp với số thứ tự trên bàn.
【Mã học sinh: 404438】
【Thứ tự trong lớp: 38】
Chỗ của cậu ta là bàn số 38, ngay phía sau Ngân Tô.
Trong số 9 người chơi đó, chỉ có đúng hai người may mắn chọn ngẫu nhiên trúng vị trí của mình, còn những người chơi khác đều đã ngồi sai chỗ.
“Hình như ngồi sai chỗ cũng không sao cả… Vẫn có thể lấy được thẻ học sinh và tìm ra vị trí của mình.” Một người mới trong nhóm Lương Thiên Dậu nhỏ giọng nói.
“Giai đoạn này chắc chắn có vấn đề.” Thành viên nhóm F4 liếc nhìn người chơi mới kia: “Trò chơi sẽ không tự dưng làm bất cứ điều gì mà không có lý do đâu.”
Nếu không cần đến giai đoạn này, trò chơi đã dán thẳng bảng thành tích của họ lên tường hoặc trực tiếp phát thẻ học sinh cho họ rồi.
Huống chi trước đó lớp trưởng còn muốn lừa cô gái mặc áo khoác gió kia ngồi vào bàn số 13. Nếu không có tác dụng, tại sao lớp trưởng lại phải làm như vậy?
Rất nhiều dấu hiệu cho thấy ngồi sai chỗ chắc chắn có vấn đề.
Nghe nhóm F4 nói như vậy, những người chơi mới còn lại vốn định phát biểu ý kiến đều không dám lên tiếng nữa.
Vẻ mặt của những người chơi ngồi sai chỗ cũng không được tốt cho lắm, có người hỏi: “Làm sao bây giờ? Chúng ta có thể đổi lại chỗ không?”
Một người chơi có kinh nghiệm nào đó trầm giọng nói: “Giáo viên kiểm tra vừa nãy đã nói rồi, phải ngồi yên tại chỗ của mình, không được đi lung tung.”
Bọn họ đã chọn chỗ này rồi nên có lẽ họ chỉ có thể ngồi chỗ này thôi.
Nếu đổi lại e rằng sẽ gặp phải nguy hiểm.
Tuy vẻ mặt của nhóm người chơi có kinh nghiệm không được tốt lắm nhưng họ cũng không có hành động gì khác, riêng hai người chơi mới còn lại thì không dễ dàng chấp nhận được điều này.
“Làm sao bây giờ đây…”
“Biết vậy tôi đã chọn nhóm bên kia rồi, ít nhất là không ngồi sai chỗ. Chỉ có mình Trần Phong là may mắn, chọn đúng chỗ, biết thế đã không nghe lời anh ta.”
Trần Phong chính là người chơi mới lúc nãy đã nói ‘Tại sao chúng tôi phải nghe lời anh’.
Anh ta mặc bộ vest được cắt may rất khéo léo, trên cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ giá trị không hề nhỏ. Có thể lờ mờ nhận thấy ở anh ta một vẻ áp bức và trầm ổn của người bề trên.
Rõ ràng trong thế giới thực, người này thuộc về loại người chỉ tay ra lệnh.
Mà người có thể chỉ tay ra lệnh trong thế giới thực cho thấy họ là người rất thông minh và có năng lực. Nhưng họ cũng có sự tự phụ nhất định, sẽ không dễ dàng giao vận mệnh của mình vào tay người khác.
“Chúng ta… Có nên thử đổi lại chỗ không?”
“Tôi khuyên mấy người tốt nhất đừng làm bừa.” Trần Phong cảnh cáo họ: “Lúc nãy chủ nhiệm giáo dục và giáo viên kiểm tra đã nhắc là phải ngồi yên tại chỗ của mình rồi. Cho dù là trò chơi thông thường thì cũng phải biết nội dung được NPC nhắc đi nhắc lại nhiều lần là nội dung quan trọng. Không ai biết bây giờ đổi chỗ sẽ xảy ra chuyện gì… Có thể sẽ chết.”
Chữ ‘Chết’ giống như một lời cấm kỵ nào đó khiến hai người chơi mới kia lập tức không dám làm bừa.
Nhưng trong lòng họ đương nhiên vẫn có chút oán niệm, cảm thấy Trần Phong đã an toàn rồi, đứng nói chuyện mà không đau lưng.
...
Hàng thứ hai đếm ngược từ dưới lên.
Vu Uẩn ngồi ở bàn số 32 quay đầu nhìn Ngân Tô. Cô hoàn toàn không tỏ ra hứng thú với những người chơi khác chút nào, một mình cầm quyển sách Tiếng Anh đọc rất chăm chú.
Vu Uẩn cũng nhanh chóng chấp nhận. Nếu đã ngồi sai chỗ rồi thì bây giờ hối hận cũng vô ích, chỉ có thể đợi nội dung cốt truyện tiếp theo xảy ra thôi.
Thỉnh thoảng cậu ta lại liếc nhìn Ngân Tô một cái.
Còn Ngân Tô thì cứ như bị đám NPC học sinh kia nhập vào vậy, cầm sách đọc vô cùng chăm chú, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm dành cho cậu ta.
Vu Uẩn chống cằm, có chút buồn rầu mở quyển sách trước mặt ra.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
“Reng reng reng ——”
Tiếng chuông reo.
Các NPC học sinh đang đọc sách gần như đồng loạt đặt sách xuống, mặt không cảm xúc, đứng dậy đi ra khỏi phòng học.
Cho đến khi học sinh đầu tiên bước ra khỏi cửa lớp, họ có thể nhìn thấy rõ ràng trên gương mặt vốn vô cảm đột nhiên lộ ra một nụ cười vui vẻ.
Trên hành lang nhanh chóng vang lên những âm thanh ồn ào, tiếng cười đùa vui vẻ tràn vào lớp học.
“…”
“…”
Nhóm người chơi cảm giác có một cơn ớn lạnh dâng từ lòng bàn chân lên.
Nếu không trải qua chuyện lúc nãy, hiện tại họ sẽ cảm thấy những âm thanh này rất bình thường.
Đây là những âm thanh vốn nên có trong một ngôi trường.
“Cái gì thế không biết… Cứ thấy ghê ghê thế nào ấy.”
“Bọn họ cứ như có hai mặt vậy.”
“Tôi thấy hơi sợ…”
“Giờ phải làm sao đây?”
Nhóm Lương Thiên Dậu vây lại với nhau nói chuyện liên hồi, ồn ào như một cái chợ.
“Đi tìm thời khóa biểu trước đã.” Lương Thiên Dậu ra hiệu cho họ giữ trật tự rồi nhanh chóng đưa ra phương hướng hành động: “Nếu là trường học thì việc làm rõ thời gian lên lớp là rất quan trọng.”
Trước đó họ đã tìm khắp lớp nhưng không hề thấy thứ gì giống thời khóa biểu cả.
Lương Thiên Dậu nhanh chóng chia nhóm, phân công hướng tìm kiếm cho họ và yêu cầu họ nghe thấy tiếng chuông phải lập tức quay lại.
Tuy những người mới này vẫn cảm thấy căng thẳng nhưng dù sao cũng có người đi cùng, lại còn là ban ngày nên họ vẫn lập nhóm cùng ra ngoài tìm manh mối.
Ngân Tô nhìn bọn họ rời đi rồi ngẩng đầu nhìn về phía lớp trưởng.
Phần lớn NPC đã ra ngoài nhưng cũng có NPC không ra ngoài.
Ví dụ như lớp trưởng…
Lớp trưởng ngồi ở vị trí đầu tiên bên phải của hàng thứ hai, cũng chính là xếp thứ sáu.
Ngân Tô tiện tay cầm một tờ đề kiểm tra đi về phía lớp trưởng.
Lương Thiên Dậu ở lại trong lớp, còn một vài người chơi khác cũng không rời đi. Ánh mắt họ vô thức nhìn sang, ngay cả tiếng nói chuyện cũng ngừng lại.
Ngân Tô đứng bên cạnh lớp trưởng, cúi đầu xem cô ta đang làm gì.
Lớp trưởng đang viết hai chữ ‘Chết đi’ lên giấy nháp, những con chữ màu đỏ viết chằng chịt gần như kín cả một tờ giấy. Tay cầm bút dùng sức đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay cô ta.
Ngân Tô im lặng một lát nhưng cuối cùng vẫn khen một câu: “Chữ đẹp lắm.”
Đầu bút bị lớp trưởng đâm mạnh vào tờ giấy nháp khiến tờ giấy thủng hẳn một lỗ, mực nước màu đỏ bắt đầu thấm ra, nhuộm chữ ‘Chết’ thành một vệt màu đỏ tươi.
Lớp trưởng ngẩng đầu, gương mặt vốn xinh đẹp, nhưng đôi mắt lại âm u đầy tử khí, gắt gao trừng Ngân Tô.