Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 54: Trường Trung học Lý Quang (7)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng lớp trưởng còn lạnh lùng hơn trước: "Cô có chuyện gì?"
Ngân Tô khẽ cười, vỗ tờ đề trên tay xuống bàn: "Lớp trưởng, tớ không biết làm bài này, cậu giảng cho tớ đi."
Mặt lớp trưởng rõ ràng đơ ra, mấp máy môi, khó khăn lắm mới thốt ra được vài chữ từ cổ họng: "Cái... cái gì?"
"Giảng bài," Ngân Tô cười và nhắc lại.
Dường như lúc này lớp trưởng mới nghe rõ lời Ngân Tô nói, trong giọng nói lạnh lùng pha lẫn vẻ trào phúng: "Học là chuyện của bản thân, cô không tự học cho tốt, giờ lại cầu xin người khác giúp đỡ thì ích gì..."
Cô ta hơi ngừng lại, khẽ nhếch mép, lộ ra nụ cười vừa hiểm độc vừa tàn nhẫn: "Học không được thì chết đi là được rồi."
"Mọi người đều là bạn học với nhau, hở một chút là bảo người ta chết đi, mấy người thật là bất lịch sự." Ngân Tô giả vờ nhìn về phía dãy bàn đầu tiên, "Hơn nữa, là lớp trưởng mà lại chỉ xếp thứ sáu, thành tích học tập xem ra cũng thường thường thôi... Không sao, cậu không biết thì thôi vậy."
Ngòi bút vạch một đường dài nguệch ngoạc trên tờ giấy nháp, lại càng có nhiều chữ 'Chết' được tô đỏ.
"Cậu học hành như vậy mà còn không biết xấu hổ đi làm lớp trưởng à?" Ngân Tô bắt chước giọng điệu của cô ta, trào phúng: "Lớp trưởng mà không thể đạt hạng nhất... Chậc, tôi mà là cậu thì chắc chẳng còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa đâu."
Ngân Tô ấn tờ đề xuống, hơi cúi người: "Người cần chết là lớp trưởng cậu đó."
Lớp trưởng: "..."
Trong ánh mắt u ám đầy sát khí của lớp trưởng bắt đầu xuất hiện tơ máu.
Ngân Tô không hề e dè đối mặt với ánh mắt lớp trưởng, vẫn cười tươi rói: "Lớp trưởng tức giận thế ư, thẹn quá hóa giận đấy à?"
Lớp trưởng nghiến răng nói từng chữ một: "Rốt cuộc cô muốn làm gì?"
"Chép cho tớ một bản thời khóa biểu, tớ sẽ không làm phiền cậu học nữa." Ngân Tô gõ gõ ngón tay trắng nõn vào chỗ trống của tờ đề: "Nếu không thì tớ chỉ có thể liên tục tìm lớp trưởng để xin giúp đỡ thôi."
Lớp trưởng: "..."
Lớp trưởng sắp bóp nát cây bút trong tay.
Ngay khi những người chơi khác cảm thấy lớp trưởng sắp bùng nổ và sắp ra tay, thì lớp trưởng lại kéo tờ đề đó về phía mình, cầm bút nhanh chóng viết thời khóa biểu vào chỗ trống trên đó.
Ngân Tô tỏ vẻ hoài nghi nhìn lớp trưởng: "Lần này cậu không lừa tôi đấy chứ?"
Lớp trưởng thoáng ngẩng đầu, tròng mắt gần như muốn lồi ra khỏi hốc mắt, chỉ còn tròng trắng mắt trừng trừng nhìn cô, gương mặt lộ ra một nụ cười hiểm độc: "Cô đoán xem."
Ngân Tô cảm thấy dáng vẻ hiện giờ của lớp trưởng có chút khủng bố, thân thiện nhắc nhở cô ta: "Cậu không nên nhìn người khác như vậy, trán của cậu to lắm đó."
Nụ cười nơi khóe miệng lớp trưởng tắt ngúm.
Ngân Tô rút tờ đề ra, mỉm cười tiếp tục nói: "Đương nhiên là tớ tin lớp trưởng sẽ không lừa tớ rồi. Dù sao chúng ta cũng là bạn học thương yêu nhau, bạn bè sẽ không lừa nhau!"
Cô gái vừa cười vui vẻ nói tin tưởng, quay đầu liền ấn học sinh NPC ngồi bàn số 2 đối diện xuống mặt bàn, buộc cậu ta viết thêm một bản thời khóa biểu nữa.
Thời khóa biểu lớp trưởng viết có chút kỳ lạ, thời gian lên lớp và thời gian học mỗi ngày không hề giống nhau, hoàn toàn không có quy luật nào hết, như viết bừa phứa vậy.
Nhưng thời khóa biểu của học sinh NPC ngồi bàn số 2 bị Ngân Tô buộc viết ra cũng giống hệt lớp trưởng.
Hai tờ thời khóa biểu giống nhau như đúc, sau khi chắc chắn không có chỗ nào khác biệt, Ngân Tô đành phải vẫy tờ đề trong tay lên và nói: "Lớp trưởng, tớ phục cậu."
Học sinh NPC ngồi bàn số 2: "..."
Cậu ta không đáng được tôn trọng sao?
Lớp trưởng: "..."
Lớp trưởng tức giận viết thêm hai trang chữ 'chết'.
...
Mãi cho đến khi Ngân Tô quay trở lại chỗ ngồi, những người chơi còn lại mới hoàn hồn.
Những người chơi mới đều cảm thấy rất hoang mang, cái này không giống trò chơi cấm kỵ mà họ từng biết... Sao lại có thể đối xử với NPC như vậy?
Sao trông NPC dễ bắt nạt thế?
"Anh Lương, cô ta... cô ta có thời khóa biểu." Có người chơi nhắc đến điểm mấu chốt.
Vẻ mặt Lương Thiên Dậu cũng có chút kỳ lạ, đồng đội bên cạnh ghé vào tai anh ta, nhỏ giọng nói: "Anh Lương, có muốn đi cướp về xem thử không?"
"... Bỏ đi." Lương Thiên Dậu nhíu mày suy tư một lát: "Chúng ta có nhiệm vụ cần làm, đừng gây thêm chuyện, tốt nhất không nên chọc giận cô gái kia."
Trông cô gái kia có vẻ không bình thường, hơn nữa cô ta hoàn toàn không sợ đắc tội với NPC. Người như vậy chỉ có hai khả năng, một là cô ta bị điên, hai là cô ta có đủ tự tin, không quan tâm tới hậu quả của việc chọc giận NPC.
Có lẽ thời khóa biểu không quá khó lấy.
Không cần phải trở mặt với cô gái kia vì chuyện này... Ít nhất hiện tại thì không.
Đồng đội lo lắng: "Nhưng nhỡ đâu cô ta tìm được cách qua ải trước..."
"Đợi qua buổi sáng hôm nay rồi nói sau." Lương Thiên Dậu nói: "Thời gian của phó bản này là bảy ngày, không nhanh như vậy đâu."
Hiện giờ tin tức họ biết được còn quá ít.
...
Chuông vào học mãi không vang lên. Nhưng khi những học sinh khác lần lượt trở lại lớp học, Lương Thiên Dậu cũng bảo người đi gọi những người chơi khác về.
Tiếng ồn trong sân trường nhanh chóng biến mất, bên ngoài khôi phục lại vẻ yên lặng.
Mà những người chơi quay về lớp vừa mới ngồi xuống đã thấy một giáo viên đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng học, tay cầm một túi tài liệu niêm phong đi tới.
Giáo viên đi lên bục giảng, đặt túi tài liệu trong tay lên bàn giáo viên, hai tay chống bàn, ánh mắt lần lượt lướt qua tất cả học sinh đang ngồi trong lớp.
Ánh mắt lạnh như băng quan sát thật kỹ lớp học, những người bị ông ta nhìn đến đều cảm thấy ớn lạnh, nổi da gà.
"Không tồi, xem ra lần này có một vài bạn cuối cùng cũng biết phấn đấu." Khi giáo viên nói lời này, ánh mắt đảo qua trên người mấy học sinh lúc trước ngồi sai vị trí, sau đó lại thất vọng trừng mắt nhìn những người ngồi ở phía sau: "Cũng có một vài bạn cứ mãi đắm mình trong trụy lạc, thật là 'bùn nhão không trát nổi tường'."
Lớp học lặng ngắt như tờ.
Những học sinh NPC vừa bước vào lớp giống như bị hút hồn, mặt mày nghiêm túc ngồi nghiêm chỉnh, không phát ra chút tiếng động nào.
Mà những người chơi thì đang suy nghĩ về lời giáo viên nói, cũng yên lặng.
Lớp học yên tĩnh như vậy khiến giáo viên cảm thấy có chút hài lòng, ánh mắt ông ta chuyển từ hàng ghế sau, cầm túi tài liệu lên mở ra: "Hy vọng trong kỳ thi lần này tất cả các em đều có thể đạt được kết quả tốt."
Ông ta hơi ngừng lại, trên mặt lộ ra nụ cười vặn vẹo quái dị, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào họ: "Đặc biệt là những bạn muốn tiến bộ trong lần này, các bạn không được phụ lòng mong đợi của thầy đâu, nếu không thầy sẽ tức giận đấy."
"Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu làm bài kiểm tra... Bạn học sinh kia, em có vấn đề gì sao?"
Giáo viên dừng động tác rút đề thi ra, nhìn cô học sinh ngồi hàng thứ hai từ dưới lên đang giơ tay, giọng nói có hơi bất mãn.
Nhưng ông ta là giáo viên, học sinh đã giơ tay thì ông ta không thể không để ý.
Mà những người chơi còn lại cũng kinh hãi, vội vàng quay đầu lại nhìn xem thử là vị dũng sĩ nào.
Phát hiện ra là người quen, trong đầu đều không kìm được mà nghĩ ——
Quả nhiên là cô.
Cái người bị thần kinh kia.
Dũng sĩ Ngân Tô hạ tay xuống, vừa mở miệng liền nói: "Thưa thầy, em đang bệnh, đầu óc không được tỉnh táo lắm, em có thể không làm bài thi được không?"
"Đương nhiên là không được!" Vẻ mặt của ông thầy lập tức trầm xuống: "Là một học sinh, học tập và thi cử chính là nhiệm vụ của các em, sao em có thể nói không thi được! Trừ khi..."
"Trừ khi gì cơ ạ?"
Khóe miệng giáo viên khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười quỷ dị: "Trừ khi em chết."