Chương 62: Trường Trung học Lý Quang (15)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 62: Trường Trung học Lý Quang (15)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lương Thiên Dậu lục soát La Hân Xảo một lượt, dường như không phát hiện ra điều gì.
Không thấy bất kỳ quy tắc cấm kỵ nào xuất hiện quanh La Hân Xảo.
Theo lời Khang Mại, quy tắc cấm kỵ sẽ hiện ra qua vết máu, xuất hiện trực tiếp ngay tại hiện trường cái chết của người chơi, không thể che giấu hay xóa bỏ.
Nó chỉ có thể biến mất theo hai cách: Một là bị một hoặc nhiều người chơi nhìn thấy; Hai là sau 60 phút mà vẫn không có ai phát hiện.
Họ đến cũng không hề chậm, gần như tất cả các người chơi đều có mặt tại hiện trường cái chết cùng lúc.
Vậy mà vẫn không ai nhìn thấy quy tắc cấm kỵ, nghĩa là cô ta đã chết đã hơn một tiếng. Hoặc là có người chơi đã nhìn thấy La Hân Xảo chết trước họ, khiến quy tắc cấm kỵ thỏa mãn điều kiện bị người khác nhìn thấy nên đã tự động biến mất.
“Chết rồi thì tốt, chết một người là bớt đi một người.”
“Ha ha ha. Đúng vậy, chết là tốt rồi.”
“Chết càng nhiều càng tốt.”
“Đúng, chết càng nhiều, càng tốt… Ha ha ha.”
Ngân Tô liếc nhìn mấy học sinh bên cạnh, trên mặt họ tràn đầy tinh thần phấn chấn và sức sống tuổi trẻ.
Thế nhưng những lời ác độc nhất lại thốt ra từ cái giọng nói non nớt, khờ khạo ấy.
“Lại chết thêm một người nữa, đúng là quá tốt.”
“Ha ha ha, tốt cái gì vậy?”
“Thêm một người chết là bớt đi một đối thủ cạnh tranh, đương nhiên là tốt rồi.” NPC dường như không để ý giọng người hỏi có gì đó bất thường, nụ cười rạng rỡ của cô ta càng lúc càng tràn ngập ác ý: “Chỉ khi tất cả bọn họ chết hết, chúng ta mới có thể phát huy hết tài năng trong kỳ thi cuối kỳ.”
Kỳ thi cuối kỳ.
Cái từ này đã được nhắc tới ba lần.
Lần đầu tiên là từ chủ nhiệm lớp.
Lần thứ hai là từ quản lý ký túc xá.
Lần thứ ba là ngay lúc này đây.
Kỳ thi cuối kỳ có lẽ là sự kiện then chốt trong phó bản này, rất có thể nó liên quan đến chìa khóa để vượt qua màn chơi.
Và tất cả học sinh đều là đối thủ của nhau…
“Bây giờ không chết thì đến ngày hội cuồng hoan cũng sẽ chết, ha ha ha…”
“Thà chết luôn bây giờ còn hơn.”
“Đúng vậy đúng vậy, chết luôn bây giờ thì sẽ không phải chịu khổ nữa, cô ta may mắn thật đấy!”
“Mong đến ngày hội cuồng hoan năm nay quá.”
Ngân Tô: “…”
Ngày hội cuồng hoan là gì?
Ngân Tô cũng không cần biết ngày hội cuồng hoan là gì, không chút sơ hở nào, cô tiếp lời: “Biết đâu người chết lại là cô thì sao?”
Nữ sinh đứng bên cạnh Ngân Tô lập tức phản bác: “Sao có thể chứ, thành tích của tôi luôn nằm trong top 10, người chết chỉ có thể là… lũ rác rưởi kia thôi.”
“Rác rưởi thì nên chết đi.”
“Đúng không, nghĩ đến cảnh chúng tôi phải học cùng lớp với lũ rác rưởi, còn phải học chung, ăn chung với chúng… Sao bọn chúng cứ phải ăn cơm chung với chúng ta như vậy chứ! Buồn nôn chết mất! Rác rưởi thì nên chết nhanh lên, đừng chiếm dụng tài nguyên học tập của bọn tôi.”
“… Cô nói đúng.”
Hình như nữ sinh kia đã phát hiện ra có gì đó bất thường. Cô ta quay đầu sang bên cạnh nhìn xem ai đang nói chuyện với mình nhưng kết quả lại chỉ thấy một học sinh nam.
Giọng nói vừa nãy không phải là của một nữ sinh sao? Sao lại biến thành con trai rồi?
Nữ sinh nghi ngờ nhìn quanh, cuối cùng không phát hiện thấy ai khả nghi nên đành quay đầu lại tiếp tục trò chuyện với bạn học.
Ngân Tô đi ra theo đám người kia, Vu Uẩn không biết từ đâu xuất hiện: “Chị, cô gái kia không phải vừa mới chết đâu, cơ thể cô ta đã cứng lại rồi.”
“Lúc nãy tất cả người chơi đều đang đi học… Không đúng, có một người chơi vắng mặt.” Vu Uẩn nhớ ra trong đội của Lương Thiên Dậu có một nam sinh không đi học.
Vu Uẩn suy đoán: “Có phải cậu ta đã lén lút gϊếŧ La Hân Xảo không?”
Ngân Tô: “Chưa chắc cậu ta còn sống.”
“Vậy ạ!” Vu Uẩn nghĩ một lát, đại khái thấy Ngân Tô nói rất có lý: “Cái người tên La Hân Xảo kia đã vô tình kích hoạt quy tắc tử vong nào sao?”
Ngân Tô thuận miệng nói: “Không biết, chắc cô ta xui.”
Sáng nay La Hân Xảo dậy khá muộn, Ngân Tô chuẩn bị ra ngoài thì cô ta mới rời giường, hơn nữa trông cô ta có vẻ uể oải hơn Tống A Manh nhiều.
Tối hôm qua trong ký túc xá, điểm khác biệt duy nhất giữa cô ta và họ là cô ta nói trong nhà vệ sinh có quỷ.
Thế nhưng cô lại cảm thấy lớp trưởng thú vị nên không để ý đến chuyện trong nhà vệ sinh có ma.
Xem ra đêm nay phải đi thăm người bạn trong toilet rồi… Thật đáng mong chờ.
Khóe môi Ngân Tô khẽ nhếch lên, bắt đầu mong chờ trời tối.
Buổi sáng vẫn còn một tiết học, các người chơi không dám ở bên ngoài quá lâu, quyết định trở lại phòng học trước.
Dường như thời gian lên lớp là khoảng thời gian an toàn, trên lớp học không hề xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn.
Buổi trưa có hai tiếng nghỉ, những người chơi không có đồng phục học sinh phải đi dọn dẹp nhà vệ sinh của trường.
Mỗi tầng có một nhà vệ sinh nam và một nhà vệ sinh nữ, có 6 tầng, tổng cộng có 12 nhà vệ sinh.
Ngoại trừ Ngân Tô, người đã chết là La Hân Xảo và người chơi nam có thể đã chết thì còn lại 21 người chơi. Nếu chia mỗi nhà vệ sinh hai người thì vẫn thiếu người.
Có một người phải quét dọn một nhà vệ sinh một mình.
Họ vốn tưởng rằng có thể quét dọn xong phần của mình trước rồi đi giúp người khác, như vậy sẽ không phải ở một mình.
Ai ngờ mới ngày đầu tiên đã gặp ngay giáo viên kiểm tra đứng chờ sẵn ở đó, cảnh cáo họ trong vòng mười lăm phút phải quét dọn sạch sẽ nhà vệ sinh.
Ông ta không nói rõ nếu không quét dọn xong sẽ có kết cục gì nhưng mọi người nhìn vẻ mặt ông ta liền biết đó không phải chuyện gì tốt.
Nhà vệ sinh của trường này rất lớn, hơn nữa còn rất dơ, trông như có người cố ý làm bẩn vậy.
Mười lăm phút, hai người quét dọn có khi còn chưa xong, chứ đừng nói đến chuyện đi giúp người khác.
Họ phải chọn ra ba người đi quét dọn nhà vệ sinh một mình.
Ai sẽ phải ở một mình đây?
Không ai muốn ở một mình cả.
Vu Uẩn tất nhiên là người đầu tiên bị xa lánh, ai cũng bảo cậu ta giống Ngân Tô, không có nhóm nào muốn chọn. Lại còn trông rất dễ bắt nạt, không xa lánh cậu ta thì xa lánh ai.
Có điều Vu Uẩn cũng chẳng nói gì, cầm lấy mấy dụng cụ quét dọn rồi đi vào nhà vệ sinh.
Nhưng dù vậy, vẫn còn thừa lại hai nhà vệ sinh cần một người dọn dẹp.
Bên Lương Thiên Dậu vừa đủ 12 người, họ trực tiếp lập thành sáu nhóm hai người, chọn sáu nhà vệ sinh.
“Mẹ…” Nhóm người chơi có kinh nghiệm thầm mắng một câu, nhưng họ rất đông, trong đó nhóm nhỏ bốn người của Lương Thiên Dậu lại quen nhau từ trước, khác với những người chơi vừa gặp, không quá tin tưởng nhau như họ.
Nhóm người chơi có kinh nghiệm tuy không hài lòng nhưng cũng nhịn nhục, nhìn về phía ba người chơi của Trần Phong: “Chúng ta mỗi bên tự chia một người dọn một mình.”
Bên Trần Phong chỉ có 3 người, bất luận thế nào cũng phải có một người dọn một mình.
Mà bên nhóm người chơi có kinh nghiệm này cũng vậy.
“Anh Trần…” Hồng Bằng sốt ruột đến mức gương mặt mũm mĩm toát đầy mồ hôi, trông rất bóng dầu: “Tại sao, ai biết bên trong có nguy hiểm gì không, chúng ta không thể tách ra được!”
Trần Phong vẫn rất tỉnh táo, nhắc nhở Hồng Bằng: “Bọn họ đều là những người chơi có kinh nghiệm đó, nói không chừng còn có đạo cụ, cậu có thể đánh thắng bọn họ sao?”
“Tôi một mình một phòng.” Hồng Bằng còn đang định nói thêm gì đó thì Trần Phong nhận nhiệm vụ dọn một mình này: “Cậu làm chung với Thôi Na đi.”
Hồng Bằng cùng cô gái bên cạnh liếc nhìn nhau, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Chia việc xong, Trần Phong kéo họ đi lên tầng.
Lúc nãy nhóm Lương Thiên Dậu đã chọn các tầng phía dưới, họ chỉ có thể lựa chọn các tầng trên.
Nhóm người chơi có kinh nghiệm bên này lại đơn giản và thô bạo hơn nhiều, chơi rút thăm, ai xui thì phải làm một mình.