Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 63: Trường Trung Học Lý Quang (16)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngân Tô không đi xem đám người chơi kia dọn dẹp nhà vệ sinh. Ai rảnh đâu mà đi xem người ta dọn dẹp vệ sinh chứ!
Lớp trưởng ưu tú dự bị Ngân Tô chọn đến nhà ăn ăn cơm trước, nhân tiện làm quen với các bạn học khác.
Nhà ăn của trường học khác hẳn nhà ăn ở viện điều dưỡng. Không có cảnh chen lấn, xô đẩy, tranh giành chỗ ngồi, mỗi học sinh đều có một chỗ riêng. Hơn nữa, thức ăn vô cùng phong phú và ngon miệng.
Trong nhà ăn, Ngân Tô nhờ mặc đồng phục nên thuận lợi trà trộn vào đám đông học sinh.
Cô cùng làm vài chuyện điên rồ với đám học sinh kia, nhanh chóng hòa nhập và hỏi được thời gian thi cuối kỳ từ bọn họ – đó là tối Chủ Nhật.
Cũng chính là tối thứ Bảy trong trò chơi, nhưng cụ thể là mấy giờ thì không rõ. Nghe ý của đám NPC, có vẻ thời gian cụ thể của mỗi kỳ thi cuối kỳ là khác nhau.
Thi vào đêm khuya khoắt thế này chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Còn về Ngày Cuồng Hoan là gì, cô tạm thời vẫn chưa biết.
Đám học sinh nhắc tới Ngày Cuồng Hoan liền trở nên vô cùng hưng phấn, nhưng chỉ cần hỏi Ngày Cuồng Hoan là ngày gì, bọn họ sẽ bắt đầu tỉnh táo lại và nhận ra cô không thuộc về tập thể của họ.
Ngân Tô đành phải gác lại vấn đề về Ngày Cuồng Hoan, chuyển chủ đề: “Chuyện trúng độc lần trước, chắc các cậu cũng biết chứ?”
“Biết chứ.” Quả nhiên, đám NPC vừa định tỉnh táo lại liền bị thu hút sự chú ý, hưng phấn bàn tán: “Nghe nói người trong lớp 4023 đều chết hết, hì hì hì, thật tốt quá.”
Ngân Tô: “…”
Sao lại có chuyện chết hết vậy?
Ngôi trường này đáng sợ đến vậy sao?
Chết cả một lớp mà mọi chuyện vẫn cứ bình yên như không có gì xảy ra thế này sao?
Tiếc là phó bản này chỉ là một không gian độc lập, nếu là một thế giới hoàn chỉnh thì cô đã có thể báo cảnh sát… Biết đâu các NPC sắp tới sẽ càng nguy hiểm hơn.
Ngân Tô suy nghĩ một lúc, những NPC kia vẫn đang cười trộm bàn tán.
“Lớp 4044 cũng may thật, vậy mà vẫn chưa chết.”
“Đúng vậy, sao bọn họ lại may mắn thế nhỉ?”
“Lớp 4044 bị trúng độc oan thôi, nghe nói hôm đó bọn họ học thể dục cùng nhau…”
“Nếu bọn họ chết hết thì tốt rồi, tại sao lại không hạ độc giết hết bọn họ đi chứ?”
“Đúng vậy.”
“Cũng không biết độc đó từ đâu ra, nếu chúng ta…” Ngân Tô nói đến đây thì dừng lại, cười một cách không có ý tốt, giọng nói buồn rầu xen lẫn sự cám dỗ: “Như vậy chúng ta sẽ giảm được rất nhiều đối thủ cạnh tranh.”
Hai mắt đám NPC kia sáng lên, đáy mắt lóe lên vẻ hưng phấn điên cuồng nhưng lại nhanh chóng trở nên ảm đạm.
“Chúng tôi không có độc dược.”
“Nếu trong trường học có người có, chúng ta tìm người đó chẳng phải được rồi sao?” Ngân Tô cười tủm tỉm hiến kế: “Kẻ hạ độc lần trước, chắc chắn vẫn còn giữ độc dược. Cậu ta đúng là nhát gan, không dám tiếp tục hành động. Nhưng chúng ta có thể giúp cậu ta…”
Đôi mắt ảm đạm của những học sinh kia lại một lần nữa sáng lên: “Cậu nói đúng, chúng ta nên giúp cậu ta một tay… Hì hì hì, giúp cậu ta.”
“Giúp cậu ta, giúp cậu ta.”
Giọng nói của Ngân Tô mang theo vẻ buồn rầu: “Nhưng người đó là ai?”
“Yên tâm, tôi sẽ đi hỏi thăm.” Một NPC chủ động nhận nhiệm vụ này: “Hôm đó có ba lớp học thể dục, chỉ có 4044 và 4023 là xảy ra chuyện, vậy thì kẻ hạ độc chắc chắn nằm trong lớp còn lại.”
“Vậy nhiệm vụ này giao cho cậu nhé, việc có thể giảm bớt thêm nhiều đối thủ cạnh tranh nữa hay không thì phải dựa vào cậu đó!”
Vẻ mặt Ngân Tô vô cùng trịnh trọng, dáng vẻ nghiêm túc giao phó trọng trách cho NPC kia khiến NPC ngây người một lúc. Một lúc lâu sau mới liên tục gật đầu, tỏ vẻ nhất định sẽ hỏi thăm được tin tức.
Ngân Tô hẹn bọn họ tối sẽ gặp nhau ở đây.
* * *
Ở một nơi khác.
Đám người chơi đi từ nhà vệ sinh ra đều như vừa trải qua một trận ác chiến, có người bị thương, còn có mấy nữ sinh ôm đầu khóc rống.
Những người chơi mới còn lại cũng chẳng khá hơn là bao, sắc mặt cực kỳ tệ.
Trần Phong cùng những người chơi có kinh nghiệm khác, những người phải dọn dẹp một mình, cũng đã đi ra hết. Anh ta có chút chật vật, mu bàn tay bị trầy một mảng da rất lớn. Những người chơi có kinh nghiệm trông trạng thái chỉ hơi tệ một chút thôi chứ không bị thương.
“Mọi người có gặp phải chuyện gì không?”
“Có… Có ma.”
“Chúng tôi cũng gặp phải thứ gì đó kỳ quái…”
“Tầng của chúng tôi còn có NPC đi vào, đáng lẽ ra chúng tôi sắp dọn xong rồi nhưng đột nhiên bọn họ lại đi vào làm bẩn hết sàn nhà, đúng lúc đó lại hết giờ, giáo viên kiểm tra xuất hiện…”
Cứ nghĩ đến cảnh tượng giáo viên kiểm tra ấy xuất hiện kinh khủng thế nào là người chơi vừa nói chuyện lại run lên một cái.
Hết giờ rồi nhưng bọn họ vẫn chưa dọn dẹp xong, giáo viên kiểm tra sẽ đột nhiên xuất hiện. Giáo viên kiểm tra mang lại cho bọn họ một cảm giác vô cùng kinh khủng, bị ông ta nhìn chằm chằm sẽ khiến cơ thể họ lập tức cứng đờ, không thể động đậy.
Sự sợ hãi đến bất lực này đã hoàn toàn bao trùm lấy bọn họ.
“Giáo viên kiểm tra kia thật sự vô cùng kinh khủng…”
“Mọi người cũng gặp ông ta đúng không?”
“Nhưng có vẻ như ông ta không thể giết chết chúng ta…”
“Giờ đã là ngày thứ hai rồi, chắc chắn các NPC có hạn chế. Nếu chúng có thể trực tiếp giết người chơi thì chúng ta làm gì còn đường sống, chết luôn đi cho nhanh.”
Đến cả những người chơi có kinh nghiệm, có đạo cụ khi đối diện với giáo viên kiểm tra họ còn có cảm giác không thể chạy thoát, thì càng đừng nói đến người chơi mới.
Hơn nữa nếu lúc này NPC có thể trực tiếp giết người chơi, vậy thì thà bọn họ tự sát còn hơn.
Trò chơi muốn ép người chơi chết.
Nhưng lại không muốn người chơi chết quá nhanh.
Tống A Manh không gặp giáo viên kiểm tra nhưng cô ấy gặp phải quái vật. Quái vật trong nhà vệ sinh không thể tấn công người chơi nhưng một khi để quái vật nắm được cơ hội, nó sẽ dụ dỗ người chơi phạm sai lầm, lúc đó bọn chúng sẽ có thể ra tay.
Toàn bộ quá trình Tống A Manh hoàn toàn không phạm bất cứ sai lầm nào nhưng quái vật không ngừng dọa nạt cô ấy nên cô ấy vẫn bị ảnh hưởng.
“Anh chàng họ Vu kia đâu rồi?” Không biết ai hỏi một câu như vậy.
Tống A Manh ngẩng đầu nhìn xung quanh, không thấy chàng trai trẻ kia.
“Chắc cậu ta không xảy ra chuyện gì chứ?”
“Có đi xem thử không?” Chắc chắn người chơi có kinh nghiệm không phải là người tốt bụng nên mới nói vậy: “Nếu cậu ta chết thì mới có thể nhìn thấy quy tắc cấm kỵ.”
Lương Thiên Dậu bên kia cũng phát hiện Vu Uẩn không ở đây, bọn họ có cùng suy nghĩ với nhóm người chơi có kinh nghiệm kia. Cả đám người nhanh chóng chạy qua nhà vệ sinh mà Vu Uẩn dọn dẹp.
Nhà vệ sinh đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng bên trong lại không có người.
Người đi đâu rồi?
“Không phải là chết… Đã chết rồi đấy chứ?”
Những người chơi có kinh nghiệm lắc đầu, quái vật trong phó bản giết người đều thích dùng hình thức vô cùng kinh khủng và buồn nôn, hiện trường sạch sẽ như vậy, không giống như nơi chúng giết người.
Vu Uẩn biến mất không thấy tung tích, người chơi đi tìm khắp nơi vẫn không thấy nên cũng không lãng phí thêm thời gian nữa.
Bây giờ bọn họ còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm – tìm đồng phục.
Người chơi muốn tìm đồng phục, ý nghĩ đầu tiên trong đầu là đi tìm người phụ trách việc phát đồng phục trong trường. Bọn họ cảm thấy có lẽ sẽ có nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ là có thể nhận được đồng phục.
Nhưng trường học lại nói với bọn họ rằng đầu năm khai giảng đã phát hết đồng phục rồi, đồng phục được đặt theo nhu cầu nên không còn dư, muốn đăng ký thì phải đợi tới học kỳ sau.
Học kỳ sau…
Đến học kỳ sau thì bọn họ đều đã thành tro bụi hết rồi còn đâu, đăng ký đồng phục cái gì nữa.
Rất rõ ràng, trường học sẽ không cung cấp đồng phục cho họ.
Bọn họ cần phải tự nghĩ cách.
“Nhưng đồng phục ban đầu của chúng ta ở đâu?” Giả sử bọn họ là học sinh của trường thì kiểu gì họ cũng phải có đồng phục chứ, đúng không?
“Trò chơi vì muốn làm khó chúng ta nên chắc chắn nó đã sắp đặt cốt truyện cơ thể chúng ta có vấn đề, phải đi trị liệu rồi nhân cơ hội đó hợp lý hóa lý do không có đồng phục.”
“…”
Khi bọn họ rời trường học đi trị liệu đã thay đồng phục ra, mà lúc trở về họ lại quên không lấy lại.
Rất hợp lý.
Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tự nghĩ cách lấy đồng phục.