Chương 65: Trường Trung học Lý Quang (18)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 65: Trường Trung học Lý Quang (18)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi cô gái đang chuẩn bị bước vào phòng giáo viên, chân cô ta đột nhiên rẽ sang một hướng khác.
Nam sinh còn chưa kịp phản ứng thì bỗng chốc trời đất quay cuồng, ánh sáng trước mắt ngay lập tức tối sầm lại.
“Rầm!”
Cửa văn phòng đóng sập.
Nam sinh đứng trong phòng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Bạn học, có chuyện gì vậy?”
Cậu ta vừa ngẩng đầu lên đã thấy các thầy cô giáo đồng loạt nhìn mình, trong khung cảnh mờ tối, những gương mặt đầy ác ý hiện rõ mồn một.
Ngân Tô đứng ngoài cửa văn phòng, nghe tiếng hét thảm thiết thấp thoáng truyền ra từ bên trong. Lúc này cô đã chắc chắn về một quy tắc: tuyệt đối không được tùy tiện bước vào phòng giáo viên.
NPC sẽ lừa người chơi vi phạm quy tắc, từ đó gián tiếp giết họ.
Nhưng có một điều đáng mừng là các giáo viên sẽ không thiên vị NPC học sinh; nếu vi phạm quy tắc chết chóc, bọn họ cũng sẽ phải chịu chung số phận.
Khi Ngân Tô quay trở lại lớp học, gần như tất cả các NPC học sinh cùng với người chơi đều đã có mặt.
Hai nam sinh trong đội của Lương Thiên Dậu đang mặc đồng phục học sinh, một người chơi giàu kinh nghiệm trong số đó cũng mặc đồng phục. Ngay cả cô gái tên Thôi Na trong đội của Trần Phong cũng mặc đồng phục học sinh.
Tuy nhiên, so với tổng số người, số lượng người chơi lấy được đồng phục còn chưa tới một nửa.
Nhưng thay vì thảo luận về vấn đề đồng phục, họ lại đang bàn tán về việc số lượng chỗ ngồi bị giảm đi.
Bọn họ vừa quay về đã phát hiện trong lớp thiếu đi một dãy ghế, nên họ ngay lập tức nghĩ đến những lời giáo viên chủ nhiệm từng nói về kết quả bài kiểm tra ngày hôm qua. Sau giờ nghỉ trưa hôm nay, chắc hẳn đã có kết quả.
Việc mất một dãy ghế rất có thể có liên quan tới kết quả bài kiểm tra.
Để tránh xảy ra sự cố ngoài ý muốn, Lương Thiên Dậu ngay lập tức yêu cầu họ không được tùy tiện ngồi vào chỗ nào, nên tất cả người chơi đều đứng giữa các lối đi trong lớp học.
Ngân Tô đi lên bục giảng từ cửa trước. Đến khi tất cả người chơi nhận ra và nhìn về phía cô, cô đã nở một nụ cười rạng rỡ thông báo: “Các bạn thân mến, tiếp theo đây tôi sẽ tạm thời đảm nhiệm chức vụ lớp trưởng.”
Yên tĩnh —
Lớp học yên tĩnh đến đáng sợ.
Tất cả các người chơi đều sững sờ. Chỉ trong khoảng thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi như thế… Sao cô ta đã leo lên làm lớp trưởng rồi!
Đương nhiên các NPC sẽ không làm ồn trong lớp học. Lúc này bọn họ chỉ nhìn chằm chằm cô với gương mặt không cảm xúc, như thể đang nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của cô.
Thấy các bạn học không một ai đáp lại, Ngân Tô nhắc nhở bọn họ: “Mọi người không vỗ tay hả?”
“…”
Không một ai vỗ tay cho cô!
“Quên đi, có vẻ như mọi người đều không hài lòng với lớp trưởng mới nhậm chức là tôi đây nhỉ. Thật không may là dù mọi người có không hài lòng thế nào thì cũng vô ích cả thôi. Tôi vẫn sẽ là lớp trưởng của mọi người.” Ngân Tô, với vẻ mặt bình thản, lấy bảng điểm ra: “Kết quả của ngày thi hôm qua đã có, bây giờ chúng ta sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi.”
Ngân Tô dựa theo bảng điểm sắp xếp lại những vị trí đã có người ngồi.
Cô cũng không hề làm khó người chơi, thậm chí cô còn rất tốt bụng chỉ cho họ vị trí chính xác của mình ở đâu.
Nhưng vẫn có vài người không thể tin một người chơi thỉnh thoảng lại hành động điên rồ như cô lại có thể tốt bụng đến thế: “… Cô không lừa chúng tôi đấy chứ?”
Người chơi này đã nói lên tiếng lòng của tất cả mọi người!
Họ sợ cô và cũng nghĩ cô đang nói dối.
Vị lớp trưởng đang bị nghi ngờ cười khẽ một tiếng: “Chắc hẳn tìm chỗ ngồi là một phần của trò chơi định kỳ, mỗi kỳ đều sẽ diễn ra một lần. Nếu không có ta, các ngươi sẽ phải tự đi tìm chỗ ngồi nha.”
Cô gái hơi dừng lại một chút, rồi nói với giọng điệu trích dẫn: “Tin tưởng lớp trưởng là ta đây hay tin tưởng chính bản thân là quyền lựa chọn của các ngươi nha.”
Ngân Tô không để ý tới đám người chơi nữa, tiếp tục sắp xếp vị trí cho NPC học sinh.
Có lẽ vì Ngân Tô đang cầm phiếu điểm trong tay nên những NPC này chỉ hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn bắt đầu đổi chỗ theo sự sắp xếp của cô.
Ngân Tô để lại bảng điểm chỉ toàn những con số trên bục giảng, sau đó thông báo lại lời của giáo viên chủ nhiệm cho cả lớp: “Nhân tiện, giáo viên chủ nhiệm đã mời ba bạn học sinh xếp hạng thứ 4, 11 và 17 trong đợt thi trước đến văn phòng.”
“Ngoài ra, tối nay bảy giờ tập trung tại hội trường để tham gia buổi tuyên truyền học tập, nhớ phải ăn mặc chỉnh tề nha.”
Ngân Tô liếc nhìn những người chơi không có đồng phục, khóe môi khẽ cong lên, vẻ mặt có chút kỳ dị: “Bạn nào không có đồng phục thì phải cố gắng lên nha.”
Đồng phục học sinh, bảy giờ.
Họ chỉ còn một buổi chiều.
Nhưng có tiết học vào buổi chiều… Bọn họ không còn nhiều thời gian nữa.
Trốn học?
Đừng đùa, những NPC giáo viên kia đáng sợ như vậy, ai biết nếu không đi học sẽ gặp phải hậu quả gì?
Không một ai dám thử, cũng không người chơi nào dám trốn học.
Dù sao thì cái vị bị thần kinh kia cũng phải đi học đúng giờ đúng giấc đấy.
Gương mặt của ba người chơi bị Ngân Tô gọi tên tái nhợt hẳn đi. Một cô gái trong số đó còn run rẩy ngăn cô đang chuẩn bị về vị trí của mình lại: “Chủ nhiệm lớp… Tại sao lại gọi chúng tôi?”
Cô gái vừa rồi vẫn còn cười (Tuy rằng nụ cười có chút quái dị nhưng đúng là cô đang cười) lúc này lại hờ hững liếc nhìn cô gái kia, lạnh lùng nói: “Tôi không biết, nhưng có lẽ chủ nhiệm lớp sẽ rất vui vẻ giải đáp thắc mắc cho cô đó.”
Người chơi nữ còn muốn nói gì đó nhưng một người chơi giàu kinh nghiệm, cũng là người bị nêu tên, đã hiểu ra lý do: “Là vì điểm số.”
“Chỗ ngồi ban đầu của tôi là số 32, nhưng tôi lại ngồi bàn số 4. Lần này điểm số của tôi không đủ để ngồi được vào bàn số 4… Đây chính là lý do vì sao trò chơi yêu cầu chúng ta tìm chỗ ngồi. Nếu ngồi sai chỗ mà điểm thi không đủ yêu cầu sẽ bị phạt.”
Anh ta không nhất thiết phải đạt hạng 4, nhưng ít nhất cũng phải đạt được thứ hạng cao hơn thế.
Top 10 điểm cao nhất đều trong khoảng từ 740 – 750. Trong thế giới thực, đây chính là những học thần mà các trường đại học săn đón thì ở đây, liệu ai có thể thi bừa mà đạt được điểm số cao đến thế?
Chưa kể họ đều là những người đã lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm rồi, làm sao có thể nhớ nổi những kiến thức hồi cấp ba.
Còn về phần hình phạt kia liệu có ảnh hưởng đến tính mạng hay không thì phải đợi họ đi thử mới biết được.
Không đi?
Một khi quy tắc này được kích hoạt thì những NPC xuất quỷ nhập thần có thể tìm ra bọn họ dễ như trở bàn tay, có làm thế nào cũng trốn không thoát được đâu.
… Còn một điều nữa đó chính là ghế trong lớp học tuyệt đối không được ngồi lung tung!
Mọi người không khỏi lại nhìn Ngân Tô thêm lần nữa. Nếu cô không phải lớp trưởng thì hôm nay bọn họ sẽ không thể nào biết được vị trí của mình.
Nếu không tìm được vị trí của mình thì họ buộc phải lựa chọn ngẫu nhiên.
Rõ ràng đây chính là sự sắp đặt của trò chơi.
Nhưng ngay từ đầu, Ngân Tô đã cho họ thấy rằng việc đe dọa lớp trưởng có thể giúp biết được vị trí chính xác của mình. Giờ đây, cô lại trực tiếp trở thành lớp trưởng và có được bảng điểm trong tay.
Nguy cơ tìm sai chỗ ngồi sẽ được loại bỏ hoàn toàn — vì cô sẽ không nói bừa về thứ hạng của bất kỳ ai.
Nhưng rốt cuộc cô trở thành lớp trưởng như thế nào?
Tại sao lớp trưởng cũ lại không đến?
Người chơi giàu kinh nghiệm Tống A Manh: “…” Đây là nguyên nhân cô giết lớp trưởng cũ sao? Chỉ lớp trưởng mới có thể lấy được bảng điểm!
“Nhưng bọn họ cũng ngồi nhầm ghế…” Có tổng cộng bảy người ngồi nhầm ghế nhưng tại sao lại chỉ có ba người chơi bị gọi đi.
“Có lẽ những người xếp hạng thấp hơn sẽ không bị ảnh hưởng bởi quy tắc này.” Người chơi tên Mã Hâm trong đội của Lương Thiên Dậu nhìn về phía cuối phòng học: “Thiếu tất cả là 6 chỗ ngồi, có vẻ như đây là quy chế loại bỏ, và ở đây điểm thấp sẽ bị đào thải.”
Nghe vậy, có một vài người chơi lảo đảo suýt ngã ngay tại chỗ.
Theo như thứ hạng Ngân Tô vừa công bố thì họ chính là những người đứng cuối bảng xếp hạng.
Cho đến hiện tại mới chỉ có hai người chơi đã chết, cộng thêm một lớp trưởng nữa là ba người. Như vậy vẫn còn ba người nữa cần bị loại bỏ…