Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 64: Trường Trung học Lý Quang (17)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những người chơi có kinh nghiệm ngồi lại bàn bạc với nhau, Tống A Manh nghĩ đến chuyện đêm qua, đưa ra một đề xuất táo bạo: “Giết NPC.”
Một người chơi có kinh nghiệm kinh hãi thốt lên: “Cái gì?”
Tống A Manh cũng bị ý tưởng của mình làm cho hoảng sợ nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh để nói ra suy nghĩ: “Trường không có nhiều đồng phục, điều này chứng tỏ chúng ta chỉ có thể cướp đồng phục của NPC…”
Vậy nên giết NPC cướp đồng phục là biện pháp nhanh nhất.
Mà Ngân Tô quả thực có đồng phục cũng vì cô đã giết lớp trưởng rồi lấy được.
Chỉ là tạm thời bọn họ không biết phương pháp này sẽ dẫn đến hậu quả gì hay không.
Nhưng điều cấp bách bây giờ chính là không mặc đồng phục thì sẽ bị phạt… Ai biết hình phạt tiếp theo sẽ là gì? Hôm nay dọn nhà vệ sinh suýt chút nữa thì suýt mất mạng rồi.
“Thật ra…” Một người chơi có kinh nghiệm nhìn sang bên kia: “Chắc bọn họ cũng nghĩ tới biện pháp này, lúc đó chúng ta có thể cướp đồng phục từ bọn họ, như vậy sẽ không cần lo kích hoạt quy tắc tử vong liên quan đến NPC nữa.”
Có thể sống sót đến bây giờ thì liệu được mấy người chưa từng phải nhuốm máu.
Sống sót là mục tiêu duy nhất của bọn họ, bất kể thủ đoạn nào.
“Nhóm bốn người của họ Lương kia rất khó đối phó… Còn không bằng chúng ta đi tìm NPC học sinh rồi giết.” Bình thường đám người chơi mới rất dễ đối phó, nhưng nhóm bốn người của Lương Thiên Dậu thì không như vậy.
“Trước tiên phải xem thử chúng ta có thể lấy được đồng phục không đã.”
…
Sau giờ ăn trưa, Ngân Tô đến văn phòng giáo viên để lấy phiếu điểm.
Tất cả rèm cửa trong phòng được kéo kín, trong khung cảnh tối tăm có vài giáo viên đang ngồi, lúc này họ vẫn phải cắm cúi làm việc.
Lúc cô đi vào, tất cả các thầy cô đồng thời ngẩng đầu nhìn qua, những ánh mắt lạnh như băng kia khiến người ta sởn gai ốc.
“Em chào các thầy, các cô.” Học sinh ngoan Ngân Tô mỉm cười chào hỏi với giọng điệu tự nhiên: “Em tới tìm chủ nhiệm lớp em để lấy phiếu điểm ạ.”
Chủ nhiệm lớp ngồi ở vị trí gần tường lúc này mới lên tiếng: “Đúng là tới tìm tôi.”
Mọi người lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình, không chú ý đến cô nữa.
… Không được giáo viên gọi, tốt nhất không nên tùy tiện đi vào văn phòng giáo viên.
Ngân Tô đi đến bên cạnh bàn làm việc của chủ nhiệm, ông ta đã lấy phiếu điểm ra: “Tuy thành tích lần này của em đã tăng lên rất nhiều nhưng kết quả này vẫn chưa đủ. Thế này nhé, bây giờ thầy sẽ để em làm lớp trưởng tạm thời, nếu trong lần thi kế tiếp em có thể lọt vào top 10 thì vị trí này sẽ là của em.”
Chắc là không có học sinh nào muốn tranh cái chức lớp trưởng đáng ghét này nên chủ nhiệm mới sắp xếp cô tạm thời đảm nhiệm luôn.
“…” Lớp trưởng tạm thời là cái quỷ gì?! Ngân Tô thầm rủa trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn rất ngoan ngoãn hợp tác: “Vâng ạ, em sẽ cố gắng hết mình, chắc chắn sẽ không làm thầy thất vọng.”
Chủ nhiệm lớp hài lòng gật đầu, đưa cho cô phiếu điểm: “Học sinh nên có chí cầu tiến như thế.”
Làm một học sinh ngoan có chí cầu tiến, Ngân Tô liên tục gật đầu: “Thầy nói phải! Nhưng thưa thầy, lần thi tiếp theo được tổ chức khi nào vậy ạ?”
“…” Vẻ mặt ông ta lập tức trầm xuống, lên tiếng trách mắng: “Sao em…”
“Dạ, em bị bệnh nên đầu óc không được tốt lắm, cũng tại cái tên đã hại em bị bệnh ấy, nếu không thì sao em lại bị điểm thấp như vậy. Thầy nhắc lại một lần nữa, em nhất định sẽ đạt được điểm cao trong lần thi tới.”
Chủ nhiệm lớp chưa mắng xong đành phải nuốt ngược lời mắng vào.
Một lúc lâu sau ông ta mới trả lời: “Ngày mai.”
Ngân Tô: “…”
Thi gì mà lắm vậy?
Vì thời gian và thời lượng mỗi tiết học trong thời khóa biểu không nhất quán, lúc dài lúc ngắn nên chuyện có môn học trong 90 phút, có môn học trong 120 phút là điều dễ hiểu.
Hơn nữa mỗi ngày đều phải lên lớp với lịch học dài như vậy… Ai mà ngờ nhà trường còn nhét lịch thi vào?
Thật là quá đáng!
Vậy mà lớp trưởng không đánh dấu lại, làm việc kiểu gì vậy chứ?!
May mà cô ta đã chết để tạ tội rồi.
Chủ nhiệm lớp vẫn nhìn cô chằm chằm, trầm giọng nói, “Nhớ đừng để thầy thất vọng đấy.”
“Dạ thầy.”
Nhìn chòng chọc cô vài giây, cuối cùng ông ta cũng rời mắt: “Em về lớp gọi ba bạn ngồi ở vị trí 4, 11, 17 đến văn phòng gặp thầy. Có lòng cầu tiến mà lại thi cử thế này đây, thật là quá thất vọng, thầy cần phải nói chuyện với các em.”
Lúc nói đến hai chữ ‘nói chuyện’ trong mắt ông ta lộ rõ vẻ hưng phấn.
Ba người này đều là người chơi ngồi sai vị trí.
Ngân Tô đáp lại, chủ nhiệm lớp tiếp tục dặn dò: “Còn nữa, bảy giờ tối nay nhà trường tổ chức Đại hội tuyên truyền học tập, em nhớ thông báo cho các bạn, yêu cầu cả lớp đến hội trường đúng giờ, ăn mặc chỉnh tề, không được mặc đồ lung tung như lúc sáng, hiểu chưa?”
Đại hội tuyên truyền học tập? Ăn mặc chỉnh tề sao… Học sinh ăn mặc chỉnh tề thì chỉ có thể là mặc đồng phục.
Vậy là đã có thời hạn tìm đồng phục rồi.
Bọn họ không còn nhiều thời gian lắm nhỉ.
Ra khỏi văn phòng, lúc này Ngân Tô mới mở phiếu điểm ra xem.
Phiếu điểm có hai trang, một trang là thông tin xếp hạng, trên đó có hai con điểm, một là của lần thi trước, điểm còn lại là của lần này.
“…”
Điểm số của đám người chơi này đúng là quá tệ hại, giáo viên nhìn chắc phải tăng huyết áp.
Trang còn lại chỉ có các con số, giống với tờ cô nhìn thấy trên tay lớp trưởng.
Có hai bảng điểm để so sánh nên việc tìm được vị trí của mình trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Chỉ cần sắp xếp lại điểm số, biết thứ hạng là sẽ biết được vị trí của mình.
Nhưng trên tờ phiếu điểm chỉ ghi mỗi số thứ tự còn lại từ 1 đến 34.
Nghĩa là chỉ còn lại 34 chỗ ngồi.
Thành tích của cô vươn lên 18 bậc, xếp hạng thứ 15.
Ngân Tô lấy thẻ học sinh ra xem thì thấy quả nhiên xếp hạng trên đó đã thay đổi.
【 Mã học sinh: 404415】
【 Xếp hạng: 15】
Mà ba người chơi bị chủ nhiệm gọi đều là những người từng có thứ hạng thấp nhưng lại ngồi vào chỗ của người có thứ hạng cao nhưng thành tích lần này lại kém xa lần trước.
Còn những người vốn có thứ hạng cao ngồi vào vị trí thứ hạng thấp tuy thành tích có giảm sút nhưng chủ nhiệm lại không hề để ý.
Thế nhưng…
Cuộc thi lần này rõ ràng đã cho họ thấy cơ chế đào thải.
Nếu không tính lớp trưởng cũ, La Hân Xảo và một người chơi nam có lẽ đã chết thì lần thi này sẽ có ba người bị đào thải.
Vậy lần sau sẽ đào thải bao nhiêu người đây?
Đối với người chơi mà nói, điểm cao thì khó lấy, điểm thấp lại nguy hiểm.
…
Văn phòng giáo viên ở tầng dưới, phòng học 4044 ở tầng trên, Ngân Tô vừa mới lên được một tầng thì đột nhiên có một nam sinh từ phía sau chạy tới, cười nói: “Bạn ơi, chủ nhiệm lớp gọi bạn đến văn phòng gặp thầy.”
Ngân Tô, người mới từ văn phòng đi ra: “…”
Ngân Tô cất phiếu điểm vào túi áo khoác đồng phục, mỉm cười dò hỏi: “Thầy ấy tìm mình làm gì thế?”
Nam sinh lắc đầu, “Mình cũng không biết, không phải mới có điểm sao? Có thể là liên quan đến kết quả thi đó… Bạn mau đi đi, đừng để thầy chờ lâu, thầy giận thì không hay đâu.”
“Thế à, vậy mình nhờ bạn dẫn đến văn phòng được không?” Ngân Tô chân thành nói: “Mình chưa đến đó bao giờ.”
“Cũng được.” Trong giọng nói của nam sinh lộ ra vẻ hưng phấn khó che giấu, giống như một học sinh bình thường nhiệt tình giúp đỡ người khác, xoay người dẫn đường: “Để mình dẫn bạn qua đó.”
Cậu ta không nhìn thấy cô gái đằng sau cũng chậm rãi cong môi cười.
Hai người nhanh chóng trở lại tầng có văn phòng, nam sinh dẫn Ngân Tô đến cửa văn phòng rồi ra hiệu với cô: “Bạn cứ vào đi.”
Ngân Tô nhấc chân lên định bước vào trong, ánh mắt nam sinh chăm chú theo dõi từng động tác của cô, nhìn cô nhấc chân lên rồi lại từ từ hạ xuống…