Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 7: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (7)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Khang Mại đến nhà ăn, vừa liếc mắt đã thấy cô gái mặc áo gió đen ngồi một mình một bàn, tấm lưng nhỏ nhắn, gầy gò mà thẳng tắp. Xung quanh cô dường như tỏa ra một khí chất vô hình, khiến cô hoàn toàn khác biệt so với những người xung quanh.
Lúc này nhà ăn đông nghịt người, chỉ còn lác đác vài chỗ trống.
Những người đến sau gần như không có chỗ ngồi, họ đều vội vàng chạy tới tranh giành nốt vài chỗ trống không còn nhiều.
Khang Mại đành phải tiến về phía Ngân Tô. Anh ta đi vòng ra phía trước, rồi ngồi xuống đối diện cô.
Ngân Tô nhận ra có người, ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái. Nhận thấy trước đó đối phương đã phổ biến những kiến thức cơ bản cho mình, cô ngầm chấp nhận cho anh ta ngồi đối diện.
Ngoài cửa lại có thêm mấy người đi vào, nhưng khi thấy không còn chỗ, vẻ mặt bọn họ có chút lo lắng, ánh mắt không ngừng quét khắp nhà ăn.
Tuy nhiên, những người kia không đi đến bàn còn chỗ trống mà họ đang ngồi, mà lại cứ loanh quanh các bàn ăn khác, không biết có ý gì.
Cái bàn này của bọn họ rất dài, đủ chỗ cho mười người ngồi.
Khang Mại cảm thấy có gì đó không ổn, bắt đầu cảnh giác: "Sao bọn họ không ngồi ở đây?"
Ngân Tô chống cằm, "À, bọn họ nói đây là bàn VIP, người bình thường như bọn họ không dám ngồi."
Khang Mại: "..."
Khang Mại lập tức cảm thấy mông mình nóng ran, trừng Ngân Tô một cái.
Ngân Tô không hiểu vì sao mình lại bị trừng mắt, "Tự anh ngồi xuống mà, tôi đâu có mời anh."
Khang Mại: "..."
Khang Mại nghẹn ứ một cục tức trong lồng ngực mà không thể trút ra.
Nếu không phải lúc vừa đến chẳng còn mấy chỗ, phía sau lại có thêm mấy người khác chạy vào nhanh chóng chiếm hết chỗ thì có lẽ anh ta cũng chẳng tới chỗ này.
Dù sao thì cũng đã ngồi rồi, Khang Mại cũng nhanh chóng chấp nhận sự thật.
Dựa theo sắp đặt của trò chơi thì kiểu gì cái bàn này cũng được dành cho người chơi.
Ngồi bàn này có thể gặp nguy hiểm, nhưng ai mà biết ngồi bàn khác có gặp nguy hiểm tương tự không?
Anh ta nghiêm nghị hỏi Ngân Tô: "Sao cô biết được thông tin về bữa ăn?"
"Anh muốn trao đổi tin tức với tôi không?" Ngân Tô không trả lời mà hỏi ngược lại.
Khang Mại liếc nhìn cô một cái, nghĩ đến hành động lấy đồ từ y tá trước đó, gật đầu, "Có."
Cô gái này không giống mấy kẻ ngu xuẩn kia, trao đổi tin tức với cô có thể giúp ích rất nhiều.
"Y tá nói cho tôi biết." Ngân Tô trả lời câu hỏi vừa rồi của anh ta, "Anh tìm được gì?"
"Y tá có thể trực tiếp nói cho cô biết?"
Ngân Tô không nói gì, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu đến lượt anh ta.
Vẻ mặt Khang Mại tối sầm, cuối cùng đành lấy một cuốn sổ từ trong túi quần ra, "Đây là cuốn sổ giới thiệu về viện điều dưỡng này, bên trong có bản đồ cùng thông tin về đội ngũ y tế của viện điều dưỡng."
Ngân Tô mở cuốn sổ ra, có khá nhiều y tá nhưng bác sĩ thì chỉ có hai người.
Trang cuối cùng của cuốn sổ giới thiệu này còn kẹp một tờ quảng cáo.
【Có phải bạn luôn buồn phiền vì vẻ ngoài không hoàn hảo, tự ti vì trí tuệ không đủ, hay đau đớn vì bệnh tật? Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ sẽ mang đến cho bạn một cuộc sống hoàn toàn mới. Hãy gọi ngay đến số xx3333xx, Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ luôn sẵn lòng chào đón bạn.】
Ngân Tô lắc lắc tờ quảng cáo trong tay, nhanh chóng nắm bắt thông tin quan trọng: "Thay đổi cuộc sống?"
Nếu là vậy thì chắc sẽ có một nhóm kiểm soát dành cho bọn họ.
Khang Mại cũng có cùng suy nghĩ với Ngân Tô, từ tên của tờ quảng cáo cùng với phó bản này đã có thể nói rõ vấn đề rồi.
Đây là phó bản dành cho người mới, có lẽ sẽ không quá khó..
Ngân Tô đọc lại cuốn sổ giới thiệu một lượt: "Không có viện trưởng?"
Khang Mại: "Trên cuốn sổ giới thiệu không có."
Không biết là không có hay là không viết.
Ngân Tô đặt lại tờ quảng cáo vào trong cuốn sổ rồi trả lại cho Khang Mại.
"Vậy thì tại sao y tá lại nói cho cô biết thông tin về bữa ăn?" Khang Mại cũng đã cẩn thận hỏi y tá một vài vấn đề nhưng những gì y tá trả lời lại không có nhiều thông tin.
Huống chi là nói cho anh ta biết thông tin về bữa ăn.
Anh ta biết được thông tin này là vì tình cờ gặp một bệnh nhân phát điên. Khi y tá đè anh ta xuống tiêm thuốc an thần, miệng anh ta vẫn không ngừng kêu gào đòi đi ăn, còn nói gì đó đại ý là bỏ lỡ sẽ không được ăn nữa.
Thế nên anh ta mới tới nhà ăn xem thử.
Sau đó phát hiện ra nhà ăn đông nghịt người và Ngân Tô cũng ở trong này.
"Bởi vì tôi đã giúp cô ấy nên cô ấy tốt bụng nhắc nhở tôi." Rõ ràng Ngân Tô không định kể chi tiết mình đã giúp y tá thế nào, cười mỉm nhìn anh ta: "Anh còn tin tức nào khác không? Tôi còn một tin nữa có thể nói cho anh biết."
Khang Mại tò mò không biết Ngân Tô giúp y tá như thế nào nhưng Ngân Tô lại không có ý muốn nói.
Có lẽ là cô cảm thấy tin tức của mình chưa đủ để trao đổi, cũng có thể đây là lá bài tẩy cô giữ lại.
Khang Mại không gặng hỏi: "Cửa phòng."
"Cái này tôi biết."
Thông tin này rất dễ nhận ra, hỏi y tá cũng sẽ nhận được câu trả lời nên Khang Mại không thấy bất ngờ khi Ngân Tô biết.
Tuy cô thiếu hụt kiến thức phổ thông, thỉnh thoảng còn hơi lập dị nhưng lúc bình thường thì trông có vẻ không ngốc lắm.
Anh ta thu lại vẻ mặt, nói ra điểm mấu chốt: "Tôi tìm được khóa phòng."
Có được khóa phòng thì dù có mở bất kỳ cánh cửa nào, thì đó cũng là phòng của mình.
"Dùng chung?"
"Chỉ có bốn chìa khóa nên chắc hẳn hai người sẽ dùng chung một phòng."
Khang Mại chỉ lấy một khóa nhưng anh ta cảm thấy một phòng có thể có hai chìa khóa.
Như vậy mới thú vị.
Không chỉ thử thách sự phối hợp của cả đội mà còn kiểm tra sự tin tưởng giữa những người cùng phòng.
Nhưng ngoại trừ cặp tình nhân trẻ kia thì những người chơi còn lại đều không quen nhau.
Cho dù bọn họ có tìm được chìa khóa sau đó chia sẻ công bằng thì dựa vào việc mỗi phòng chỉ có một chìa khóa, vậy ai là người nắm giữ chìa khóa? Bọn họ có tin tưởng nhau không?
Tuy Khang Mại khinh thường việc kết giao với những người kia, không định giúp đỡ họ, nhưng anh ta cũng không lấy hết chìa khóa để tăng thêm độ khó cho họ.
Rõ ràng người này không ác như biểu hiện bên ngoài.
Ngân Tô không mấy bận tâm đến chiếc chìa khóa này, cũng không hỏi Khang Mại lấy được ở đâu.
Cô nói thêm một thông tin khác mà y tá đã tiết lộ: "Tối nay sẽ làm kiểm tra."
Khang Mại: "..."
Buổi tối làm kiểm tra là muốn lấy mạng người khác hay sao!
Ngay lúc này, Khang Mại nhìn thấy sáu người chơi khác đi vào nhà ăn.
* * *
* * *
Rõ ràng mấy người Mạc Đông bị cảnh tượng đông nghịt người trong nhà ăn khiến cho giật mình. Thấy không còn chỗ ngồi, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở bàn của họ.
Mấy người nhìn nhau mấy lượt rồi đi đến bàn của bọn họ.
"Chúng tôi có thể ngồi đây không?" Mạc Đông dẫn đầu, ông ta còn rất lịch sự hỏi một tiếng.
"Đây cũng không phải bàn của riêng họ, tại sao lại không được ngồi." Có lẽ Uông Hiểu Linh vẫn còn bực bội, kéo Đinh Hàm Chi ngồi xuống bên phải bàn.
Leng keng —.
Uông Hiểu Linh vừa dứt lời, một tiếng chuông trong nhà ăn vang lên nhưng còn năm phút nữa mới tới mười hai giờ.
Gần như ngay lập tức, những bệnh nhân đang lảng vảng quanh nhà ăn bắt đầu tấn công những bệnh nhân đang ngồi.
Lúc đầu hai bên chỉ giằng co giành chỗ.
Nhưng rất nhanh sau đó đã có người ra tay, có người ôm chặt cổ đối phương cắn một phát, máu tươi lập tức văng ra.
Có người giật tóc đối phương, lợi dụng lúc đối phương lơ là, liền bất ngờ túm đầu đập mạnh lên bàn.
Rõ ràng tình hình hiện giờ đang ngoài tầm kiểm soát, nhưng những bệnh nhân không bị ảnh hưởng lại có vẻ mặt rất bình thản, vẫn vui vẻ trò chuyện với người bên cạnh.
Thật sự vô cùng quái dị!