Chương 8: Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (8)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 8: Viện điều dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (8)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạc Đông và những người khác thấy cảnh tượng này, có lẽ đã hiểu ra sự quan trọng của chỗ ngồi. Họ không còn bận tâm gì nữa, vội vàng chạy đến những chỗ trống và ngồi xuống.
Mỗi cạnh của chiếc bàn dài có thể ngồi năm người. Ngân Tô vừa bước vào đã ngồi ngay vào vị trí đầu tiên bên trái, còn Khang Mại thì ngồi đối diện nàng. Những người khác không dám ngồi gần họ nên đều cách ra một chỗ, tạo thành một ranh giới vô cùng rõ ràng.
Trong nhà ăn, mùi máu tươi dần bắt đầu xuất hiện. Những người đánh nhau đều giết chết đối thủ của mình, thậm chí họ còn nhìn thấy có người bị mổ bụng, phanh ngực ngay tại chỗ.
Cảnh tượng đó...
"Ọe..."
Uông Hiểu Linh là người đầu tiên không chịu nổi, dạ dày cuồn cuộn, cô ấy quay sang một bên nôn thốc nôn tháo.
Ngoại trừ Mạc Đông ra thì những người còn lại cũng không khá hơn là bao.
[Bịch--]
Có người bị đánh bay đến trước bàn của Ngân Tô. Trên mặt bàn sạch sẽ in lại một dấu tay máu, sau đó bị kéo thành một vệt máu ngoằn ngoèo.
Ngay khi người đó sắp trượt xuống khỏi mặt bàn thì đột nhiên bị một cánh tay nắm chặt cổ áo.
Một giây sau, một cái dĩa màu bạc đâm thẳng vào hốc mắt người đó.
Cánh tay nắm cổ áo khẽ buông ra, người kia như một đống bùn nhão trượt xuống đất, không còn động tĩnh.
Chủ nhân cánh tay kia thản nhiên lau máu trên mặt, liếc mắt nhìn một người bệnh khác đang đứng ngây người tại chỗ vì mất đi mục tiêu, giọng nói không rõ vui buồn: "Đánh nhau thì cứ đánh đi, để máu bắn lên người khác là sao hả."
Người bệnh nhăn nhó: "..."
Ngân Tô lau sạch vệt máu do hai người kia đánh nhau bắn ra, thấy bệnh nhân kia không phản ứng liền nhắc nhở: "Lau sạch bàn."
Người bệnh: "..."
Có lẽ do Ngân Tô ra tay quá nhanh, khiến người bệnh kinh sợ, nên nghe nàng nói vậy, anh ta vô thức tiến lên dùng tay áo lau sạch máu trên bàn.
Ngân Tô hừ một tiếng không rõ ý nghĩa, lại nói: "Ta giúp anh một chuyện lớn như vậy, anh không biết nói một tiếng cảm ơn à?"
Mặt người bệnh càng nhăn nhó hơn, mãi một lúc sau mới thốt ra được hai chữ: "... Cảm ơn."
"Không có gì." Ngân Tô phất tay ý bảo anh ta có thể rời đi rồi.
Người bệnh nhìn Ngân Tô, lại nhìn đối thủ đã nằm bất động trên đất.
Hình như có chỗ nào đó không đúng lắm...
Nhưng đối phương chết rồi, chỗ ngồi là của anh ta rồi.
Nghĩ tới đây, vẻ nhăn nhó trên mặt anh ta nhanh chóng biến mất, anh ta vô cùng vui vẻ ngồi vào chỗ trống kia, gia nhập vào nhóm người đang trò chuyện trên bàn đó.
Mọi người run sợ nhìn Ngân Tô.
Nàng... Vừa rồi nàng đã giết NPC!
Chỉ vì bị một giọt máu bắn trúng... Mà nàng lại giết chết người ta!
Nàng thật sự không sợ kích hoạt quy tắc tử vong sao!
Đột nhiên vô cùng muốn biết hôm nay trước khi màn đêm buông xuống, trên người nàng có thể tích lũy được bao nhiêu Buff tử vong.
Khang Mại căng thẳng thần kinh, định cách xa nơi này trước khi có bất kỳ nguy hiểm nào xảy ra.
Nhưng xung quanh Ngân Tô lại yên bình, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Có lẽ được phép đánh nhau trong nhà ăn.
Ít nhất là được cho phép trong khoảng thời gian những bệnh nhân kia ra tay.
Còn về chuyện sau khi người chơi ra tay có thể tích lũy thêm Buff gì hay không thì chỉ có thể đợi sau đó mới biết được.
* * *
Hành vi của Ngân Tô khiến những đồng đội mới càng muốn tránh xa nàng, ánh mắt họ nhìn nàng đều lộ rõ vẻ cảnh giác, đề phòng.
Trong nhà ăn vẫn còn tiếp tục đánh nhau, máu thịt văng tứ tung, tiếng kêu thảm thiết vang vọng không ngừng. Mà bên cạnh thảm kịch đó lại có một nhóm người đang trò chuyện vui vẻ, khoảng cách giữa hai bên rất nhỏ nhưng lại giống như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Bên cạnh họ còn có một đồng đội điên rồ, trông có vẻ tỉnh táo bình thường nhưng thực tế thì bất cứ lúc nào cũng có thể nổi khùng nổi điên đang ngồi cạnh.
"Hu hu hu... Tôi muốn về nhà." Phó Kỳ Kỳ không thể chịu nổi bầu không khí này, vùi mặt vào lòng bạn trai bắt đầu khóc rống lên.
Tại sao cô ta lại xui xẻo như vậy..
Cô ta chỉ đi hẹn hò với bạn trai thôi mà. Tại sao lại bị chọn trúng!
Tại sao..
Tại sao lại là cô ta!
Phó Kỳ Kỳ càng khóc càng thương tâm, Tưởng Lương ngồi bên cạnh nhẹ giọng an ủi.
Khang Mại rất ghét người khóc, vẻ mặt càng lúc càng khó chịu. Ánh mắt sắc như dao liếc qua bên đó khiến Tưởng Lương sợ tới mức thiếu chút nữa là phải bịt miệng bạn gái mình lại.
* * *
Ngân Tô hoàn toàn không để ý đến việc người khác đang nghĩ gì, nàng thản nhiên đón nhận ánh mắt phán xét của mọi người, mở giao diện cá nhân ra.
Giao diện cá nhân chỉ có bản thân nàng mới nhìn thấy được, còn người khác thì không thể thấy, cũng khá là tiện lợi.
Trên cột kỹ năng thiên phú có một điểm đỏ, ấn mở ra liền thấy bên trong có thêm một hàng nội dung.
【Giám định vạn vật: Vạn vật không thể thoát khỏi mắt nàng, nàng có thể thấy rõ bản chất của thế giới. 】
【Phạm vi có hiệu lực: Tất cả phó bản】
【Điều kiện sử dụng: Một ngày làm một việc tốt (Số lần sử dụng trong một ngày tương đương với số lần làm việc tốt, sau khi phó bản kết thúc, số lần tích lũy sẽ trở về 0) 】
【Số lần sử dụng: 2】
Lúc trước nàng tùy tiện tìm hai bệnh nhân trong vườn hoa, thuyết phục họ hoàn thành việc khiếu nại y tá trưởng.
Khi đó, số lần "một ngày làm một việc tốt" tăng thêm cho nàng một lần, bây giờ lại có thêm một lần...
Hiện giờ, Ngân Tô gần như đã chắc chắn rằng chữ 'tốt' trong 'việc tốt' này mang tính tương đối, chỉ cần là 'tốt' với đối tượng được giúp đỡ thì đều được tính là làm việc tốt.
Nàng thử dùng một lần.
Trên đỉnh đầu Khang Mại ngồi đối diện có thêm hai chữ.
【Người chơi. 】
Ngân Tô quét qua những người khác.
【Người chơi. 】
【Người chơi. 】
【Người bệnh. 】
【Người bệnh. 】
【Cái bàn. 】
【Tường. 】
【Sàn nhà. 】
【Thi thể】
【Tay đứt. 】
【Tròng mắt. 】
Ngân Tô: "?"
Chỉ có thể thôi hả?
Thậm chí ngay cả từ miêu tả nó cũng không có gì!
Phạm vi còn có hạn nữa chứ, cái gì cách nàng quá ba mét đều đồng loạt hiển thị bằng 【? 】.
Ba giây sau, chữ trước mặt nàng biến mất.
"..."
Ha.
Kỹ năng rác rưởi.
Quả nhiên không nên trông cậy vào cái thể chất xui xẻo của nàng có thể gặp được kỳ ngộ tốt đẹp gì.
Ngân Tô tức giận tắt giao diện cá nhân đi, khoanh tay nhìn đồng hồ trên tường, tự hỏi sao còn chưa được ăn!
[Keng-][Keng-]Tiếng chuông vang lên hai lần.
Mười hai giờ đúng.
Toàn bộ nhà ăn yên tĩnh lại. Những bệnh nhân không giành được chỗ ngồi như bị tuyên án tử hình, ánh mắt chết lặng, cuối cùng rời khỏi nhà ăn như những du hồn với cơ thể đầy máu.
Còn về phần những người đã chết..
Có nhân viên nhà ăn kéo thi thể đi, rồi nhanh chóng lau sạch vết máu trên sàn.
Sau đó, có công nhân nhà ăn đẩy những xe thức ăn từ bên trong ra. Trên chiếc xe đầu tiên là những đĩa thức ăn sạch sẽ, công nhân theo thứ tự đặt trước mặt các bệnh nhân.
Trên chiếc xe thứ hai là một cái thùng rất to, nhân viên đẩy xe múc thức ăn bên trong thùng lên đĩa, thức ăn của mọi người đều giống nhau.
Cơm, sườn kho, gà cung bảo, rau xào, canh xương.
Hai mặn một chay một canh, rất đầy đủ.
Mùi thơm của thức ăn hòa lẫn với mùi máu tươi tạo thành một mùi tanh khó tả, khiến người ta cảm thấy vô cùng buồn nôn.
Bàn của Ngân Tô được dọn món cuối cùng.
Nhưng thức ăn khác hẳn so với những người bệnh kia. Đồ ăn của họ vừa được dọn lên, mấy người chơi mới lại tranh nhau nôn thốc nôn tháo một trận.
"..."
Vẻ mặt Ngân Tô vẫn rất bình thường.
Trên bàn là "thức ăn" tươi mới, máu tươi đầm đìa.
Khiến người ta không khỏi hoài nghi rằng những nguyên liệu nấu ăn này rất có thể là lấy từ những người vừa bị mang đi kia.
Thứ bình thường duy nhất chính là chén canh cá trắng như tuyết kia.
Trên mặt của công nhân nhà ăn vừa mang thức ăn lên nở một nụ cười cổ quái, tròng mắt dày đặc tia máu nhìn chằm chằm họ, giọng điệu vô cùng quái dị: "Đây là bữa trưa được chuẩn bị cho mọi người bằng những nguyên liệu vô cùng tươi mới, hy vọng mọi người đều thích, xin mời từ từ thưởng thức."
Nói xong, nhân viên nhà ăn đẩy xe thức ăn đi.