Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 73: Trường Lý Quang (26) - Đêm Kiểm Tra Phòng
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sợi dây trói được nới lỏng, Hứa Đỉnh Đỉnh theo bản năng đứng dậy, nhưng chưa kịp đứng vững, tay chân đã mềm nhũn, vô lực ngã vật xuống đất.
Ngân Tô siết chặt hai viên thuốc cuối cùng trong tay: “Học sinh Hứa, xem ra nếu cậu uống nốt hai viên này, cậu sẽ biến thành một bộ xương khô mất.”
Hứa Đỉnh Đỉnh giơ hai tay lên nhìn, đôi tay này khác hẳn trong ký ức của cậu ta, chỉ còn lại một lớp da mỏng bọc lấy xương. Trông thật xấu xí, quái dị đến khó tả.
“Thuốc độc cô cho tôi có thuốc giải chứ? Chỉ cần đưa thuốc giải cho tôi, tôi sẽ không để cô cho tôi uống nốt hai viên cuối cùng này.”
“…”
Hứa Đỉnh Đỉnh, thân hình gầy trơ xương, đờ đẫn nhìn Ngân Tô, như thể đang nhìn một con quái vật.
…
Phòng học 4044.
Sau khi Đại hội tuyên truyền học tập kết thúc, vẫn còn giờ tự học buổi tối nên tất cả người chơi đã trở lại lớp học.
Những người chơi có kinh nghiệm, bao gồm cả Lương Thiên Dậu, đều lộ vẻ mặt vô cùng khó coi, một số vẫn còn cảm thấy buồn nôn.
Giờ đây, mỗi khi nghĩ về những gì đã xảy ra trong hội trường, họ vẫn còn thấy khó chịu trong người.
Còn đám NPC kia lúc này đang ngồi tại chỗ, mặt không cảm xúc, không thể nhìn ra dáng vẻ điên cuồng như trong hội trường lúc nãy.
Ngân Tô đi vào từ cửa sau, khi đi ngang qua Vu Uẩn, cô ném một cục giấy lên bàn cậu.
Những người chơi khác đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng, không ai để ý đến hành động của Ngân Tô.
Vu Uẩn mở tờ giấy ra, bên trong có một viên thuốc con nhộng, trên tờ giấy viết hai chữ “thuốc giải”.
Vu Uẩn có chút khó hiểu. Không phải cô ấy ghét cậu sao? Sao lại cho cậu thuốc giải?
Có phải vì cậu đã cho cô viên thuốc kia nên cô không muốn mắc nợ cậu không?
Ngân Tô đã ngồi vào chỗ của mình. Cô thực sự không thích cái đuôi nhỏ Vu Uẩn, nhưng dù sao trước đó cậu đã cho cô thuốc và cũng là người nói cho cô về vụ của Hứa Đỉnh Đỉnh.
… Mặc dù cô cũng chẳng cần đến mức đó.
Nhưng cô thực sự không thích lợi dụng người khác.
Chỉ hy vọng sau này Vu Uẩn có thể hiểu ra chút gì đó, đừng đi theo cô nữa!
Ngân Tô liếc nhìn quanh lớp học, chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy số người chơi đang giảm dần.
Tính đến nay, số người chơi đã chết: 9
Số người sống sót hiện tại: 15
Đội của Lương Thiên Dậu còn: 7
Người chơi có kinh nghiệm còn: 3
Nhóm của Trần Phong: 3
Vu Uẩn: 1
Ngân Tô: 1
Chỉ vỏn vẹn hai ngày, 9 người chơi đã bỏ mạng, trong khi đêm thứ hai còn chưa bắt đầu.
….
Giờ tự học buổi tối kéo dài đến 10:30, giữa chừng không xảy ra thêm chuyện gì bất thường.
Tối nay, chỉ có Tống A Manh và Ngân Tô trở về ký túc xá. Ký túc xá vắng vẻ khiến hai người cảm thấy hành động thoải mái hơn.
Tống A Manh vẫn chưa hoàn hồn sau cuộc Đại hội tuyên truyền học tập tối nay, sau khi trở về cũng chỉ bất động ngồi đó.
“Cô không tắm sao?” Ngân Tô hỏi.
Tống A Manh hoàn hồn, nhìn cô: “Cô không… không sợ sao?”
Ngân Tô tựa mình vào chiếc bàn dài, trên tay cầm một cốc nước, nghe vậy liền quay đầu lại, cười khẽ: “Sợ ai? Quái vật hay là con người?”
Đúng vậy.
Trong trò chơi này, họ nên sợ quái vật hay con người đây?
Tống A Manh nghĩ lại lúc họ đi tìm đồng phục chiều nay, bốn người bọn họ vẫn cần thêm một bộ đồng phục nữa. Mọi người đều đang cố gắng tìm cách, nhưng….
Cô không rõ đối phương đã im lặng từ lúc nào, bắt đầu quan sát họ, tìm người chơi yếu nhất để tấn công, cố gắng cướp đồng phục.
Tống A Manh hạ giọng nói: “Cho dù có sống sót thì tay cũng dính đầy máu.”
Sau khi vượt qua phó bản đầu tiên, cô ấy ngày đêm đọc các bài viết trên diễn đàn, tìm hiểu kinh nghiệm sinh tồn của những người khác.
Khi đó, cô ấy đã nhận ra một chân lý từ những bài viết kia: Không nên có quá nhiều sự cảm thương, lòng tốt trong trò chơi này.
Vì vậy, cô ấy đã tự cảnh cáo bản thân từ tận đáy lòng: không được xen vào chuyện của người khác trong trò chơi, càng không được thể hiện bất cứ sự đồng cảm nào.
Chỉ có như vậy cô ấy mới có thể sống sót.
Nhưng sau khi trò chơi kết thúc, cô ấy trở về hiện thực.
Cô ấy nhớ rõ một tháng trước, cô còn có thể giúp đỡ người mù qua đường, nhiệt tình chỉ đường cho những người lạ.
Nhưng trong trò chơi này, cô ấy phải giết người.
Ngân Tô thản nhiên hỏi: “Vậy cô muốn chết sao?”
“…..”
Sắc mặt Tống A Manh có chút thay đổi, nhưng cô ấy vẫn chậm rãi lắc đầu.
Cô ấy không muốn chết.
“Cho nên, dù tay có dính đầy máu thì cô cũng muốn sống, đúng không?”
“….”
Ngân Tô không có ý định trò chuyện tâm tình với Tống A Manh, cô đặt ly nước xuống, giọng điệu có chút mong đợi: “Cô không tắm thì tôi đi tắm đây.”
Tống A Manh không có tâm trạng đi tắm, khẽ khàng gật đầu.
Ngân Tô vào phòng tắm, khóa trái cửa lại.
Phòng tắm không quá lớn. Cửa phòng đối diện với một chiếc gương, bên dưới là bồn rửa mặt với các vật dụng cần thiết hàng ngày như bàn chải đánh răng, cốc nước súc miệng. Khu vực tắm vòi sen bên trái có treo một tấm rèm mờ.
Bố cục căn phòng khá đơn giản.
Ngân Tô nhìn xung quanh, từ trên xuống dưới, không thấy có gì bất thường.
Chắc do cô chưa tắm chăng?
Ngân Tô tiến vào khu vực vòi hoa sen, bật công tắc, nước từ vòi sen nhẹ nhàng chảy xuống. Một lúc sau, hơi nước bắt đầu tràn ngập phòng tắm.
“Rào rào…”
Tiếng nước chảy bị phóng đại trong không gian hẹp, nhưng ngoại trừ tiếng nước ra thì không có âm thanh nào khác, cũng không có hiện tượng kỳ lạ nào xuất hiện.
Ngân Tô tha thiết chờ mong nửa tiếng, đừng nói là một người bạn phi nhân loại, ngay cả một hiện tượng tâm linh cũng không thấy.
Hôm nay không đi làm sao?
Hay do trạng thái của cô quá tốt, không xứng đáng được nhìn thấy những người bạn phi nhân loại này?
Sau khi tinh thần của người chơi bị ô nhiễm sẽ dễ dàng nhìn thấy quái vật hơn.
Cô đã uống thuốc giải, hiện tại đã không còn cảm giác khó chịu… Chậc chậc, đáng lẽ cô phải đợi lát nữa rồi uống.
Ngân Tô không thể kết giao với bạn mới, đành buồn bực đi tắm.
Có lẽ do tâm trạng của Tống A Manh không tốt nên cô ấy đã lên giường nằm nghỉ ngơi, không đi tắm. Trong trò chơi, điều cấm kỵ nhất là đến những nơi như nhà tắm.
Đời cô ấy sắp tàn rồi, làm gì còn tâm trí để quan tâm tới mấy chuyện nhỏ nhặt như tắm rửa cơ chứ.
Tiếng chuông trong hội trường vang lên đúng 12 giờ, ký túc xá cũng đồng thời chìm vào bóng tối.
“Cốc cốc….”
“Mở cửa, kiểm tra phòng.”
Đèn chưa tắt được bao lâu thì đã có tiếng gõ cửa.
Ngân Tô đang nằm trên giường, không có ý định mở cửa.
“Cô không định mở cửa sao?” Tống A Manh từ giường đối diện thò đầu ra hỏi Ngân Tô: “Hôm nay là thứ Ba, có giáo viên đến kiểm tra phòng.”
Ngân Tô không nhúc nhích: “Cô muốn mở thì cứ ra mà mở.”
Tống A Manh: “…”
Tống A Manh liếc nhìn cửa phòng ký túc xá, rồi lại trở về giường.
Cô ấy không muốn một mình đối mặt với NPC.
“Cốc cốc…”
“Cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên, như thể người ngoài kia không có ý định rời đi cho đến khi cánh cửa được mở ra.
Ngân Tô: “…”
A!
Ngân Tô bực bội trở mình, bước xuống giường, tiến hai bước tới cửa, mở tung cánh cửa.
Người đứng bên ngoài không phải giáo viên, mà là một cô gái ăn mặc như học sinh.
Cô gái toàn thân nhếch nhác, bộ đồng phục đẫm máu rách tả tơi, tóc lưa thưa, đầu lõm xuống một nửa như thể bị vật nặng đập, dính đầy thứ chất lỏng sền sệt đen xì.
Người cô ta tỏa ra một thứ mùi hôi thối tanh tưởi khiến người khác cảm thấy buồn nôn.
Bàn tay đang định gõ cửa của cô ta dừng lại giữa không trung, hiển nhiên cô ta không ngờ người bên trong lại đột ngột mở cửa.
—Chào mừng đến với địa ngục của ta—
Số người chết:
【Buổi sáng: 2】
【Giáo viên Tiếng Anh buổi sáng: 3】
【Thư viện buổi trưa: 1】
【Buổi chiều: 3】