Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 72: Trường Trung học Lý Quang (25)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
So với việc những người khác phớt lờ, không đáp lại, lúc này đã có người nói chuyện với cô ấy. Cho dù lời nói có vẻ hờ hững, lạnh lùng, cô ấy vẫn cảm thấy có chút ấm áp.
Nhưng nỗi sợ hãi ập đến sau đó như thủy triều bao trùm lấy cô ấy.
Cô gái búi tóc chân tay bủn rủn, ngồi phệt xuống đất.
Giọng nói lạnh lẽo của chủ nhiệm giáo dục lại vang lên: “Tiếp theo đây xin mời các bạn học sinh được chọn lên sân khấu.”
Trong đám học sinh, có người tự động bước ra kéo cô gái búi tóc lên sân khấu.
Họ bị đưa lên sân khấu và bị trói chặt vào ghế. Tiếng khóc, tiếng la hét sợ hãi bị lấn át bởi tiếng reo hò của đám đông.
Ngân Tô nhanh chóng nhìn thấy những cây nhang khổng lồ mà cô vừa thấy sau hậu trường được kéo lên. Sợi dây thừng buộc chặt đống nhang, kéo chúng lơ lửng trên không trung, phần đáy nhọn chĩa thẳng vào những người trên sân khấu.
Tiếng hò reo vang lên mỗi lúc một lớn.
“A…”
Tiếng la hét thảm thiết dần át đi tiếng reo hò.
Tiếng kêu gào thảm thiết trên sân khấu càng lớn càng khiến những người không bị chọn bên dưới trở nên cuồng loạn hơn. Họ như muốn tự mình xông lên ra tay.
Cảnh tượng đẫm máu trên sân khấu như một nhát dao đâm vào mắt những người chơi khác, khiến họ một lần nữa cảm nhận được sự tàn khốc và khủng bố của trò chơi.
“Thật… thật tàn nhẫn…”
“Sao mà họ có thể…”
“Ọe…”
Một vài người chơi nữ may mắn sống sót không thể chịu đựng thêm nữa, sắc mặt tái nhợt, quay mặt đi, thân thể khẽ run rẩy.
…
…
Ngọn lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt lạnh lùng của Ngân Tô. Trên sân khấu, những cây nhang đang cháy vặn vẹo cùng với đám học sinh đang cổ vũ phía dưới.
Trò chơi cấm kỵ...
Thật ghê tởm.
Ngân Tô bình tĩnh rời khỏi đám đông, quay trở lại hậu trường.
Cô đợi một lúc, đám bạn cô mới đến. Họ đang vui vẻ bàn tán sôi nổi, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của Ngân Tô, tất cả đều vô thức giữ im lặng, dù chẳng hiểu vì sao...
Khi Ngân Tô bước ra khỏi hội trường, cô vẫn còn nghe được âm thanh bên trong vọng ra.
Trên đường đi, Ngân Tô không nói một lời nào. Đám bạn cũng không dám bắt chuyện với cô, cũng chẳng dám nhờ cô khiêng giúp cái hòm. Thế là họ đành thở hổn hển tự mình khiêng cái hòm chứa ba học sinh ưu tú đến tòa nhà dạy học cũ mà họ đã nhắc đến.
“Phù… Mệt chết đi được.”
“Nặng quá trời ơi! Sao mà nặng thế!”
“Đúng vậy! Sao lại nặng thế chứ.”
“Hì hì, lát nữa phải giúp bọn họ giảm béo mới được.”
“Đúng đúng.”
Ngân Tô quan sát xung quanh. Đây là một lớp học cũ, bàn ghế chất đống ở cuối lớp khiến căn phòng trở nên trống trải.
Trên mặt đất không có nhiều bụi, nhưng lại dính không ít vết máu, có mới có cũ chồng chất lên nhau, có vẻ như nơi này thường xuyên được sử dụng.
Ngân Tô quay lại hỏi đám bạn: “Giáo viên kiểm tra sẽ không đến đây sao?”
“Đương nhiên là không rồi, nơi này làm gì có học sinh, hì hì… Giáo viên kiểm tra sẽ không đến đây đâu.”
Ngân Tô nhìn về phía đám bạn, đột nhiên cất giọng cao hơn: “Nghe tuyệt thật đấy.”
“Đúng vậy! Giáo viên kiểm tra…” Người bạn số 1 còn chưa nói xong thì đột nhiên cảm thấy lạnh gáy, từ từ đưa tay lên sờ, kết quả chạm phải một vũng máu.
“Bộp!”
Người bạn số 1 đột nhiên ngã xuống, những người còn lại giật mình quay sang.
Cô gái kia đứng trong bóng tối, ánh sáng tràn từ cửa sổ chia cô ra làm hai.
Ánh trăng thanh tịch phủ lên ống thép trong tay cô một lớp ánh sáng lạnh như băng, máu tươi chảy dọc theo ống thép bóng loáng nhỏ xuống đất. Trong đống tro bụi, những đóa hoa đỏ như máu đua nhau nở rộ.
Những giọt máu kia không phải của ai khác mà chính là của bạn số 1 vừa ngã xuống chân cô, đôi mắt trợn trừng, không hiểu vì sao mình lại chết.
“Xin các vị thứ lỗi.” Cô gái vẩy vẩy máu trên ống thép, hơi nghiêng đầu. Ánh trăng chiếu lên mặt cô, để lộ ra gương mặt đang tươi cười vô cùng xinh đẹp.
Cô tựa như yêu ma dưới ánh trăng, vừa mang vẻ đẹp mê hồn lại vừa có sự quỷ dị rợn người.
Cô khúc khích cười rồi nói: “Nhưng tôi không cần sự trợ giúp của mấy người nữa, vậy nên đành để mấy người chết đi thôi.”
Đám bạn đồng thời trợn tròn mắt: “Cô…”
…
Hứa Đỉnh Đỉnh bị đánh đến tỉnh lại, vừa mở mắt đã nhìn thấy một bóng đen đang bao trùm trước mặt. Một luồng gió lạnh không biết từ đâu thổi tới, phả lên người cậu ta khiến hai má đau rát.
Bóng đen kia cất tiếng: “Bạn Hứa tỉnh rồi hả, tay của tôi đau lắm đấy.”
Là một cô gái.
Khóe miệng Hứa Đỉnh Đỉnh chỉ vừa khẽ động đã cảm thấy đau nhức vô cùng, mãi một lúc sau mới thốt ra được vài chữ: “Cô muốn làm gì?”
Bóng đen che phủ cậu ta di chuyển sang một bên. Ánh trăng chiếu vào trong qua khung cửa sổ cũ nát chằng đầy mạng nhện, giúp Hứa Đỉnh Đỉnh nhìn rõ cảnh tượng xung quanh.
Đây là…
Tòa nhà dạy học cũ!
Không phải cậu ta đang ở hậu trường hội trường sao… Hứa Đỉnh Đỉnh bắt đầu nhớ lại.
Khi đó cậu ta cùng hai bạn học khác đang chuẩn bị trong phòng nghỉ. Cửa phòng nghỉ đột ngột bị đẩy ra, một vài bạn học bước vào… Họ còn chưa kịp hỏi có chuyện gì thì mấy người kia đã xông về phía họ.
Bọn họ đưa mình tới tòa nhà dạy học cũ!
Sao cơ thể cậu ta lại không nhúc nhích nổi?
Hứa Đỉnh Đỉnh khó khăn ngẩng đầu nhìn cơ thể, phát hiện mình đang bị trói bằng một sợi dây làm từ quần áo.
Hứa Đỉnh Đỉnh không thể động đậy, đành quay đầu nhìn quanh. Tại sao lại chỉ có một mình cậu ta? Còn những người khác đâu...
“Tìm gì vậy?” Ngân Tô cúi người, cười tủm tỉm: “Tìm bạn học của cậu hay bạn đồng hành của tôi?”
Hứa Đỉnh Đỉnh: “…….”
“Đừng lo, cậu sẽ sớm gặp được họ thôi.”
Không hiểu sao Hứa Đỉnh Đỉnh lại cảm thấy có chút u ám, cảm giác như đang đối mặt với giáo viên... Không, cảm giác này còn đáng sợ hơn cả đối mặt với giáo viên nhiều.
Cô vẫn cười!!
Cười cái gì chứ!!
Hứa Đỉnh Đỉnh: “Cô muốn làm gì?”
Ngân Tô ngồi xuống trước mặt cậu ta: “Là cậu hạ độc 4044?”
4044... Hạ độc...
Cô hỏi chuyện này làm gì?
“Không phải…”
Cô đột nhiên bóp cằm cậu ta, nhét một thứ nhỏ như hạt đậu vào miệng, ép cậu ta nuốt xuống.
“Cô cho tôi ăn cái gì?”
Ngân Tô chỉ nhìn cậu ta chứ không trả lời.
Hứa Đỉnh Đỉnh không cảm thấy cơ thể có gì thay đổi, nhưng ánh mắt của Ngân Tô lại khiến cậu ta cảm thấy ớn lạnh. Rốt cuộc cô đã cho mình ăn thứ gì?
Độc sao?
“Hiệu quả không rõ lắm nha...” Ngân Tô lẩm bẩm, lại bóp cằm cậu ta, nhét thêm vài viên nữa vào.
【Thuốc giảm cân: Nếu bạn bị thừa cân, béo phì, bạn cần một viên thuốc giảm cân, nhưng đừng uống quá nhiều nha.】
【Giới hạn sử dụng: Không hạn chế.】
Nếu có người chơi khác ở đây, chắc chắn họ sẽ nghĩ cô bị điên, vì đã tiêu điểm tích lũy để mua đạo cụ vô dụng như vậy.
Nhưng Ngân Tô không chỉ mua thôi đâu, mà cô còn mua một lần 10 viên — đúng vậy, chỉ mua được 10 viên một lần.
Sau khi bị ép uống mấy viên thuốc giảm cân, cuối cùng cơ thể Hứa Đỉnh Đỉnh cũng bắt đầu có sự thay đổi rõ ràng. Ban đầu còn rất chậm, nhưng sau đó mỡ và máu thịt trong cơ thể cậu ta như bị máy hút đi, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy cậu ta đang teo tóp lại.
Hứa Đỉnh Đỉnh không biết mình đã ăn phải thứ gì, cậu ta cũng không cảm thấy đau đớn.
Nhưng rất nhanh sau đó, cậu ta cảm thấy sợi dây đang trói mình bắt đầu nới lỏng, cơ thể cậu ta hình như đang... nhỏ lại?