767. Chương 767: Thực tại: Ai mà chẳng có gia đình?

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 767: Thực tại: Ai mà chẳng có gia đình?

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 767 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đại Lăng nhận được tín hiệu từ Ngân Tô, liền nhanh chóng trượt xuống giường, lon ton ra mở cửa.
“Chào mừng bé…”
Nụ cười của Đại Lăng cứng đờ trên mặt rồi chậm rãi biến mất. Cô bé nhìn chằm chằm người đứng ngoài cửa với vẻ mặt không cảm xúc.
Khí lạnh ùa vào nhà, mang theo một sự buốt giá khó tả.
Khang Mại cũng không ngờ người mở cửa lại không phải con quái vật tóc. Anh ta đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với nó rồi, ai ngờ lại là cô bé này.
Đại Lăng là một cô bé rất đáng yêu… nếu anh ta chưa từng nhìn thấy dáng vẻ đáng sợ của cô bé.
Khang Mại cảm thấy gió trong hành lang như mang theo lưỡi dao, thổi qua người khiến anh ta rợn xương sống.
“… Anh trai ơi.” Rất nhanh, Đại Lăng lại nở nụ cười trên mặt, mời Khang Mại đi vào.
Không sao, đây là bé gấu của chị, nhưng lỡ như một ngày nào đó chị ghét anh ta thì sao!
Đúng lúc Ngân Tô đi ra khỏi phòng: “Khang tiên sinh, mới sáng sớm anh tới làm gì vậy?”
Khang Mại lách người vào trong, cánh cửa phía sau ‘sầm’ một tiếng đóng lại. Gió lạnh táp vào người khiến anh ta bất giác rùng mình.
Khang Mại thay giày dép, vội vàng bước mấy bước vào bên trong: “Tô tiểu thư, bây giờ đã là mười một giờ rồi.”
“…”
Ngân Tô đi về phía cửa.
Khang Mại quay đầu lại không thấy cô bé đâu, đang khó hiểu thì thấy Ngân Tô mở cửa: “Đại Lăng, mở cửa xong rồi đứng ngoài hành lang luôn à?”
Đại Lăng đứng ngoài hành lang, đối diện cô bé là một đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi, mặc áo khoác không quá dày, quần áo hơi bẩn. Khuôn mặt nhỏ cũng lấm lem như vừa đánh nhau, nhưng trông vẫn rất đáng yêu.
Đại Lăng quay đầu lại, chỉ vào cục bột nhỏ kia: “Chị ơi, ở đây có một bạn nhỏ… đáng yêu quá, em muốn có bạn ấy!”
“??” Khang Mại khó hiểu: “Đứa trẻ từ đâu ra thế?”
Ngân Tô cũng khó hiểu.
Cô chưa từng gặp đứa trẻ đó ở tầng này, ra vào tòa nhà này cũng chưa từng gặp.
Chẳng lẽ là mới chuyển đến?
Sau sự việc lần trước, tòa nhà này có không ít người chuyển đi rồi.
Nhưng bây giờ quái vật thi thoảng lại xuất hiện trong cuộc sống, nơi này hay nơi khác, kiểu gì cũng có những người không hề kiêng dè, thậm chí còn muốn chuyển đến sống ở nơi từng xảy ra sự cố.
Dường như đứa trẻ vẫn chưa làm rõ tình hình, hoảng hốt bất an nhìn bọn họ, đối mặt với Đại Lăng đứng trước mắt thì hơi cảnh giác và sợ hãi.
Ngân Tô nhìn đứa bé kia mấy giây, rồi đi qua nhấc bổng Đại Lăng lên và đi vào trong nhà.
Đại Lăng khua tay, bắt đầu la lối om sòm: “Chị ơi, một mình em ấy đáng thương lắm, chúng ta nhặt em ấy về đi! Chị ơi… xin chị đấy~”
Đáp lại cô bé là tiếng đóng cửa cái ‘sầm’.
Khang Mại: “…”
Khang Mại đoán chừng đây là đứa trẻ của hộ gia đình nào đó đi nhầm tầng, chắc hẳn lát nữa sẽ có người tới tìm. Đại lão cũng chẳng bận tâm… Khang Mại cũng không quá yêu thích trẻ con, anh ta xách đồ đi thẳng vào bếp.
Ngân Tô ném Đại Lăng lên sofa rồi mới hỏi Khang Mại: “Anh lại tới làm gì thế?”
Khang Mại ra hiệu bằng đống đồ trên tay: “Không phải mấy hôm trước cô đã bảo sao, mang đồ ăn tới cho cô, tiện thể ăn cùng một bữa.”
Khang Mại thỉnh thoảng lại đưa đồ ăn, Ngân Tô cũng sắp quen rồi.
“Ăn cái gì?”
“Lẩu?” Khang Mại nhìn tuyết ngoài cửa sổ: “Rất hợp với ngày tuyết mà.”
Ngân Tô đồng cảm sâu sắc: “Thời tiết này thích hợp ăn siêu siêu siêu cay.”
“…”
Khang Mại, gã đàn ông to con, nhanh chóng rửa sạch nguyên liệu, pha chế nước lẩu, rồi mang ra đặt lên bàn, gọi Ngân Tô đang ngắm tuyết ngoài ban công vào ăn lẩu.
“Tô tiểu thư, cô có thể đóng cửa ban công vào không?”
“Cũng không lạnh, đóng làm gì? Cảnh đẹp biết bao!”
Khang Mại nhìn gió tuyết không ngừng thổi vào phòng khách: “…”
Cảnh đẹp ư? Dù không sợ lạnh, gió thổi vào mặt cũng khó chịu chứ nhỉ? Nhưng sai bảo đại lão là chuyện không thể, Khang Mại đành tự mình đi đóng cửa.
Ngoài ban công, cả thế giới đều trắng xóa, tuyết càng ngày càng nhiều.
Ngân Tô đã ngồi vào bàn, bắt đầu nêm nếm gia vị cho riêng mình, sau đó thả nguyên liệu vào nồi lẩu, ôm bát chờ đồ ăn chín.
Khang Mại ngồi xuống, không biết lấy đâu ra một chai rượu, lại lấy thêm hai cái ly để rót vào, tự uống hai ly trong im lặng trước.
Nước trong nồi lẩu sôi ùng ục, trong căn nhà yên tĩnh dần dần có thêm hương thơm của đồ ăn.
“Năm nay là năm thứ sáu rồi…”
Ngân Tô đang nhìn chăm chú vào đồ ăn nên thuận miệng đáp: “Cái gì năm thứ sáu?”
“Trò chơi.”
Khi trò chơi chính thức đổ bộ, thành phố Lan Giang cũng đang vào ngày Đại Tuyết (một trong hai mươi bốn tiết khí, thường rơi vào khoảng ngày 6, 7, 8 tháng 12). Ban đầu mọi người còn tưởng thông báo toàn cầu màu đỏ máu xuất hiện trên bầu trời chỉ là chiêu trò PR của một công ty trò chơi nào đó dùng máy bay không người lái để tạo ra.
Nhưng chẳng mấy chốc mọi người đã phát hiện, thông báo này xuất hiện trên toàn cầu… Các nơi trên cả thế giới đều có thể nhìn thấy.
Nó xuất hiện trên sa mạc, ngoài biển cả, trong rừng rậm… Không nơi nào không có.
Có công ty trò chơi nào mà có thể tạo ra chiêu trò trên bầu trời toàn cầu cùng một lúc như vậy cơ chứ.
Mọi người đang bận đón chào năm mới lập tức rơi vào khủng hoảng.
Có lẽ để khiến con người tin rằng nó thật sự đã đổ bộ, vào ngày thông báo toàn cầu xuất hiện, nó đã kéo rất nhiều người vào trò chơi…
Rõ ràng một giây trước người thân, bạn bè, người yêu, con cái còn ở bên cạnh… một giây sau đã đột nhiên tử vong một cách kỳ lạ.
Mọi người đón năm mới máu me trong sự lo sợ bất an.
Khói lẩu bốc lên nghi ngút làm mờ đi gương mặt cô gái. Mất vài giây, cô mới thản nhiên “ồ” một tiếng.
Đoán chừng Khang Mại cũng cảm thấy nếu tiếp tục nói về chủ đề này thì quá nặng nề, rất nhanh liền thay đổi chủ đề, kể về những drama khác.
Hôm nay anh tới cũng không chỉ đơn giản là để đưa đồ ăn.
“Ô Bất Kinh hỏi khi nào cậu ta có thể ra ngoài?” Cậu ta không dám đi làm nhiệm vụ, vẫn luôn ở trong tòa nhà của tôi.
Tuy Ô Bất Kinh không phải người thích ra ngoài nhưng cũng chẳng phải là trạch nam, ở nhà quá nhiều cũng sẽ cảm thấy bức bối.
Hơn nữa bây giờ đang trong kỳ nghỉ, ngay cả nhà cậu ta cũng không về được.
“Cậu ta vẫn còn người nhà?”
Khang Mại nghẹn họng một lúc: “… Cậu ta cũng đâu phải trẻ mồ côi.”
Thành viên gia đình Ô Bất Kinh cũng khá đông, cậu ta còn là người nhỏ nhất trong đám con cháu, anh chị lớn hơn đều rất quan tâm chăm sóc cậu ta.
Nhưng từ sau khi bị chọn vào trò chơi thì cậu ta chuyển ra ngoài, không ở nhà nữa.
Về sau lại chạy tới thành phố Lan Giang.
Ngân Tô ngẩng đầu hỏi: “Anh có người nhà không?”
“… Có.” Ai lại không có người nhà chứ.
“Cũng tốt.”
“??”
Khang Mại lại nhìn Ngân Tô thêm lần nữa. Khoảng thời gian này cô vẫn luôn một thân một mình, ngay cả thân phận cũng là giả… Anh ta lại phải nghi ngờ cô là người xuyên không rồi.
Ngân Tô chuyển sang chủ đề khác: “Gần đây có ai tìm cậu ta không?”
“Có.” Khang Mại đã nhận được một vài thông tin: “Nhưng tôi đã xử lý hết rồi, tạm thời vẫn chưa có ai điều tra tới cậu ta.”
May mà tên của cậu nhóc đó là giả, nếu là tên thật thì chắc đối phương đã điều tra ra rồi.
Khang Mại: “Chắc là người của Ác Mộng Giáng Lâm đang điều tra về cậu ta.”
Ngân Tô không bất ngờ lắm: “Lại là bọn họ.”
“Có phải cô đắc tội bọn họ rồi không?”
“Tôi cũng không quen biết bọn họ, làm sao mà đắc tội được chứ.” Ngân Tô cạn lời: “Bọn họ cũng phải dũng cảm đứng ra trước mặt tôi để tôi đắc tội đã chứ.”
“Thế bọn họ tốn công tìm cô để làm gì?”
“Lôi kéo tôi, g**t ch*t tôi.” Ngân Tô thổi miếng thịt còn đang nóng hổi: “Anh cảm thấy là cái nào?”