Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 768: Hiện thực: Đứa trẻ nhân loại
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 768 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khang Mại thẳng thắn đáp: “Không biết.”
Anh ta thực sự không rõ mục đích thật sự mà đám người điên Ác Mộng Giáng Lâm tìm cô là gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt lành.
Mặc dù tạm thời chưa có ai điều tra đến Ô Bất Kinh, nhưng vì sự an toàn của cậu ta, Ngân Tô vẫn khuyên cậu ta không nên ra ngoài, ít nhất là cho đến hết kỳ nghỉ đông này, đợi đến khi nhập học rồi xem tình hình thế nào.
Khang Mại ra hiệu rằng mình sẽ chuyển lời của cô cho cậu ta.
Sau đó là bữa ăn, Khang Mại chỉ kể vài câu chuyện phiếm, không nhắc đến chủ đề nặng nề nào nữa.
Hai người ăn xong, quái vật tóc bực bội bắt đầu dọn bàn. Khang Mại nhìn quái vật tóc làm việc nhà như đang diễn xiếc, lẳng lặng giãn khoảng cách, dịch sang ghế sofa trong phòng khách.
Đại Lăng khoanh tay đứng ở cửa phòng bếp nhìn, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Có lẽ quái vật tóc không chịu nổi điệu bộ ‘công chúa’ khoanh tay đứng nhìn của cô bé, nó liền tách một lọn tóc ra, quất thẳng qua đó.
Đại Lăng bị quất đến nghiến răng nghiến lợi, túm lấy lọn tóc rồi lao tới.
Thế là Khang Mại được chứng kiến cảnh quái vật tóc vừa rửa bát vừa đánh nhau với Đại Lăng.
“Cô… Bọn chúng… vẫn luôn ồn ào như vậy sao?” Khang Mại cân nhắc cách diễn đạt.
Ngân Tô không hề ngạc nhiên: “Ừ.”
Khang Mại hít một hơi: “Nuôi bọn chúng… tốn sức lắm nhỉ?”
Đây là quái vật đấy!
Khang Mại từng thấy một vài kỹ năng có thể triệu hồi quái vật, nhưng ý thức của những quái vật đó không mạnh, chúng giống một cỗ máy biết nghe lời hơn.
Thế nhưng hai quái vật của đại lão này, nếu bỏ qua bề ngoài thì chúng chẳng khác gì người thật.
Ngân Tô cười ha ha, thốt ra mấy lời lạnh nhạt: “Đâu chỉ tốn sức.”
Khang Mại: “!”
Khang Mại mừng vì kỹ năng của mình không phải loại này.
Mặc dù quái vật có thể rất lợi hại, nhưng anh ta không muốn nhìn thấy những thứ này trong cuộc sống thực, ghét đến tận xương tủy.
Khang Mại dùng bữa xong, đứng dậy chào tạm biệt. Anh ta mở cửa thì thốt lên một tiếng kinh ngạc: “Ố!”
Đại Lăng bò ra từ trong đống tóc, bất chấp hình tượng mà bò ra cửa như một con nhện: “Wow, tỷ tỷ ơi, tỷ xem em ấy vẫn còn ở đây kìa! Em ấy đáng yêu quá, em ấy chính là bé gấu định mệnh của em, tỷ ơi tỷ ơi, em muốn em ấy, em muốn em ấy!!”
Khang Mại: “???”
Nhóc ‘đi đứng’ như vậy hơi kinh dị đấy!! Còn nữa, nhóc nói cái gì thế!!
Đứa trẻ ngồi xổm ở đó giống như một cây nấm, cánh cửa đột nhiên mở ra cũng khiến cô bé giật mình, muốn đứng dậy nhưng có lẽ bị tê chân, liền ngồi bệt xuống đất, mở to đôi mắt đen láy đáng thương nhìn bọn họ.
Ngân Tô cau mày nhìn đứa trẻ đang ngồi xổm trên lối đi bên ngoài cửa.
Khang Mại đến đây đã bao lâu rồi, sao cô bé vẫn còn ở đây?
Ngân Tô không để ý đến Đại Lăng đang lăn lộn ngoài cửa, cô lấy điện thoại chụp một tấm ảnh gửi vào nhóm các chủ nhà, hỏi xem đây là con nhà ai.
Nhóm các chủ nhà đang hỏi han bên dịch vụ một cách không mấy thân thiện. Ngân Tô gửi tấm ảnh xong, chỉ có lác đác vài người trả lời, nhưng tất cả đều nói là không quen biết.
Khang Mại thu tầm mắt từ chỗ Đại Lăng đang lăn lộn về, nhìn đứa trẻ ngoài cửa: “Em gái nhỏ, người lớn trong nhà em đâu?”
Cuối cùng đứa trẻ cũng bò dậy từ dưới đất, dựa vào tường để đứng vững, lúng túng nói: “Không… Không có người lớn.”
Khang Mại: “Không có người lớn? Bị lạc à?”
【Đứa trẻ nhân loại · Lật Tân Nguyệt · ?】
“Khang Mại.”
Khang Mại nghe thấy Ngân Tô gọi mình, quay đầu nhìn một cái, thấy trên mặt cô không hề có chút cảm xúc nào, trái tim anh ta đập thình thịch, theo bản năng lùi vào trong nhà.
“Tô tiểu thư, có chuyện gì vậy? Cô bé có vấn đề gì sao?”
“Không biết, có lẽ là có vấn đề.”
Đứa trẻ này khiến cô có cảm giác như một đứa trẻ nhân loại bình thường, nhưng thuật giám định lại đánh một dấu hỏi chấm to tướng in đậm đằng sau tên của cô bé.
Khang Mại: “Hỏi bên dịch vụ xem? Xem là con nhà nào.”
Ngân Tô: “Hỏi rồi, tất cả đều nói là không quen biết.”
Ông chủ Khang trầm tư một lát, nói: “Hay là báo cảnh sát đi?”
Ngân Tô không biết đứa trẻ này có vấn đề gì, nhưng giao cho nhà nước xử lý là tốt nhất. Tuy nhiên, dấu hỏi chấm kia khiến Ngân Tô cảm thấy nên giao cho Cục Điều tra xử lý.
Ngân Tô giữ lấy Đại Lăng đang lén lút bò ra, nhờ Khang Mại đi giao đứa trẻ.
Thế là Khang Mại xách đứa trẻ xuống tầng. Để đề phòng lộ nơi ở của đại lão, anh ta định di chuyển đến một nơi khác rồi đợi người của Cục Điều tra đến đón.
Khang Mại lái xe ra khỏi gara. Đứa trẻ được anh ta đặt ở ghế sau, lúc này đang co người run rẩy, không biết là do lạnh hay bị dọa.
Lúc này rõ ràng còn chưa đến hai giờ chiều, nhưng bầu trời đã tối sầm như chạng vạng.
Tuyết rơi lả tả, mặt đường toàn tuyết đọng, chẳng nhìn thấy mấy chiếc xe.
Khang Mại vừa lái xe vào đường chính, phía trước có đèn giao thông. Anh ta muốn rẽ phải, nhưng một chiếc xe từ con đường bên trái đột nhiên quay đầu lại, vừa hay chặn đứng đường đi của anh ta.
“Đ**, lái xe kiểu gì vậy!”
“Bọn họ… Bọn họ đến rồi.”
“Cái gì?”
“Ầm!”
…
…
Tiếng nổ kịch liệt làm chấn động những căn nhà trong khu dân cư xung quanh. Ngân Tô vừa định về phòng, nghe thấy âm thanh này, trái tim cô bất giác đập mạnh, liền bước nhanh sang một phòng khác.
Cô mở cửa sổ của căn phòng đó, nhìn ra bên ngoài.
Trong màn tuyết, một làn khói dày đặc bốc lên.
Làn khói quá dày đặc, cộng thêm màn tuyết, Ngân Tô không nhìn rõ bên đó đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng tính thử thời gian… Nếu Khang Mại lái xe thì đúng lúc đi tới đoạn đường đó.
Một giây sau, lại có thêm một tiếng nổ nữa, kèm theo tiếng la hét phát ra từ trong khu dân cư vang vọng lên trời cao.
…
…
Khang Mại túm lấy đứa trẻ rồi lăn mấy vòng trên mặt tuyết để dập lửa trên người. Anh ta nhanh chóng bò dậy, chạy trốn vào trong tòa nhà bên cạnh.
Có người đuổi theo.
Anh ta nghe thấy một vài âm thanh hỗn loạn.
“Bên cạnh mục tiêu có một người đàn ông, xử lý thế nào?”
Dường như giọng nói này đang xin chỉ thị của ai đó. Không biết người kia đã trả lời gì, chẳng mấy chốc giọng nói đó lại vang lên lần nữa: “Giết anh ta.”
Không ai đáp lại, nhưng Khang Mại đã nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Mục đích của nhóm người này là đứa trẻ trong tay anh ta…
Khang Mại nhìn đứa trẻ bị mình kẹp dưới nách. Cô bé sắc mặt trắng bệch, run rẩy ngày càng dữ dội, nhưng không hề la hét hay khóc lóc.
Khang Mại hít một hơi lạnh, di chuyển về một hướng khác.
“Vụt!”
Khang Mại đột ngột rụt chân lại. Nhũ băng vô hình bắn vào bức tường đối diện, hóa thành nước chảy xuống, chỉ để lại vô số lỗ kim chi chít.
Tiếng gió tuyết bên tai anh ta biến mất, hoa tuyết tung bay trên trời cũng dần dần tan biến.
Vừa nãy còn nghe thấy tiếng bước chân, lúc này cũng không còn nghe thấy. Ngay cả tiếng tim mình đập anh ta cũng không nghe thấy nữa, dường như anh ta đã bị điếc.
Tuy không nghe thấy nhưng cơ thể Khang Mại vẫn cảm nhận được nguy hiểm. Anh ta cảnh giác quan sát xung quanh, ngay lúc này, dường như anh ta nhận ra điều gì đó, cơ thể đột ngột lùi về sau.
Trong lớp tuyết dưới đất, vô số nhũ băng bay ra.
Đồng hồ trên cổ tay Khang Mại mở một tấm chắn năng lượng, ngăn chặn nhũ băng bay tới.
Nhũ băng lại hóa thành nước, thấm vào lớp tuyết dưới đất, biến mất không còn tăm hơi.
Nhưng nhũ băng đó không phải là thứ chỉ dùng một lần…
Khóe mắt Khang Mại liếc thấy một bóng đen xuất hiện bên cạnh.
——Lời tác giả——
Quy tắc của 【Máy chỉnh sửa số hiệu】 khó hiểu sao? Tôi cảm thấy tôi viết cũng dễ hiểu mà!
Thu hoạch một số hiệu thì giành được một cơ hội sử dụng, số hiệu thu được tương ứng với 【số lần】 sử dụng. Bất kể Ngân Tô giết ai, chỉ cần người đó là người chơi thì đều có thể giành được một cơ hội sử dụng, có thể tùy ý tìm số hiệu trong kho số hiệu của những người chơi đã chết, không bắt buộc phải sử dụng số hiệu của người chơi vừa bị giết.