779. Thực trạng và đội cứu viện

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Thực trạng và đội cứu viện

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 779 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người sợ hãi chạy tan tác ra bốn phía, đoàn xe bị cản lại, không di chuyển được.
Cũng lúc đó, trong một chiếc xe khách vang lên tiếng la hét, có người nhảy từ cửa sổ ra ngoài, có người đập cửa kêu cứu.
Lúc Ngân Tô đến, cảnh tượng cô chứng kiến chính là sự hỗn loạn này.
Dòng người hỗn loạn không hề để ý đến sự xuất hiện đột ngột của cô. Ẩn mình giữa dòng người, vòng sáng dịch chuyển dưới chân cô dần tan biến.
Tấm thẻ trong tay Ngân Tô hóa thành bột mịn.
【Thẻ dịch chuyển: Ngoài dịch chuyển ra thì còn có tác dụng gì khác?】
【Giới hạn sử dụng: Chỉ dịch chuyển một người một chiều.】
【Số lần sử dụng: 1】
Đây là đạo cụ Ngân Tô thu được từ hộp quà bí ẩn (blind box).
Tuy chỉ dùng được một lần nhưng nó cực kỳ hữu ích, tích hợp bản đồ định vị, chỉ cần chọn điểm đến là có thể dịch chuyển ngay lập tức, rất tiện lợi.
Những Người Đồng gây rối loạn bị giải quyết rất nhanh, nhưng đoàn người còn chưa kịp ổn định thì đã lại có Người Đồng khác xuất hiện.
Một tên bị tiêu diệt, nhưng chẳng mấy chốc lại có Người Đồng mới.
Trong đám đông, vẫn không ngừng có người bị kéo vào trò chơi, rồi tử vong...
Hiện tượng quái lạ này khiến người của Cục Điều Tra cũng hoang mang.
...
...
Giang Kỳ nhận được tin báo liền vội vã đến hiện trường từ sở chỉ huy. Những Người Đồng đã bị giải quyết nhưng đoàn xe và dòng người lại chen chúc hỗn độn, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Người đi cùng Giang Kỳ đang cấp tốc báo cáo: “Những Người Đồng xuất hiện vừa nãy đều là ở ngoài sương mù. Còn có nơi trú ẩn thông báo rằng cũng có người hóa Người Đồng.
Xem ra những cư dân này đều đã bị đánh dấu, việc rời khỏi huyện Sơn Lộc cũng không giải quyết được vấn đề. Ngoài ra còn nhận được tin, bên trong đã xuất hiện quái vật, có đội ngũ đụng độ rồi. Sức mạnh của chúng không quá lớn, có lẽ chỉ ở cấp C.”
Trái tim Giang Kỳ trầm xuống.
Mới hơn nửa ngày trôi qua mà quái vật đã xuất hiện rồi...
Một thời gian nữa có phải cả huyện Sơn Lộc cũng sẽ bị quái vật chiếm cứ hay không?
Đến lúc đó không cần bị kéo vào trò chơi, quái vật đã trực tiếp lấy mạng.
Giang Kỳ: “Trước hết hãy dẹp đường, không để mọi người tự tiện rời đi, phải sắp xếp tất cả đến nơi trú ẩn. Liên lạc với các hội lớn, yêu cầu họ cử người đến nơi trú ẩn, phân chia khu vực để giám sát, một khi phát hiện Người Đồng thì phải tiêu diệt ngay lập tức.”
Họ không thể ngăn cản trò chơi kéo người vào, cũng không thể ngăn người chết trong trò chơi biến thành Người Đồng, vậy thì chỉ có thể cố gắng hết sức để bảo vệ những người bình thường bên ngoài sống sót.
...
...
Ngân Tô đứng ở lề đường, đứng nguyên tại chỗ nhìn mọi người lo sợ bất an, dìu đỡ lẫn nhau, hoang mang, bất lực không biết tiếp theo mình sẽ phải đối mặt với điều gì.
“Rõ ràng chúng ta đã ra ngoài rồi, tại sao… tại sao vẫn có người biến thành Người Đồng?”
“Có phải rời đi là vô ích không? Cho dù đã ra ngoài thì vẫn không thoát được… chúng ta vẫn sẽ bị kéo vào trò chơi.”
“Cục Điều Tra không thể nghĩ cách sao?”
“Chuyện này làm sao chúng ta có thể đề phòng được, việc vào rồi ra khỏi trò chơi chỉ diễn ra trong chớp mắt. Biết đâu một giây trước còn đang nói chuyện, một giây sau chúng ta đã mất mạng rồi…”
“Mọi người đừng đứng quá gần, tách ra một chút!!”
“Tại sao người xui xẻo là chúng ta thế.”
“Hu hu hu ba ơi… ba ơi ba đang ở đâu hu hu hu…”
Tiếng huyên náo trong đám đông vang vọng không ngừng, Ngân Tô đi ngang qua đám đông thì nhìn thấy mấy người Giang Kỳ ở bên đường đối diện.
Sau khi Giang Kỳ xuất hiện, dòng người và đoàn xe nhanh chóng tách ra, bắt đầu di chuyển một cách có trật tự.
Ngân Tô không tiện đến gần, cô cũng không có ý định đến chào hỏi anh ta, thế là cô bèn đi ngược lại dòng người, đi tới gần trạm thu phí.
Ngân Tô còn chưa tới gần thì đã bị cản lại: “Xin chào, người chơi đúng không?”
“Đúng.”
“Hiện tại nhân viên ở đây đã đủ, cô có thể đi tới nơi trú ẩn để giúp đỡ hoặc hộ tống cư dân dọc đường đi.”
“Tôi muốn vào trong.”
“Vào trong?” Người kia ngẩn ra, sau đó chỉ về một hướng: “Đoàn xe cứu viện bên kia sẽ đi vào trong, cô có thể qua bên đó, cô vất vả rồi.”
Theo hướng mà người đó chỉ, Ngân Tô tìm thấy đoàn xe cứu viện đang đăng ký.
Người của Cục Điều Tra rất dễ phân biệt với nhân viên cơ quan nhà nước, bọn họ không mặc đồng phục, chỉ đeo huy hiệu của Cục Điều Tra, tiến vào cũng không cần đăng ký.
Những người cần đăng ký là người chơi từ các nơi khác, chủ yếu là ghi chép cái tên, cũng không có gì khác.
Có lẽ là để thống kê thương vong.
Lúc này số lượng người đăng ký không nhiều, rõ ràng mọi người đều đã biết việc tiến vào sẽ bị kéo vào trò chơi, hiện tại vẫn chưa có ai may mắn sống sót trở về.
Thế nên tiến vào chính là lấy mạng sống ra để cược.
Ngân Tô đăng ký một cái tên tùy ý rồi lên xe.
Xe khách trống rỗng, mọi người không ngồi cùng nhau, tự động tản ra ngồi riêng, có cả nam lẫn nữ. Không ai lên tiếng nói chuyện, cả chiếc xe vô cùng yên tĩnh.
Ngân Tô đã quen ngồi xe buýt, trực tiếp chọn vị trí hàng ghế đầu tiên.
Sau khi cô lên xe, sau đó lại có thêm vài người nữa, rồi có người của Cục Điều Tra cầm một cái hộp lên xe.
“Trong này có đèn sương mù và các thiết bị liên lạc đặc biệt, mọi người hãy mang theo cẩn thận, có thể liên lạc được với nhau, nhưng tình hình khu ô nhiễm khó lường, thiết bị có khả năng mất liên lạc, mọi người cần chuẩn bị sẵn phương án dự phòng.”
Sau đó anh ta phát cho mỗi người một tấm bản đồ: “Nhiệm vụ của mọi người là tìm kiếm các khu chung cư xung quanh khu chung cư Bát Tiên, tìm kiếm những cư dân vẫn chưa được sơ tán.
Trong khu ô nhiễm đã xuất hiện quái vật, cấp bậc cao nhất được ghi chép hiện nay là cấp C, việc đối phó cũng không quá khó khăn.
Nhưng càng về sau, có lẽ sẽ xuất hiện quái vật cấp độ cao hơn, mọi người cần hết sức cẩn thận.
Nhiệm vụ cứu hộ rất quan trọng, nhưng tính mạng của mỗi người cũng vô cùng quan trọng. Vào lúc nguy hiểm đến tính mạng, không thể lo vẹn cả đôi đường, mọi người có thể lựa chọn ưu tiên bảo vệ bản thân mình.
Cục Điều Tra đợi mọi người bình an trở về.”
Người đó cúi người thật sâu, nói thêm về tình hình hiện tại bên trong khu vực rồi xuống xe.
Trên xe có tài xế, anh ta là người được Cục Điều Tra sắp xếp, nhưng trông không giống một thành viên chính thức của Cục Điều Tra, cũng không mặc đồng phục của cơ quan nhà nước, chắc là nhân viên hợp đồng.
Ngân Tô ló đầu ra nhìn vài lần, cô cảm thấy… tài xế này không giống người sống chút nào, anh ta thậm chí còn không thở!
Nhưng cũng không giống quái vật, chắc là do một kỹ năng đặc biệt nào đó.
Chiếc xe chậm rãi khởi động, chạy vào trong sương mù dày đặc.
Thân xe tiến vào màn sương mù, đèn trong xe tự động bật lên, tất cả các cửa sổ đóng chặt, sương mù không thể tràn vào, bên trong xe vô cùng trong lành.
Có người đứng lên: “Các đoàn xe tiến vào trước đó đều có người của Cục Điều Tra chỉ huy. Nhưng bây giờ họ không đủ nhân lực nên các đoàn xe vào sau phải tự chọn một đội trưởng, chúng ta cũng chọn đi, để tiện cho việc chỉ huy hành động.”
Trong xe có tổng cộng 10 người, cộng thêm Ngân Tô là 11 người.
Chiếc xe khách này là xe cỡ lớn 45 chỗ, 11 người khiến nó trông càng thêm trống trải.
“Tôi không có ý kiến khác.” Đây là một tuyển thủ thờ ơ.
“Tôi thế nào cũng được, dù sao thì đừng để tôi chỉ huy là được, tôi không có tài năng này.” Đây là một tuyển thủ có nhận thức rõ ràng về bản thân.
Những người còn lại cũng không có ý kiến khác, nhưng ai làm đội trưởng mới là vấn đề.
Tuyển thủ thờ ơ và có nhận thức rõ ràng không hề ít, một nửa số người trực tiếp không tham gia.
Ngân Tô cảm thấy những người không tham gia không phải là không thực sự quan tâm, mà là bọn họ đã có ý đồ riêng, khi an toàn thì nghe theo chỉ huy, nhưng khi nguy hiểm thì sẽ tự hành động theo ý mình.
Giữ vững tâm lý: tôi không chỉ huy bạn, thì bạn cũng đừng hòng chỉ huy được tôi.