778. Chương 778: Thực tại - Sơ tán khẩn cấp

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 778: Thực tại - Sơ tán khẩn cấp

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 778 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngân Tô: “…”
Sao mới một lát mà mọi chuyện đã diễn biến đến mức cô không thể hiểu nổi nữa rồi?
Ứng dụng mà Nghiêm Nguyên Thanh gửi cho cô lần trước cũng hiện lên một thông báo khẩn cấp, yêu cầu các thành viên Cục điều tra không có nhiệm vụ khẩn cấp hãy lập tức đến Cục điều tra để điểm danh. Những người ở gần huyện Sơn Lộc thì trực tiếp đến huyện Sơn Lộc, tuân theo sự điều phối của chi nhánh tại đó.
Đây là ứng dụng nội bộ của Cục điều tra nên chắc hẳn những người tập trung bây giờ đều là nhân viên chính thức có biên chế.
Nếu bộ phận hậu cần không đủ nhân lực thì họ mới điều động những người chơi từng đăng ký với Cục điều tra.
Trời có sập cũng đã có Cục điều tra gánh vác, Ngân Tô cũng chỉ xem chuyện này như một vở kịch.
Nhưng đến buổi trưa, Ngân Tô phát hiện trên diễn đàn đang sôi nổi bàn luận về khu vực ô nhiễm.
#Khu vực ô nhiễm huyện Sơn Lộc#
Sương mù ở huyện Sơn Lộc bị nghi ngờ là sương mù của khu vực ô nhiễm! Người của Cục điều tra đang sơ tán tất cả mọi người trong huyện, hiện tại chỉ được phép ra chứ không được vào…
Nội dung bài đăng không quá nhiều, chỉ kể về tình hình hiện tại ở huyện Sơn Lộc, kèm theo vài tấm ảnh, từng chiếc xe khách nối đuôi nhau thoát ra khỏi màn sương, trên xe là những cư dân đang sợ hãi, bất an.
[Mười mấy vạn người ở huyện Sơn Lộc, tất cả đều phải sơ tán sao?]
[Bây giờ cả huyện Sơn Lộc đều đã bị sương mù bao phủ rồi, nếu thật sự là khu vực ô nhiễm, không sơ tán tất cả, họ ở lại thì chỉ còn một con đường chết.]
[Tại sao khu vực ô nhiễm lại hình thành nhanh như thế? Đây là cả một huyện đấy!!]
[Đúng vậy, từ lúc phát hiện đến lúc khu vực ô nhiễm hình thành hoàn toàn, không đến vài ba năm thì cũng phải mất mấy tháng chứ nhỉ? Sao huyện Sơn Lộc lại đột nhiên hình thành như vậy?]
[Trò chơi đã tăng tốc độ để xâm nhập thế giới chúng ta rồi sao?]
[Thế giới sắp sụp đổ rồi ha ha ha, tận thế sắp tới rồi, các người còn vùng vẫy cái gì, chết cùng nhau đi!]
[Muốn chết thì tự mày đi mà chết, ông đây còn lâu mới chịu chết!!]
“Oong ——”
Điện thoại của Ngân Tô bắt đầu rung lên, tên của Giang Kỳ hiện trên màn hình.
Ngân Tô bắt máy, lịch sự chào hỏi: “Đội trưởng Giang, chào buổi trưa.”
Bên phía Giang Kỳ rất ồn ào, tiếng xe cộ, tiếng người… chỉ nghe thôi đã cảm thấy hỗn loạn.
Giọng nói bình tĩnh của Giang Kỳ vang lên: “Tô tiểu thư, chào buổi trưa.”
Ngân Tô: “Có chuyện gì sao?”
Giang Kỳ cũng không nói vòng vo: “Tô tiểu thư, huyện Sơn Lộc đang hình thành khu vực ô nhiễm quy mô lớn, có liên quan đến thôn Đồng Cốt, số lượng lớn cư dân trong huyện đang bị kéo vào một phó bản tên ‘Công xưởng Đồng Nhân’, sau khi ra ngoài họ sẽ lập tức biến thành người đồng. Chúng tôi cho rằng nó giống với công ty Trúc Mộng, là khu vực ô nhiễm do con người tạo ra.”
Công ty Trúc Mộng…
Ác Mộng Giáng Lâm…
“Kéo vào một cách ngẫu nhiên sao?”
“Ngẫu nhiên, nhưng không phải một lần mà là kéo vào từng nhóm một. Chỉ là phạm vi ở trong huyện Sơn Lộc, cũng có người của chúng tôi đã bị kéo vào, ra ngoài liền biến thành người đồng, gần như không có thời gian cung cấp thông tin hữu ích. Chúng tôi đã cử một đội tiến về thôn Đồng Cốt, bây giờ đều đã mất liên lạc…”
“A ——”
Đầu dây bên phía Giang Kỳ đột nhiên truyền tới một tiếng kêu thảm thiết, ngay sau đó là âm thanh hỗn loạn.
“Người đồng sống dậy rồi!”
Có người đang la hét trong sợ hãi.
“Cứu mạng ——”
Tiếng kêu cứu mạng mơ hồ bị át đi bởi những âm thanh khác, Giang Kỳ không cúp điện thoại, bình tĩnh chỉ huy người của mình đi bắt những người đồng đột nhiên xuất hiện và tấn công người khác.
Đây là tình trạng từ trước đến nay chưa từng xuất hiện.
Lúc trước, người đồng chỉ là người đồng, không hề biết cử động.
“Tô tiểu thư, chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô.” Giọng nói của Giang Kỳ vang lên lần nữa: “Cô có thể đưa ra bất cứ điều kiện nào.”
Ngân Tô rũ mắt nhìn những bông tuyết rơi xuống ban công, lát sau mới lên tiếng: “Tôi biết rồi.”
Không đợi Giang Kỳ lên tiếng lần nữa, cô đã cúp điện thoại.
“Ác Mộng Giáng Lâm…”
Ngân Tô nhắc lại bốn chữ này hai lần, vừa chán ghét vừa bực bội thốt ra một câu: “Sắp đón Tết rồi, đúng là đáng ghét.”
Ngân Tô đứng dậy đi thay quần áo, đưa quái vật tóc và Đại Lăng ra ngoài.
Trạm thu phí huyện Sơn Lộc.
Các máy thu phí ở trạm đã bị dời đi, mặt đất cũng rộng rãi hơn rất nhiều.
Lấy trạm thu phí ban đầu làm ranh giới, phía trước là sương mù dày đặc không thể tan, loáng thoáng trông thấy có một bức bình phong trong suốt bao trùm trên không trung, chặn sương mù lại bên trong trạm thu phí.
Có mấy nhóm người đi từ trong ra ngoài, rời khỏi khu vực sương mù cũng không dám trì hoãn, tiếp tục đi về phía xa hơn theo sự chỉ huy của mọi người.
Từng chiếc xe nối đuôi nhau chạy ra khỏi khu vực sương mù, một chiếc xe khách ở phía bên kia đang đi vào huyện Sơn Lộc cũng chở đầy người.
Người ra ngoài khóc vang trời đất, cảm thấy may mắn vì thoát được một kiếp nạn.
Người đi vào thì sắc mặt nghiêm túc, xông pha vào chiến trường của mình.
Nơi cách trạm thu phí không xa, sở chỉ huy lâm thời đã được dựng lên, dòng người đi qua đi lại không ngớt, tuyết đọng dưới đất sớm đã bị giẫm nát thành bùn đen.
Bị Ngân Tô cúp điện thoại, Giang Kỳ cũng không gọi lại nữa, anh ta vùi đầu vào xử lý công việc đang dang dở, đưa ra từng mệnh lệnh một cách rõ ràng, mạch lạc, trong cái hỗn loạn của sở chỉ huy vẫn có được sự trật tự.
“Nơi sơ tán tạm thời đã được sắp xếp cách đây 20km, chỗ tránh nạn đã sắp hoàn thành, dự kiến sáu giờ chiều sẽ hoàn tất xây dựng.”
Giang Kỳ: “Tốc độ sơ tán vẫn còn quá chậm.”
“Hết cách rồi, cư dân phân bố trong huyện thì còn dễ sơ tán. Nhưng mỗi thôn đều cách nhau một khoảng, dù sao người có kỹ năng không gian cũng không nhiều, chỉ có thể dựa vào sức người. Chúng tôi đã đăng thông báo điều động những người chơi có kỹ năng không gian rồi.”
Kỹ năng không gian cũng chia thành rất nhiều loại, có loại chỉ có thể dùng để giết người và đựng đồ, cho dù có khả năng dịch chuyển thì cũng chỉ có thể dịch chuyển bản thân hoặc đưa theo một ít người, dùng vài lần còn phải đợi hồi chiêu.
Mà sương mù bao trùm huyện Sơn Lộc, dân cư không tập trung, cho dù là Bạch Thời thì cũng không thể chiếu cố nhiều nơi cùng lúc, thế nên vẫn cần những người khác tiến vào bên trong để sơ tán cư dân.
Chuyện quan trọng nhất của họ bây giờ là sơ tán toàn bộ cư dân ra ngoài, chậm trễ một phút là sẽ có cư dân bị kéo vào phó bản.
Người chơi lâu năm tiến vào còn không thể sống sót mà ra ngoài.
Những cư dân bình thường tiến vào thì chỉ còn một con đường chết.
“A ——”
Nhóm người ở lối ra trạm thu phí tự nhiên trở nên hỗn loạn, trong đám người, một người đồng toàn thân phát ra ánh sáng kim loại đột nhiên bắt lấy người bên cạnh, xé rách người đó bằng tay không.
“Vợ ơi!!”
“Cứu người, cứu người đi!!!”
Tiếng kêu thảm thiết, máu tươi… dưới mặt tuyết lan về phía chân trời u tối.
Tuy người đồng bị giải quyết rất nhanh nhưng sự hỗn loạn vẫn ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển trên cả con đường.
“Đi về phía trước! Đừng đứng chắn ở đây, cho xe đi qua!!” Có người chỉ huy bảo những người khác đừng dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng ngay lúc này, lại một người đồng nữa xuất hiện trong dòng người.
Hắn trực tiếp lao vào một người đàn ông phía trước, bàn tay hóa đồng xuyên qua lưng người đàn ông, móc nội tạng của anh ta ra.
Máu tươi bắn lên người bên cạnh, đó là một bà lão đã có tuổi, bà ấy phản ứng hơi chậm, là người trẻ tuổi đỡ bà lão hét lên trước.
“A ——”
Đội ngũ vừa khôi phục trật tự lại trở nên hỗn loạn lần nữa.
Người đồng tung hoành ngang ngược trong dòng người, cơ thể hóa đồng hoàn toàn khiến dao chém súng bắn cũng không thấm vào đâu, chúng không biết đau, chỉ biết giết người… giết chết tất cả những người còn sống trước mặt.