Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 78: Khách Mới Ký Túc Xá và Bài Kiểm Tra Nửa Đêm
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đàn chị không muốn ở trong cái nơi chật hẹp đó nên cô ta dựa theo lời Ngân Tô nói, cố gắng cuộn tròn vị khách không may mắn kia lại thành một cục rồi dùng sức nhét vào ấm nước.
Ngân Tô thì đi lấy nước, nhiệt tình mời khách 'tắm nước nóng'.
Cứ mỗi lần thứ bên trong ló ra, Ngân Tô lại lạnh lùng nhét nó vào trong. Nghe tiếng nước sôi ục ục trong ấm, đàn chị lặng lẽ thu mình vào một góc.
Ác quỷ đáng sợ quá!
Ngân Tô nhìn ấm đun nước khẽ thở dài cảm thán: “Vậy là ký túc xá của chúng ta đủ người rồi.”
Đàn chị: “…” Đủ cái quái gì chứ!
Một lát sau Tống A Manh trở về ký túc xá, nhìn thấy những sợi tóc đen lởm chởm bò ra từ miệng ấm, vương vãi khắp mặt bàn thì suýt nữa thì hồn bay phách lạc.
Tống A Manh gần như phát điên.
Cái ấm đun nước của cô không phải dùng để đun nước uống sao?!
Tại sao trong đó lại có tóc chứ?!
A a a!!!
Ngân Tô túm lấy mớ tóc đó, nhét trở lại vào ấm, còn nghiêm nghị răn dạy 'nó': “Ngươi không được để tóc thò ra ngoài, biết chưa. Xem kìa, dọa bạn cùng phòng thân yêu của chúng ta sợ hết hồn rồi!”
Tống A Manh: “…”
“Đây là bạn cùng phòng mới của chúng ta.” Ngân Tô quay sang giới thiệu với Tống A Manh, e rằng cô ấy không biết lai lịch của 'bạn mới' này, cô còn đặc biệt giải thích: “Là cái thứ trong phòng vệ sinh đó.”
“…”
Tống A Manh nuốt một ngụm nước bọt. Không cần giới thiệu đâu, cảm ơn nhiều.
Cô ấy nhìn đàn chị u ám đang đứng co ro trong góc, rồi lại nhìn mớ tóc đen trong ấm nước vẫn đang lổm ngổm tìm cách chui ra, cùng với một cô gái đứng bên cạnh vẫn rất kiên nhẫn nhét chúng vào…
Cái ký túc xá này mới đúng là nơi đáng sợ nhất!
***
Đúng 12 giờ đêm, lại có người đến gõ cửa.
Vẫn là vị giáo viên đã đến kiểm tra vào thứ hai trước đó.
Bà ta nghiêm nghị nhìn vào trong ký túc xá, đôi mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo: “Tại sao phòng của các em lại chỉ có hai người… ”
“…” Thấy cô giáo biến sắc, Ngân Tô lập tức chỉ tay vào đàn chị đang đứng trong góc và cái ấm đun nước với túm tóc thò ra ngoài, “Thưa cô, phòng em đủ cả ạ. Cô đếm kỹ lại xem, chúng em có đủ bốn người, không thiếu một ai.”
“…”
Rõ ràng, thứ mà vị giáo viên kiểm tra ký túc xá muốn kiểm tra không nhất thiết phải là bốn 'người' theo đúng nghĩa đen; bất kể là sinh vật gì, miễn đủ số lượng bốn thì bà ta đều chấp nhận.
Quả nhiên cuối cùng bà ta đành cam chịu rời đi, tiếp tục gõ cửa phòng người khác.
Ngân Tô đóng cửa lại, xem ra, buổi kiểm tra phòng thứ hai này cũng không hề dễ dàng chút nào.
Vẫn phải đảm bảo trong ký túc xá có đủ bốn… 'thứ'.
“Cô… biết trước rồi đúng không?” Tống A Manh rụt rè hỏi.
Nếu không, tại sao cô lại giữ hai con quái vật này trong ký túc xá chứ?
“Không phải.” Ngân Tô giữ lại những 'quái vật' đó chỉ vì muốn chúng làm bảo vệ cho mình, để cô có thể có một giấc ngủ bình yên mà thôi.
Cô hoàn toàn không thèm bận tâm đến vị giáo viên kia; nếu bà ta muốn vào làm khách, cô cũng sẵn sàng nghênh đón.
Khách đã đến cửa rồi, ai lại nỡ từ chối chứ?
Cũng đã nửa tiếng trôi qua kể từ khi vị giáo viên kiểm tra xong, vậy mà Tống A Manh vẫn chưa thấy Kim Lộ quay lại. Bọn họ đã hẹn sẽ cùng nhau ra ngoài…
Tống A Manh đứng trong ký túc xá, cảm thấy hơi lo lắng, định đi tìm Kim Lộ. Nhưng khi vừa quay người lại, cô ấy đã thấy Ngân Tô cũng đã mặc quần áo chỉnh tề, chuẩn bị ra ngoài.
“Cô… Cô định ra ngoài sao?”
“Ừ.”
“Có thể cho tôi đi chung được không?” Hiện giờ không thấy Kim Lộ đâu, không biết có liên quan gì đến chuyện giáo viên kiểm tra phòng không nữa? Bây giờ cô ấy thực sự không dám ra ngoài một mình.
Ngân Tô chỉ tay ra ban công: “Tôi đi lối này, cô có chắc chắn muốn đi cùng không?”
Tống A Manh: “!!”
Đây là tầng bốn!
Tầng bốn đó!!
Tống A Manh không có khả năng trèo từ tầng bốn xuống, vì vậy cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Ngân Tô mở cửa ban công rồi nhảy xuống, biến mất vào màn đêm.
Ngân Tô tiếp đất một cách dễ dàng, sau đó đi về phía tòa nhà dạy học.
Dưới ánh trăng, khuôn viên trường yên tĩnh nhưng lại mang một vẻ u ám, từng cơn gió thổi qua đều lạnh buốt đến thấu xương.
Ngân Tô nhìn thấy phía trước tòa nhà dạy học có một vài người chơi đang chờ đợi.
Cô không muốn đụng độ với bọn họ nên chuyển hướng sang một tòa nhà khác trước.
Trong văn phòng tối tăm, một tia sáng quét qua đống bài thi và vở bài tập chất cao như núi trên bàn làm việc, cuối cùng dừng lại trên tường, sau đó chậm rãi di chuyển sang một bên.
【Đèn pin: Một chiếc đèn pin bình thường. Đèn pin đương nhiên dùng để chiếu sáng, bạn mong nó có tác dụng gì khác sao?】
【Điều kiện: Vui lòng sạc đầy năng lượng cho đèn pin.】
【Hạn chế: Không giới hạn.】
Ban đầu, Ngân Tô không biết rốt cuộc năng lượng của cái đèn pin 'chết tiệt' này là gì, sau đó mới phát hiện hóa ra đó là quái vật.
Trò chơi cấm kỵ này không những tàn nhẫn với người chơi mà còn tàn nhẫn không kém với các sinh vật trong phó bản, khắc sâu hai chữ 'công bằng' vào tận xương tủy.
Nó thật sự... khiến người ta phải khóc chết đi được.
Ngân Tô cầm đèn pin chiếu quanh văn phòng, ngoài bàn làm việc chất đầy bài thi, vở bài tập và sách bài tập đếm không xuể, dường như không còn thứ gì khác nữa.
Sau khi lật tung mấy cái bàn làm việc mà không tìm được gì, Ngân Tô đành phải rời khỏi văn phòng này để đến văn phòng tiếp theo.
Rõ ràng ở đây không có giáo viên nên cũng chẳng có gì nguy hiểm, ít nhất là cho đến bây giờ Ngân Tô chưa gặp phải điều gì bất thường.
Ngay khi Ngân Tô chuẩn bị xuống tầng, đột nhiên có một bóng đen xuất hiện ở khúc cua cầu thang, ánh trăng lướt qua để lộ khuôn mặt u ám của ông ta.
Cô hơi giật mình, vừa rút ống thép ra thì đã nghe thấy bóng đen đó cất tiếng nói: “Em tới làm bài kiểm tra đúng không?”
Kiểm tra?
Đêm hôm thế này kiểm tra cái gì chứ! Có bị điên không?!
Nắm chặt ống thép trong tay, Ngân Tô bình tĩnh hỏi: “Thưa thầy, là bài kiểm tra gì vậy ạ? Nếu làm xong thì em có thể thi cuối kỳ không ạ?”
Bóng đen nói với giọng điệu quái dị: “Đương nhiên rồi! Em không muốn tham gia thi cuối kỳ rồi thành công đạt được thành tích xuất sắc sao? Nếu muốn thì đi theo thầy.”
“Đương nhiên là em muốn rồi.”
Trong giọng nói của bóng đen lộ rõ vẻ mong đợi: “Vậy em…”
Cô gái bật cười, cắt ngang lời ông ta: “Nhưng bây giờ, em lại muốn thầy chết hơn cơ.”
Bóng đen: “!”
Trong bóng đêm, có thứ gì đó phản chiếu tia sáng lạnh, chợt lóe lên trong mắt bóng đen, ngay sau đó là một cơn ớn lạnh ập đến.
Nguy hiểm!
***
“Rầm!”
Bóng đen lăn lông lốc xuống khúc cua cầu thang như một con búp bê vỡ nát, ánh trăng lọt vào đôi mắt vô thần của ông ta, thỏa thích phủ kín một màu sáng lạnh như băng.
Ngân Tô dẫm lên từng bậc cầu thang chậm rãi đi xuống, ống thép va chạm vào vách tường tạo ra những âm thanh chói tai.
Một cái bóng to lớn dần dần bao trùm lấy bóng đen. Vầng trăng tròn treo cao đằng sau cái bóng, tỏa ra ánh sáng xanh rực rỡ, dát lên người cô một vầng sáng lạnh lẽo.
Cô gái khẽ cụp mắt, giọng nói lạnh lùng thong thả vang lên: “Nửa đêm nửa hôm còn mời người ta đi làm bài kiểm tra, thật là bất lịch sự quá.”
【Một giáo viên có tâm với nghề sẽ không bắt học sinh làm bài kiểm tra sau 12 giờ đêm.】
Vậy một giáo viên vô trách nhiệm thì có thể bắt học sinh làm kiểm tra sau 12 giờ đêm sao?
Sau 12 giờ, những người chơi hoạt động trong khuôn viên trường có thể sẽ được một giáo viên như vậy 'mời' làm bài kiểm tra.
Quá đáng thật! Nửa đêm nửa hôm còn bắt người ta thi! Cho dù cô có thích học đến mấy thì cũng không muốn làm kiểm tra lúc nửa đêm đâu!
Vì vậy, Ngân Tô, người không muốn nửa đêm phải làm bài kiểm tra, đã dùng vũ lực từ chối 'lời mời' của vị giáo viên kia. Lúc này, cô đã quay trở lại tòa nhà dạy học trước đó.
Những người chơi lúc nãy cô thấy bên ngoài tòa nhà đã không còn ở đó nữa.
Sau khi quan sát một lát, cô mới đi lên tầng, dự định đến văn phòng của chủ nhiệm lớp 'yêu quý' dạo một vòng trước.
Ngoại trừ vị trí không giống nhau, thì bố cục lẫn tình trạng bên trong các văn phòng giáo viên không khác nhau là bao: rèm cửa kéo kín mít, bàn làm việc thì chất đống nào là sách vở, bài thi.