Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 79: Trường Trung học Lý Quang (32)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngân Tô đi đến trước bàn làm việc của chủ nhiệm lớp, liếc nhanh một lượt mọi thứ trên bàn làm việc. Cô kéo ngăn kéo phía dưới ra, bên trong có một ít đồ vật, giống như đồ tịch thu từ học sinh.
Trước đó, Ngân Tô cũng đã nhìn thấy những thứ tương tự trong các văn phòng khác, cô dùng giám định vạn vật kiểm tra thử thì thấy đó đều là những đồ vật bình thường.
Lục lọi vài ngăn kéo mà không tìm được thứ gì hữu dụng, nhưng khi cô kéo ngăn kéo thứ hai bên tay phải ra thì phát hiện ngăn kéo này không mở được.
Giám định vạn vật còn hiện lên một dấu hỏi chấm.
Lúc này cô đã chắc chắn rằng có thứ gì đó bên trong…
Ngân Tô lại dùng sức kéo vài lần, vẫn không mở được.
Ngân Tô ngồi xổm xuống, bắt đầu nghiên cứu xem phải mở khóa như thế nào.
“Em đang làm gì đấy?”
Ngân Tô đang nghiên cứu say sưa thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói lạnh như băng không hề báo trước vang lên ngay sau lưng cô.
“!!!!”
Ngân Tô chiếu đèn ra sau, chủ nhiệm lớp đứng ngay sau lưng nhìn cô, trong ánh mắt dường như lóe lên vẻ lạnh lùng hiểm độc.
“Thầy ạ! Thầy dọa em giật cả mình.” Ngân Tô đứng dậy, giọng điệu vẫn như thường, còn rất lễ phép chào hỏi: “Em chào buổi tối thầy nhé.”
“…” Ánh mắt lạnh lẽo u ám của chủ nhiệm lớp dần trở nên thâm độc, nhấn mạnh từng chữ lặp lại câu hỏi vừa nãy: “Em đang làm gì?”
Ánh mắt của Ngân Tô rơi trên ngăn kéo, khóe môi nở ra một nụ cười dịu dàng, nhưng sâu trong mắt cô lại là vẻ thờ ơ: “Vật gì tốt mà khiến thầy chủ nhiệm phải khóa lại thế, hay thầy cho học sinh thân yêu của thầy xem thử nhé?”
“…”
Trong văn phòng tối đen như mực, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn pin đặt trên bàn làm việc, ánh đèn chiếu lên bức tường đối diện hất lên một cái bóng to mờ mờ.
Cái bóng mờ đó khẽ cúi người, giọng nói bất mãn âm trầm vang lên trong phòng làm việc:
“Thầy giáo nói chuyện hòa thuận với nhau không được sao? Sao thầy có thể động thủ với học sinh như vậy được, thế là không có tư cách đâu đấy nhé.”
Chủ nhiệm lớp nằm bẹp trên đất không gượng dậy được: “…”
Ngân Tô giẫm lên lưng chủ nhiệm lớp rồi nhảy qua, ngồi xổm trước mặt ông ta, khoanh tay ôm gối: “Thầy à, giúp đỡ học sinh chẳng phải là trách nhiệm của thầy sao??”
Chủ nhiệm lớp rất muốn nói không phải.
Nhưng nhìn cái vũ khí sắc bén đang chĩa thẳng vào mặt mình, ông ta cứng ngắc mở miệng: “Thầy có thể giúp gì cho em?”
Ngân Tô hài lòng lấy ống thép ra, chỉ vào ngăn kéo đã bị khóa, cực kỳ tò mò hỏi: “Em muốn xem thử xem thầy giấu bí mật nhỏ gì trong đây?”
Chủ nhiệm lớp: “…”
Trong ngăn kéo trống trải có một quyển sổ ghi chép màu hồng nhạt.
Ngân Tô còn tưởng rằng bên trong viết bí mật to lớn gì, ai mà ngờ chỉ là một quyển nhật ký ghi lại toàn chuyện yêu thầm.
Ngân Tô đọc cẩn thận quyển nhật ký yêu thầm đó, mở đầu là một đoạn dài miêu tả cảnh tượng lúc chủ nhân cuốn nhật ký gặp người mình thầm yêu, dùng rất nhiều từ ngữ hoa mỹ để miêu tả vẻ đẹp của đối tượng đó.
Phần sau trở nên rất đơn giản, ngắn gọn hơn nhiều.
[Bài tập nhiều quá, mình sắp phát điên mất, sao bài tập làm mãi không hết vậy. Nhưng hôm nay mình đã gặp được cậu ấy rồi, cậu ấy đi lướt qua mình, trên người cậu ấy có mùi nắng, mình rất thích cậu ấy hihi.]
[Hôm nay mình được học thể dục cùng với cậu ấy, vui quá chừng. Cậu ấy cười lên trông rất dịu dàng, giống như một làn gió nhẹ thoảng qua.]
[Hôm nay trời mưa, hình như cậu ấy bị ốm nên nghỉ học… Nhớ cậu ấy lắm, nhưng còn rất nhiều bài tập chưa làm, ngày mai mình còn có bài thi nhỏ, huhuhuhu, nếu làm bài không tốt thì sao đây.]
[Hôm nay không nhìn thấy cậu ấy.]
[Cuối cùng cậu ấy cũng đi học, cậu ấy vẫn hoàn hảo như thế.]
[Nếu được điểm cao trong kỳ thi cuối kỳ, có lẽ mình sẽ có đủ can đảm và tự tin để tỏ tình với cậu ấy. Cố gắng lên, nỗ lực học tập, nhất định phải thể hiện hết tài năng trong kỳ thi cuối kỳ! Phải cho cậu ấy nhìn thấy mình tỏa sáng!]
[Kỳ thi cuối kỳ ngày càng đến gần, gần đây trường học không mấy yên ổn, lúc nào cũng có học sinh xin nghỉ ốm, nhưng may mà cậu ấy không sao.]
[Nghe nói có học sinh của 3 lớp bị ngộ độc thực phẩm… Rõ ràng đều ăn trong cùng một nhà ăn, tại sao chỉ có 3 lớp bị ngộ độc thực phẩm? Thật kỳ lạ.]
[Đề thi khó quá đi… Vì sao trường mình lại có nhiều học sinh như vậy, aaa mình không thể vượt qua được bọn họ!]
[Kỳ thi cuối kỳ này… Mình nhất định phải đạt thành tích cao!! Chỉ có như vậy, mình mới có tự tin để tỏ tình với cậu ấy, để cho người ưu tú như cậu ấy nhìn thấy mình.]
[Là ai đã trộm sách của cậu ấy! Đáng ghét!! Sao lại đáng ghét như vậy!! Mình đã lén đặt sách của mình lên bàn cậu ấy, hy vọng cậu ấy không lơ là việc học. Cứ nghĩ đến việc cậu ấy học bằng sách của mình là lại thấy vui không tả xiết.]
[Mình đã lấy được phiếu dự thi rồi, mình sắp phải thi cuối kỳ rồi, kích động vô cùng, ngày tỏ tình của mình càng ngày càng gần rồi.]
[Cậu ấy nói chuyện với mình rồi!!!]
[Cậu ấy khen mình rất đáng yêu, aaaaaaa!]
[Hôm nay mình đi ăn cơm với cậu ấy, dù nhìn gần thế mà cậu ấy vẫn rất hoàn hảo, giọng nói lại còn rất dịu dàng êm ái nữa chứ.]
[Nhìn cậu ấy có vẻ không được vui lắm…]
[Không ngờ mình lại có thể cùng cậu ấy đến trường thi, mình thật sự rất vui.]
[Phiếu dự thi, sao lại không thấy phiếu dự thi đâu nữa? Ai đã lấy phiếu dự thi của mình rồi! Không có phiếu dự thi thì sao mình tham gia kỳ thi cuối kỳ được, vì sao bọn họ tàn nhẫn như vậy!! ]
[Muốn gặp cậu ấy, muốn gặp cậu ấy, muốn gặp cậu ấy, muốn gặp cậu ấy…]
[Vì sao không để ý đến mình.]
[Vì sao.]
[Vì sao! Vì sao! Vì sao! Vì sao! Vì sao! Vì sao!]
Các trang sau chỉ toàn viết hai chữ “Vì sao”, trang nào cũng viết kín.
Ngân Tô lật đến trang cuối cùng.
[Cậu ấy chết rồi.]
Bốn chữ lẻ loi trơ trọi được viết giữa cuốn nhật ký.
…
Ngân Tô nhanh chóng chắt lọc những manh mối hữu ích trong quyển nhật ký.
Trong quyển nhật ký có nhắc tới “kỳ thi cuối kỳ”, còn nhắc tới “phiếu dự thi” chưa từng xuất hiện trước đó.
Chủ nhân của quyển nhật ký này đã bị mất phiếu dự thi, không biết cuối cùng có tham gia được kỳ thi cuối kỳ không, nhưng người mình thầm yêu lại chết mà không rõ nguyên nhân.
Trong thế giới thực, tham gia kỳ thi Đại học cũng cần phiếu dự thi, vậy nên cần phiếu dự thi mới có thể tham gia được cái gọi là kỳ thi cuối kỳ trong trò chơi cũng chẳng có gì lạ.
Phiếu dự thi…
Ngân Tô nhìn chủ nhiệm lớp trên mặt đất, quyết định phát huy phẩm chất tốt đẹp của một học sinh giỏi, không biết là phải hỏi: “Thưa thầy, kỳ thi cuối kỳ cũng sắp đến rồi, khi nào nhà trường mới phát phiếu dự thi cho chúng em ạ?”
Chủ nhiệm lớp: “…”
Có vẻ không muốn nói chuyện.
“A——”
Chủ nhiệm lớp hét lên thảm thiết, máu tươi rơi xuống đất tạo thành một vũng máu nhỏ, ống thép đang đặt trên vai ông ta tỏa ra hơi lạnh bức người.
Có vẻ như chủ nhiệm lớp rất sợ Ngân Tô lại ra tay thêm một lần nữa, cố nén đau mở miệng: “Chưa bắt đầu kỳ thi thử, sau khi có kết quả của kỳ thi thử mới có thể đổi được phiếu dự thi.”
Kỳ thi thử?
“Lúc nào mới bắt đầu kỳ thi thử ạ?”
“Thứ sáu.”
Thứ hai, thứ ba có bài kiểm tra nhỏ, thứ sáu là bắt đầu kỳ thi thử, chủ nhật còn có một bài kiểm tra cuối kỳ. Kỳ thi cuối kỳ được sắp xếp vào buổi tối, không biết thời gian cụ thể. Cho dù không tính tới kỳ thi cuối kỳ thì thời gian thi đã chiếm hết ba ngày rồi, cứ tính như vậy thì phó bản thực tế chỉ còn lại bốn ngày cho người chơi.
“Làm sao mới đổi được phiếu dự thi ạ?”
“Top 10… Top 10 của lớp.”
Ngân Tô cảm thấy chủ nhiệm lớp dễ dàng nói ra cách lấy phiếu dự thi như vậy, hoặc là ông ta nói dối, hoặc là phiếu dự thi cực kỳ khó lấy nên nói ra cũng chẳng sao.