Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 783: Nhà máy người đồng (1)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 783 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người phụ nữ thét lên một tiếng thảm thiết, thân thể bị một lực mạnh tàn bạo không thể chống cự kéo giật ngửa ra sau, đứa con đang ôm trong lòng văng ra.
Cô ấy giơ tay còn lại ra định với lấy đứa bé, nhưng chỉ nghe thấy một tiếng “rắc” khô khốc, sau đó cô ấy không còn cảm giác gì ở cánh tay đó nữa…
Thân thể mất kiểm soát, ngã vật xuống đất.
“Bảo bảo!!” Người phụ nữ chẳng màng đến bản thân, gào thét trong bi thương. Đứa trẻ đã rơi vào màn sương mù dày đặc, khiến cô ấy không còn thấy đứa bé ở đâu nữa.
Nhưng cô ấy cũng không nghe thấy tiếng động khi rơi xuống đất, dường như nó đã bị màn sương mù dày đặc nuốt chửng.
Một sức nặng cứng rắn, lạnh lẽo lại một lần nữa đè lên vai cô. Cô ấy bị lực mạnh đó kéo giật ra sau. Người phụ nữ túm chặt lấy phiến đá dưới đất, nhưng tiếc là cô quá yếu, móng tay bị lật ngược, gãy rời, để lại một vệt máu dài trên mặt đất.
Người phụ nữ bị kéo lê bảy tám mét, ngay khi cô ấy rơi vào tuyệt vọng thì bỗng nhiên, lực mạnh đang kéo cô ấy đột ngột biến mất.
Một giây sau, người phụ nữ bị người nào đó kéo bật dậy, gần như là xốc cô ấy chạy thẳng về phía cửa phòng.
“Bảo bảo…”
“Đừng kêu nữa!” Người xốc cô ấy hạ giọng gắt gao quát: “Cô muốn dụ những thứ đó tới đây sao?!”
Những thứ đó… Thứ vừa rồi tóm lấy cô ấy… Chính là những người đồng kia sao?
Người phụ nữ vốn cách cửa chung cư không xa, hai ý nghĩ điên cuồng xẹt qua trong đầu cô ấy. Từ xa, có ánh sáng ấm áp xuyên qua màn sương mù.
Mà những ánh sáng kia ngày càng sáng rõ.
Cô ấy xuyên qua vùng ánh sáng trong sương mù, mọi thứ xung quanh trở nên rõ ràng. Sau đó, cô ấy nhìn thấy đứa con của mình vẫn đang say ngủ trên ghế.
“Bảo bảo.”
Không rõ con mình sống chết thế nào, người phụ nữ giãy giụa, lao bổ tới, muốn ôm con lên kiểm tra. Nhưng vào đúng lúc này, cô ấy mới nhận ra một cánh tay của mình đã lìa ra, máu tươi chảy lênh láng trên đất.
“…”
“Cầm máu!”
“Giữ cô ta lại, đừng để cô ta kêu nữa!! Những thứ đó nghe thấy tiếng động sẽ bắt đầu hành động!!”
Trong sự hoảng loạn tột độ, người phụ nữ trong xe nhanh chóng lao tới, bịt miệng cô ấy, rồi cầm máu.
Có lẽ đến lúc này người phụ nữ kia mới cảm nhận được cơn đau, cộng thêm việc mất máu quá nhiều, cuối cùng cô ấy hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ.
Trên xe buýt, hơn một nửa số người đã quay lại, ngoài người chơi ra, còn có thêm bốn người sống sót khác.
Những người chơi khác lần lượt chạy về, lại mang theo một người sống sót nữa.
Vào đúng lúc này, lại có thêm hai người đưa theo một người sống sót, xông lên xe buýt, điên cuồng la hét với tài xế: “Đi! Đi mau! Người đồng đang đuổi tới rồi!!”
Nhưng tài xế lại không hề nhúc nhích, cũng không hề đáp lại.
Thế nên bọn họ nhìn về phía người chỉ huy Trời Chọn: “Người đồng sắp đuổi tới rồi, còn chờ gì nữa?!!”
Người chỉ huy Trời Chọn cũng phát hiện có không ít người đồng đang đuổi tới, đang chạy về phía cửa.
“Vẫn còn người chưa trở lại.”
“Còn ai chưa trở lại?” Có người hỏi.
“Hứa Hoa, Mạc Nhã, và cả Chu Tiểu Đa!” Có người lập tức nêu ra danh sách.
“Bọn họ đang ở đâu?”
“Đang chạy về phía bên này.” Người chỉ huy Trời Chọn ra hiệu cho những người đứng chặn ở cửa lui lại một chút.
Nhóm người chơi còn chưa kịp lui lại thì xe buýt đã bị vật nào đó đâm sầm một cái khiến toàn bộ thân xe lắc lư dữ dội.
Trong sương mù dày đặc, một bóng đen đang xông về phía cửa xe. Đến khi cái bóng lại gần, mọi người mới nhìn thấy rõ cái bóng còn kéo theo một người trong tay.
Ngân Tô đá văng một cước người chơi đang cản trước cửa xe, ném người trong tay vào bên trong, bản thân cô cũng lách vào, rồi trực tiếp đóng cửa lại.
“Rầm!” Những xúc tu khổng lồ từ trong sương mù lao tới, đập mạnh lên cửa xe buýt.
Xe buýt trông có vẻ yếu ớt, nhưng cửa kính lại cực kỳ kiên cố, không hề nứt vỡ.
Xúc tu từ bốn phía bao vây lấy xe buýt, bắt đầu đè ép nó. Tuy cửa kính không nứt vỡ, nhưng thân xe lại bắt đầu biến dạng.
Tài xế vẫn đang cố gắng nổ máy.
Dưới sự nỗ lực của tài xế, chiếc xe tiến lên được hai mét, nhưng lại nhanh chóng bị một lực mạnh kéo ngược lại, không thể tiếp tục tiến lên được nữa.
Xúc tu tụ tập bên ngoài cửa xe ngày càng nhiều, chúng chen chúc nhau leo lên, bao trùm lấy chiếc xe.
“A ——” Tiếng thét chói tai cao vút lại mơ hồ vang lên, sau đó, ánh sáng trước mắt bắt đầu biến hóa, thân xe bị đè ép dần trở lại trạng thái bình thường, xúc tu cũng biến mất.
Xe buýt vẫn chạy về phía trước như bình thường.
Mà chiếc xe buýt vắng vẻ ban đầu lúc này lại chật kín người, tất cả chỗ ngồi đều đã có người lấp kín.
Tiếng kêu mơ hồ lại một lần nữa trở nên bén nhọn, dường như có thể đâm thủng màng nhĩ của người nghe.
“Đừng có kêu!! Đệch!!”
Có người tức giận chửi bới nhưng cũng chẳng có mấy hiệu quả.
“Đáng ghét… Sao lại xui xẻo thế này.”
“Tôi phải ra ngoài! Tại sao! Tại sao lại kéo tôi vào trò chơi này, tôi không muốn chơi cái trò chơi này…”
“Chuyện gì xảy ra vậy, không phải tôi đang ở nơi lánh nạn sao? Sao lại bị kéo vào trò chơi? Rốt cuộc chuyện này là sao?”
“Đúng vậy, rõ ràng tôi đã rời khỏi huyện Sơn Lộc rồi, sao lại vẫn còn ở đây. Cái quái gì thế này!!”
Ngân Tô nhìn bốn phía xung quanh, chiếc xe này không giống với xe buýt ban nãy, không gian bên trong nhỏ hơn rất nhiều, lại còn rách rưới, cũ nát.
Bên ngoài xe không phải sương mù dày đặc, mà là một khu nhà xưởng rộng lớn. Trên đường có thể thấy những công nhân mặc đồng phục màu xám, bọn họ mệt mỏi, chết lặng, luôn tay làm việc.
Đứng cạnh Ngân Tô là một cô bé còn rất trẻ, cô ấy ôm chặt lấy cánh tay mình, sắc mặt trắng bệch, cắn chặt răng. Tuy không la hét sợ hãi như những người khác, nhưng cơ thể cũng không ngừng run rẩy.
Xem ra đều là người mới chưa từng vào trò chơi…
Trong xe có khoảng ba mươi người, nhưng chỉ có vài người ít ỏi giữ được tỉnh táo đang quan sát hoàn cảnh và những người trong xe. Đối mặt với những người chơi mới đang trong tình trạng suy sụp tinh thần này, vẻ mặt bọn họ cũng chẳng mấy tốt đẹp.
Ngân Tô trông thấy hai gương mặt thân quen, một người là Chung Đạt, một người là Ninh Phồn.
Hai người này cũng đang quan sát xung quanh, khi chạm phải ánh mắt Ngân Tô, cả ba đều có chút trầm mặc.
Cuối cùng Ngân Tô là người đầu tiên mỉm cười, tỏ vẻ thân thiện và lịch sự.
“Két ——”
Xe đột nhiên phanh gấp lại, chiếc xe đang ồn ào lập tức im bặt.
Tài xế trong buồng lái đứng lên, xụ mặt, lớn tiếng nói:
“Mọi người yên lặng! Nếu đã vào đây rồi thì cố gắng làm việc cho tốt. Ở đây bao ăn bao ở, tốt hơn ở ngoài nhiều, chẳng có gì mà phải không hài lòng nữa hết.”
Mọi người: “…”
Tài xế nói xong liền xuống xe, đứng trước cửa xe, chỉ về một phía: “Báo danh ở bên kia…”
Tài xế cúi thấp mặt, đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị: “Muốn nhận được công việc tốt thì phải nhanh chân tới trước.”
Ngân Tô ngay lập tức bật dậy, những người khác vô thức đưa mắt nhìn cô.
Ngân Tô không để ý đến bọn họ, bước vài bước đã xuống xe, nhìn bóng lưng ấy, không hiểu sao lại có cảm giác gấp gáp không thể chờ đợi thêm được.
Ninh Phồn và Chung Đạt tuy không nói gì với nhau, nhưng giờ phút này lại đồng thời đứng dậy, đi xuống xe.
Bọn họ thuộc cùng một đội cứu viện, mặc dù vẫn chưa hiểu rõ nhau, nhưng vẫn là ‘hiểu’ hơn người khác một chút.
Lúc này tiến vào trò chơi, cả hai người đều rất tự nhiên mà có cảm giác đồng đội.
“Đi xuống trước đã.” Có người chơi lão làng lên tiếng: “Đã vào trong rồi, cũng chẳng còn cách nào thay đổi vận mệnh. Thu lại đống nước mắt và cái vẻ sợ hãi rẻ mạt của mấy người đi, cố mà giữ tỉnh táo mới có thể giúp mấy người sống lâu hơn một chút.”
Mặc dù trò chơi này đã xuất hiện nhiều năm, thế nhưng số người có thể thản nhiên nghênh đón nó vẫn rất ít.
Bọn họ biết rất nhiều điều, nhưng cũng chính vì biết quá nhiều nên nỗi sợ cái chết mới càng gắt gao bao vây lấy bọn họ.