Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 784: Xưởng đúc người đồng (2)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 784 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngân Tô bước xuống xe, kéo tài xế lại: “Tiền bối, tôi có chút chuyện muốn hỏi anh.”
Bị Ngân Tô kéo, tài xế tỏ vẻ rất khó chịu, càng không muốn bị cô hỏi han. Hắn ta u ám nhìn chằm chằm cô: “Tôi còn có việc khác.”
Người kéo hắn ta càng lúc càng dùng sức, gương mặt mang theo nụ cười ôn hòa: “Tôi đã gọi anh là tiền bối rồi, vậy chắc chắn là cần sự giúp đỡ của anh, sao tiền bối lại có thể không hiểu chuyện như vậy chứ?”
“Ai mà rảnh giúp cô.” Tài xế dùng sức gạt tay Ngân Tô, muốn hất cô ra: “Cô đừng có gây sự, chẳng lẽ cô muốn vừa mới tới đã bị đuổi việc sao?”
Ngân Tô thở dài: “Anh có biết tiền bối của tôi mà không giúp tôi thì cuối cùng sẽ có kết cục thế nào không?”
“???”
Cô ta đang uy hiếp mình sao?
Sao cô ta dám uy hiếp mình!
Đáy mắt tài xế lóe lên vẻ độc ác và tức giận: “Cô biết bị nhà máy đuổi việc thì kết cục sẽ ra sao không?”
Ngân Tô cười càng thêm rạng rỡ, thậm chí còn có chút phấn khích: “Anh có biết bây giờ không giúp tôi thì sẽ có kết quả gì không? Ôi chao, đã lâu lắm rồi tôi không giết người đấy nhé, cũng không biết có bị lạ tay không nữa…”
Tài xế: “???”
Người mới này đang nói cái quái gì vậy!!
Tài xế vừa định lên tiếng quát lớn, Ngân Tô đã đột nhiên ôm lấy cổ hắn ta, kéo hắn ta sang một bên, một vật lạnh lẽo, sắc bén dí sát cổ hắn ta.
“Tôi đã nghiêm chỉnh xin tiền bối chỉ bảo rồi, sao anh lại không biết trân trọng mà cứ phải ép tôi, sao cứ phải ép tôi vậy…”
Làm sao tài xế lại chịu để Ngân Tô uy hiếp như vậy, thế nên hắn ta đưa tay ra định kéo tóc cô.
Tiếc là tài xế làm gì phải đối thủ của Ngân Tô, đến một sợi tóc của Ngân Tô hắn ta cũng chưa kịp đụng vào đã bị cô ấn xuống bãi cỏ.
Cổ bị rạch một đường, máu tươi chảy lênh láng ra bãi cỏ.
Mà kẻ gây sự đã bẻ gãy cánh tay hắn ta, giờ đây đang đè lên ngực hắn, nhìn từ trên cao xuống. Đôi mắt hàm chứa ý cười lấp lánh phản chiếu lại bộ dạng thảm hại của hắn.
Mất máu quá nhiều khiến tài xế bắt đầu cảm thấy sợ hãi, người công nhân mới trước mặt này thực sự sẽ giết chết hắn ta!
Hôm nay hắn ta chỉ đón một nhóm công nhân mới thôi mà, sao lại gặp phải chuyện như này chứ!!
Cổ không ngừng chảy máu khiến tài xế không dám lớn tiếng: “Sao cô phải xin tôi chỉ dạy!!”
“Ồ… Tại vì người đầu tiên tôi nhìn thấy chính là anh nha.” Ngân Tô cười cười, nhẹ nhàng nói: “Anh xui xẻo.”
“…”
***
***
Những người chơi khác vừa xuống xe đã nhìn thấy Ngân Tô đè tài xế xuống bãi cỏ, tuy không biết cô đang làm gì nhưng một vũng máu chảy ra từ người tài xế đã nói cho bọn họ biết chuyện gì đang xảy ra.
“Vcl…”
“Chuyện gì thế?”
“Cô ta… Cô ta giết tài xế kia sao? Tài xế là NPC đúng không?”
“Quá dữ! Vừa vào phó bản đã lấy NPC tế trời. Hay thật, tôi cảm nhận được nhóm chúng ta có hy vọng thoát ra ngoài rồi.”
“Vừa vào phó bản đã chém giết lung tung đều là đồ điên, không chừng chúng ta đã nằm trong danh sách săn giết của cô ta rồi ấy chứ, đừng có vội mừng.”
Nghe thấy lời đó, nhóm người chơi mới lập tức biến sắc.
Bọn họ không chỉ phải đối mặt với sự nguy hiểm của trò chơi mà còn phải đối mặt với nguy hiểm đến từ đồng đội.
Chung Đạt và Ninh Phồn thì nhìn thấy nhiều hơn người khác một chút —— Trông thấy cô đè tài xế xuống đất như thế nào.
Nhưng hai người họ đang nói gì, Ninh Phồn và Chung Đạt đều không nghe thấy, bọn họ chỉ nghe thấy hai tiếng rống giận của tài xế.
Xét thấy tình hình bên kia, mọi người đều không dám tùy tiện tiến lên nên đương nhiên là cũng không nghe thấy bọn họ đang nói gì.
Khoảng ba phút sau, Ngân Tô mới buông tài xế ra, đứng dậy.
Quần áo trên người cô dính không ít máu, trên tay cũng có.
Màu đỏ chói mắt, trông có chút đáng sợ.
“Nhìn cái gì?” Ngân Tô xoa xoa máu trên tay, dịu giọng trấn an bọn họ: “Yên tâm, tôi sẽ không tùy tiện giết mấy người đâu.”
“!!!”
Ý là lúc không tùy tiện là giết người hay sao?
“Đại lão cô giết hắn ta làm gì?” Người chơi hồi nãy nói có hy vọng mạnh dạn hỏi: “Trên người hắn ta có manh mối gì sao?”
“Nhìn hắn ta thấy khó chịu nên giết thôi.” Ngân Tô lau sạch máu trên tay.
Thẩm Thập Cửu: “…”
Hay lắm!
Phát biểu rất ra dáng đại lão!!
Ngân Tô thấy bọn họ không định tiếp tục lên tiếng nữa, cô liền xoay người đi về phía nhà máy bên cạnh.
Thẩm Thập Cửu đợi Ngân Tô đi xa bèn ngay lập tức lao tới cạnh NPC tìm kiếm trên người hắn ta một lượt, thậm chí còn lột cả đồng phục trên người hắn ra.
“Có gì không?”
“Không có, không có gì hết.” Thẩm Thập Cửu ném đồng phục đi: “Rất có thể đại lão thực sự chỉ là cảm thấy khó chịu với hắn ta.”
Người bên cạnh nói: “Biết đâu cô ta cầm đi rồi thì sao.”
Thẩm Thập Cửu quay đầu lại nhìn người vừa lên tiếng, thở dài một cái. Người nọ cho rằng cậu ta tính nói gì đó chọc tức mình, kết quả Thẩm Thập Cửu đột nhiên đứng bật dậy chạy về phía nhà máy.
“…”
***
***
Chung Đạt và Ninh Phồn đi theo sau Ngân Tô.
Vừa rồi Ngân Tô giết NPC tuy có chút khiến bọn họ bất ngờ chưa kịp chuẩn bị nhưng lúc cô vội vã quay trở lại từ bên ngoài, trên tay còn xách theo một người, người đó là Mạc Nhã.
Rõ ràng cô ấy đã cứu Mạc Nhã.
Một người chơi sẵn lòng cứu người và đám người chơi bọn họ không quen thì rõ ràng bọn họ sẽ ưu tiên chọn hành động chung với người quen.
Chung Đạt im lặng không nói nên Ninh Phồn đành phải lên tiếng: “Chỉ có ba người chúng ta bị đưa vào, phần lớn là người mới, phó bản này có vẻ không dễ, dù gì chúng ta cũng cùng tiến vào từ huyện Sơn Lộc, liên minh chứ?”
Ngân Tô và Chung Đạt đều không có phản ứng gì, dường như không nghe thấy lời đề nghị của Ninh Phồn.
Trước đây hai người này đã không hay nói chuyện, cái miệng cứ im như thóc, bây giờ cũng vẫn vậy… Tức giận!
Nhưng vừa nãy trông cô cũng không giống người không thích nói chuyện nha!!
Ninh Phồn tức giận một chút rồi cũng bỏ qua chuyện liên minh, lấy một tờ giấy trong tay áo ra đưa cho bọn họ: “Tôi tìm được cái này trên xe.”
Tờ giấy kia nhăn nhúm, giống như là bị vò rất nhiều lần.
Ngân Tô nhìn Ninh Phồn một cái, cũng không từ chối mà trực tiếp nhận.
【Người đồng sẽ không sống lại!】
【Rời khỏi đây! Rời khỏi đây!!】
Trên giấy đầy chữ nhưng thực ra lại chỉ có hai câu.
Ngân Tô xem xong đưa cho Chung Đạt.
“Tôi tìm được dưới ghế, không biết có tác dụng không.” Ninh Phồn cau mày nói: “Hai người xem thử xem, biết đâu sau này lại có thể dùng làm tài liệu tham khảo một chút.”
Ngân Tô liếc mắt nhìn nhà máy gần ngay trước mắt, tiện miệng nói: “Các chức vụ hiện tại đang có công nhân bình thường, nhân viên kiểm tra chất lượng (kiểm nghiệm viên) và thợ sửa chữa. Công nhân bình thường chia thành công nhân làm vật liệu và công nhân sản xuất.”
Công nhân bình thường phải làm việc nhiều hơn, mệt hơn.
Kiểm nghiệm viên là thoải mái nhất nhưng phải trực ca đêm.
Còn thợ sửa chữa lúc bận thì rất nhiều việc còn lúc rảnh thì thực sự rất rảnh.
Muốn ổn định thì chọn công nhân bình thường, còn nếu muốn tìm chút kích thích thì có thể chọn khiêu chiến nhân viên kiểm tra chất lượng hoặc thợ sửa chữa.”
Cuối cùng Ngân Tô còn chu đáo đưa ra tổng kết.
Ninh Phồn: “…”
Thì ra cô có thể một hơi nói nhiều như vậy!
Ninh Phồn nhịn xuống ý định chọc ghẹo, quay trở lại vấn đề chính: “Mấy cái đó là cô vừa hỏi được từ chỗ tài xế sao?”
“Ừ.”
Ninh Phồn: “Hắn ta rất có khả năng nói dối.”
Lời của NPC độ tin cậy không cao, nói không chừng còn trộn lẫn cả thạch tín.
Ngân Tô khẽ nhếch môi cười: “Không sao hết, dù sao tôi cũng sẽ thăng cấp.”
“???”