787. Chương 787: Nhà máy người đồng (5)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 787: Nhà máy người đồng (5)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 787 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quản lý không rời đi mà chỉ đứng bên ngoài cửa chờ họ, ánh mắt không mấy thân thiện.
Ngân Tô là người đầu tiên bước vào, vừa bước vào cửa đã ngửi thấy một mùi ẩm mốc khó chịu cùng với mùi máu tanh.
Trong phòng thay đồ, hầu hết các ngăn tủ đều bị khóa, cửa tủ dính đầy các loại vết bẩn, thậm chí còn có thể thấy cả dấu tay máu.
Đèn trên đầu thỉnh thoảng lại nhấp nháy một cái, tạo ra bầu không khí đáng sợ.
Nhưng lúc này, những người có mặt đều là người chơi lão luyện, họ đã quen với bầu không khí đáng sợ, tự do tản ra tìm những ngăn tủ không bị khóa.
Thẩm Thập Cửu là người đầu tiên tìm được ngăn tủ còn mở, bên trong không sạch sẽ lắm nhưng vẫn có một bộ đồng phục sạch sẽ treo bên trong.
Cậu ta lấy bộ đồng phục ra, bộ đồng phục khá rộng nên cậu ta trực tiếp mặc luôn bên ngoài bộ đồ đang mặc.
Sau khi mặc xong, cậu ta mới quay đầu nhìn những người khác.
Chung Đạt và Ninh Phồn đứng trước hai tủ kề nhau, không động đậy. Phong Trường Đình cũng đang kéo khóa bộ đồng phục.
Còn… Đại lão đang cạy tủ của người khác.
Thẩm Thập Cửu: “???”
Thẩm Thập Cửu chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm, cô đang cạy tủ bị khóa.
Thẩm Thập Cửu rất dạn dĩ, trực tiếp đi về phía Ngân Tô, thắc mắc liền hỏi: “Đại lão, bên kia không phải có tủ không khóa à, cô đang làm gì vậy?”
Ngân Tô đã cạy được tủ, cười khẩy một tiếng: “Đồ miễn phí làm sao tốt bằng đồ của người khác được, tôi thích cướp của người khác.”
Thẩm Thập Cửu: “…”
Câu này nếu đặt ở thế giới hiện thực thì có phần bất lịch sự.
Ngân Tô kéo cửa tủ ra, có lẽ ngăn tủ này có người sử dụng, bên trong rất sạch sẽ, có không ít đồ dùng cá nhân, còn có một bộ đồng phục sạch sẽ treo bên trong.
Ngân Tô lấy bộ đồng phục ra, còn lục lọi những đồ vật khác, cuối cùng lấy được một quyển sổ màu đen cất ở trong cùng.
Thẩm Thập Cửu nhìn chằm chằm vào quyển sổ đó hai giây rồi đột nhiên quay đầu nói với Phong Trường Đình: “Mở những cái tủ này ra xem.”
Có đại lão làm mẫu, chứng minh việc cạy tủ không có gì nguy hiểm. Mà trong tủ còn có đồ dùng cá nhân, biết đâu lại có thể tìm thấy manh mối từ trong đống đồ dùng cá nhân này!
Ninh Phồn và Chung Đạt không động đậy là vì ngăn tủ họ tìm thấy có vấn đề, bên trong toàn là máu.
Ngay cả bộ đồng phục treo bên trong cũng dính máu.
Đây không phải là dấu hiệu tốt, ai biết được nếu mặc bộ đồng phục dính máu này sẽ xảy ra chuyện gì…
Vì vậy, khi nghe thấy lời Thẩm Thập Cửu nói, bọn họ đồng thời nhìn về phía Ngân Tô, Ninh Phồn vừa định bàn bạc với Chung Đạt thì Chung Đạt đã lặng lẽ chuyển sang bên cạnh, bắt đầu cạy khóa.
“…”
Được rồi!
Thời gian không còn nhiều, Ninh Phồn cũng không còn thời gian để phân vân, vội vàng tìm một cái tủ khác, mở khóa, lấy bộ đồng phục sạch sẽ bên trong ra, còn không quên đẩy bộ đồng phục dính máu vào lại rồi khóa cửa, giả vờ như mình chưa từng bẻ khóa.
NPC không phải ai cũng thông minh, có thể lừa qua được.
Quản lý nhìn đồng hồ trên cổ tay, ngay khi nhảy sang giây cuối cùng, khuôn mặt béo phì lập tức nở một nụ cười quái dị, đi về phía phòng thay đồ.
“Sao mọi người lâu vậy…”
Nụ cười trên mặt quản lý chợt đông cứng lại, trừng mắt nhìn năm người vừa bước ra ngoài.
Sao lại thay nhanh như vậy?
Ngân Tô đối diện với ánh mắt của quản lý, lập tức nở nụ cười: “Quản lý à, thực sự vất vả cho cô rồi, còn phiền cô đứng bên ngoài đợi chúng tôi.”
Lớp mỡ trên mặt quản lý rung rung, khó khăn lắm mới thốt ra được vài chữ từ trong cổ họng: “Do mọi người đều là nhân viên mới hết cả, nên chăm sóc mọi người là trách nhiệm của một người quản lý như tôi đây.”
“Cô đúng là một người tốt.” Ngân Tô khen ngợi: “Vậy sau này phải làm phiền quản lý chăm sóc chúng tôi nhiều hơn rồi.”
“Yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mọi người.” Quản lý cười quái dị một tiếng, thân hình béo phì xoay người một cái, đi về phía trước, trông dáng đi chẳng khác nào con chim cánh cụt khổng lồ: “Đi theo tôi.”
Quản lý mở cánh cửa mà lúc ban đầu cô ta đi từ trong đó ra, một luồng mùi hương gay mũi ngay lập tức xộc thẳng vào khứu giác của bọn họ, tiếng gõ loong coong vang lên liên tục.
Bên trong là một không gian rộng lớn hơn, vô số người đồng đứng bất động sừng sững trên băng chuyền. Nhân viên mặc đồng phục đứng xen kẽ bên trong, tay cầm búa nhỏ gõ vào người đồng, tiến hành kiểm tra.
Sự xuất hiện của bọn họ không thu hút sự chú ý của những nhân viên kia, người nào người nấy vẫn chúi đầu vào công việc của mình.
“Đây chính là nơi làm việc của mọi người.” Quản lý chỉ tay vào những người đồng: “Những người đồng này là tài sản quan trọng nhất của nhà máy, mọi người phải kiểm tra cẩn thận, thành phẩm giao cho khách hàng phải hoàn hảo không tì vết, không thể để bất kỳ sản phẩm lỗi nào rời khỏi xưởng kiểm nghiệm này, hiểu chưa?”
Ninh Phồn nhíu mày hỏi: “Người đồng như thế nào thì được coi là hoàn hảo không tì vết?”
Quản lý cười nhếch mép, gần như viết rõ bốn chữ “Không có ý tốt” lên mặt: “Mọi người có thể hỏi nhân viên cũ, họ sẽ rất sẵn lòng giúp đỡ mọi người”.
Ngân Tô khoanh tay quan sát nhóm nhân viên cũ hoàn toàn không chú ý tới bên này: “Vậy nếu bọn họ không muốn giúp chúng tôi thì sao?”
Quản lý: “Việc làm sao để nhân viên cũ giúp đỡ mọi người thì phải xem bản lĩnh của mọi người đến đâu. Nhưng cũng không cần phải lo, nhân viên cũ đều rất tốt, bọn họ sẽ rất sẵn lòng giúp đỡ mọi người.”
Ngân Tô như chợt hiểu ra: “Dựa vào bản lĩnh của chúng tôi hả… Bản lĩnh gì cũng được đúng không?”
Quản lý: “Tất nhiên, chúng tôi rất chú trọng tới năng lực cá nhân của nhân viên.”
Ngân Tô giơ tay phải lên, nắm chặt lại, giọng nói cũng trở nên đầy kiên định: “Tôi hiểu rồi, quản lý cô cứ yên tâm đi, tôi chắc chắn sẽ thể hiện thật tốt.”
Quản lý cứ cảm thấy lời của nhân viên mới này có thâm ý khác nhưng nhìn thấy vẻ mặt “Phải cố gắng làm việc” của cô thì lại cảm thấy bản thân nghĩ nhiều.
Thẩm Thập Cửu giơ tay đặt câu hỏi: “Quản lý, không biết nhân viên mới có được phát sổ tay công tác hay quy định của nhà máy không ạ? Chúng tôi muốn nghiên cứu trước một chút để có thể dễ dàng tiếp nhận công việc hơn.”
“Nhà máy chúng tôi khá là tự do, chỉ cần hoàn thành công việc của mình là được, ngoài ra không còn yêu cầu gì khác.” Quản lý trả lời một cách lảng tránh, sau đó trực tiếp sắp xếp vị trí cho bọn họ: “Vậy mọi người bắt đầu làm việc đi.”
Quản lý nói xong liền rời đi, rõ ràng là không muốn trả lời thêm bất kỳ vấn đề nào của bọn họ.
Ngân Tô nhìn theo bóng lưng của quản lý, cho đến khi cô ta biến mất sau cánh cửa, lúc này cô mới chậm rãi rút lại ánh mắt suy tư.
Vừa quay đầu lại, cô lập tức phát hiện đám nhân viên cũ vừa rồi vẫn còn làm việc chăm chỉ lúc này đều dừng công việc đang làm lại, đồng loạt nhìn bọn họ.
Ánh mắt kia lạnh lẽo, vô hồn, cứ như vậy mà nhìn chằm chằm bọn họ khiến người ta có cảm giác ớn lạnh sống lưng.
Ngân Tô nhướng mày, giơ tay vẫy vẫy, bắt đầu lên tiếng: “Xin chào các vị tiền bối, sau này tôi sẽ chăm sóc tốt cho mọi người! Mọi người cứ yên tâm, tôi là người rất công bằng, tuyệt đối sẽ không có chuyện thiên vị.”
Nhân viên cũ: “???”
Người chơi: “???”
Vừa nãy quản lý nói “Nhân viên cũ sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ” mà, vậy mà quản lý vừa đi đã biến thành cô chăm sóc tốt cho nhân viên cũ rồi?
Rõ ràng nhân viên cũ cũng bị lời tuyên bố của Ngân Tô làm cho bối rối, ánh mắt cũng không còn sắc lạnh, âm trầm như ban đầu.
Tuy nhiên bọn họ cũng không làm gì, sau một thoáng ngẩn người, cuối cùng bọn họ rút lại ánh mắt quỷ dị kia, tiếp tục công việc trên tay.
Thấy không ai đáp lại, Ngân Tô có chút thất vọng hạ tay xuống: “Sao lại bất lịch sự như vậy chứ.”
Mọi người: “…”
Sau khi những ánh mắt quỷ dị kia không còn hướng về phía họ nữa, những người chơi khác cũng thở phào nhẹ nhõm, hiện tại bọn họ không muốn trực tiếp xung đột với những nhân viên cũ này.