Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 786: Nhà máy chế tạo Người Đồng (4)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 786 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đi thêm vài phút, NPC dừng lại, chỉ vào cánh cửa nhà máy số 14: “Đây là nhà máy sản xuất, cần 17 công nhân. Ai muốn làm ở đây?”
Ánh mắt thiếu thiện cảm của NPC lướt qua nhóm người chơi cầm thẻ làm việc màu trắng, những người chơi mới bị ánh mắt hắn quét qua đều vô thức lùi lại một bước.
Biểu cảm trên mặt NPC này rất đáng sợ.
“Còn lựa chọn nào khác không?”
“Chỉ cần 17 người. Trừ những người có thẻ đỏ và thẻ đen, còn lại 12 người cầm thẻ làm việc màu trắng, chắc chắn vẫn còn lựa chọn khác.”
“Vậy chúng ta chờ thêm hay là?”
“Các người mau chóng đưa ra quyết định đi, nếu không tôi sẽ gọi quản lý nhà máy tới chọn người đấy.” NPC kéo dài giọng, nói với vẻ u ám: “Quản lý nhà máy này không dễ tính chút nào đâu.”
“…”
Mặc dù không biết việc quản lý nhà máy này không dễ tính được đánh giá theo tiêu chuẩn nào, nhưng từ vẻ mặt hưng phấn đầy mong chờ của NPC thì cũng có thể nhìn ra được, nếu để quản lý nhà máy chọn người thì khả năng cao sẽ không có chuyện gì tốt đẹp.
“Dù sao cũng là chọn bừa, chỉ có thể phó mặc cho vận mệnh thôi.” Một người chơi cũ đứng ra: “Tôi chọn cái này vậy.”
Có người đứng ra, sau một khoảng im lặng ngắn, chẳng mấy chốc đã có người khác đứng ra theo.
Người chơi cũ kia nói không sai, bọn họ không biết “kết quả” của lựa chọn là gì, hoàn toàn là chọn bừa.
Tất cả chỉ có thể phó mặc cho vận mệnh, đặt cược rằng bản thân sẽ không rút phải lá bài tồi tệ nhất.
Sau một hồi do dự, cuối cùng đã có đủ 17 người chơi.
NPC thất vọng hừ một tiếng, ngẩng đầu ấn lên một vật trông khá giống chuông cửa: “Đợi ở đây, đừng đi lung tung. Họ sẽ đưa các người vào. Làm, việc, cho, tốt, vào.”
Năm chữ cuối NPC đặc biệt nhấn mạnh.
Anh ta nở nụ cười quái dị nhìn chằm chằm người chơi, dường như muốn hù dọa bọn họ một chút, nhưng Ngân Tô đã nắm lấy cổ áo anh ta kéo đi: “Trong giờ làm việc mà đứng đây cười ngớ ngẩn cái gì. Mau dẫn đường, tôi đang rất gấp, không chờ nổi muốn được tỏa sáng trên vị trí làm việc của mình rồi.”
NPC hệt như một con búp bê vải rách nát bị Ngân Tô kéo đi, thậm chí nụ cười quái dị trên mặt còn chưa kịp thu lại.
“Cái đồ điên này! Mau buông tôi ra!!”
“Anh đi chậm như vậy, tôi giúp anh mà sao anh lại không biết điều như vậy chứ.”
“Ai cần cô giúp!”
“Ôi trời! Đứa trẻ đáng yêu của ta, đương nhiên là trời cao phái ta xuống rồi, đây là ý trời, con đừng phản kháng, để ta giúp con.”
“Aa…”
Người chơi ở lại bên ngoài nhà máy số 14 nhìn Ngân Tô kéo NPC đang mắng chửi dần biến mất sau ngã rẽ.
Những người chơi chưa được phân việc ngớ người ra một lúc, sau đó vội vàng đuổi theo.
Sau khi hành lang trở nên vắng lặng, nhóm người chơi ở lại sau khi hoàn hồn mới bắt đầu đặt ra nghi vấn trong lòng.
“Cô ta… Thực sự là người chơi sao?”
“Cô ta đi cùng xe với chúng ta, sao lại không phải người chơi chứ?”
“Vậy tài xế đi cùng xe với chúng ta, anh ta có phải người chơi không?”
“Nhưng cô ta giết tài xế kia rồi…”
“…”
“Vậy… Trong trò chơi có thể đối xử với NPC như vậy sao?” Một người mới vô thức hỏi người chơi cũ, dường như trong mắt đang bắt đầu nhen nhóm một ngọn lửa kỳ lạ nào đó.
Người chơi cũ đầu đầy vạch đen: “Nếu các người nghĩ mình đủ mạnh, có thể tự do tự tại trong phó bản thì cũng có thể thử một chút. Còn nếu đến mạng mình còn khó mà giữ nổi thì đừng có mơ tưởng đòi học theo cô ta.”
Trong suy nghĩ thông thường của người chơi cũ, NPC bị hạn chế không thể lấy mạng người chơi, nhưng nếu bọn họ cố tình ra tay trước, NPC hoàn toàn có thể lấy cái cớ “phòng vệ chính đáng”, vặn tay bẻ chân họ.
Tại sao NPC kia không phản kháng?
Nguyên nhân chỉ có một, anh ta cảm thấy bản thân không phải đối thủ của cô gái kia.
12 công nhân bình thường còn lại được phân vào nhà máy vật liệu số 26, còn kiểm nghiệm viên thì làm việc ở xưởng kiểm nghiệm 01.
NPC bỏ lại Ngân Tô và những người khác, kéo theo hai người thợ sửa chữa khác bỏ chạy, sợ Ngân Tô lại tiếp tục giúp anh ta.
“Thật là…” Ngân Tô nhìn bốn người đang chăm chú nhìn mình, hắng giọng một cái, nuốt ngược lời định nói, sau đó lại như không có chuyện gì, tập trung quan sát cánh cửa nhà máy số 01 trước mặt.
Cánh cửa khá cũ kỹ, bên trên dính đầy vết bẩn, những vết bẩn tối màu, trông rất giống vết máu.
Nhưng xung quanh lại không có mùi gì đặc biệt nên cũng không thể xác định đó là vết sơn hay vết máu.
Ngân Tô quan sát một lúc, đột nhiên đưa tay ra đẩy thẳng cánh cửa nhà máy số 01.
“Ây… Anh ta bảo chúng ta chờ ở bên ngoài.” Thẩm Thập Cửu giơ tay ngăn lại.
“Vậy thì cậu đợi đi.” Hơn nửa người Ngân Tô đã tiến vào bên trong, nghe thấy lời của Thẩm Thập Cửu bèn nghiêng đầu nhìn ra ngoài, nói xong liền rụt đầu lại, trực tiếp biến mất đằng sau cánh cửa.
Thẩm Thập Cửu quay đầu nhìn Ninh Phồn, miệng lắp bắp như một cỗ máy bị rỉ sét: “Chị gái à, cô ấy… Là đồng đội của các chị đúng không?”
Ninh Phồn: “Không phải.”
“Hả?” Thẩm Thập Cửu ngạc nhiên: “Tôi còn tưởng mọi người là đồng đội cơ…”
Trong khi Ninh Phồn với Thẩm Thập Cửu nói chuyện, Chung Đạt đã lặng lẽ đi theo vào.
Ninh Phồn: “…”
Ninh Phồn đành cam chịu đi theo vào.
Thẩm Thập Cửu cùng với người chơi nữ có vết sẹo trên mặt —— chị gái Phong Trường Đình lạnh lùng còn lại kia liếc nhìn nhau một cái rồi đồng thời bước vào bên trong.
Không gian bên trong không giống với tưởng tượng của bọn họ, cũng không rộng lớn, trống trải.
Bức tường đối diện với cửa đang bong tróc sơn, có thể mờ mờ nhìn thấy ba khẩu hiệu “Nghiêm túc kiểm nghiệm, tạo dựng vinh quang”, “Bảo đảm mỗi một sản phẩm đều hoàn hảo không tì vết là trách nhiệm của kiểm nghiệm viên”, “Kiểm tra cẩn thận, chất lượng là trên hết”.
Cho dù khẩu hiệu này có tác dụng hay không thì mọi người đều nhớ kỹ trước.
“Mọi người đến khá là đúng giờ.” Một giọng nói từ bên kia phòng vang lên, mọi người đi theo giọng nói nhìn sang, phát hiện bên đó vẫn còn một cánh cửa.
Người nọ mở cửa, thân hình mập mạp thò ra một nửa, cười đến mức mặt đầy nếp nhăn.
Đôi mắt nhỏ híp lại đến mức gần như không còn thấy tròng mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ, lộ ra vẻ hài lòng: “Ngày đầu đi làm phải có tinh thần như vậy, chẳng bù cho cái đám tham ăn lười biếng kia.”
Mọi người: “…”
Toang rồi!
Chờ ở bên ngoài có thể sẽ gặp chuyện!
Ngân Tô: “Cô là quản lý của nhà máy này à?”
Người phụ nữ liếc nhìn cô một cái, có vẻ không vui lắm vì câu hỏi khiếm nhã của cô: “Đúng.”
Ngân Tô vỗ tay, lập tức thay đổi thái độ: “Tôi biết ngay mà, tôi không thể nhìn nhầm được đâu. Cô còn trẻ như vậy đã được lên làm quản lý, chắc hẳn rất có năng lực, sau này chúng tôi đi theo cô, nhất định có thể gặt hái thành tích tốt trong xưởng này!”
Quản lý vốn có vẻ không vui nhưng không biết câu nói nào đã chạm đến cô ta mà trên mặt lại xuất hiện thêm vài nếp nhăn: “Miệng cô ngọt thật đấy.”
“Nào có, tôi chỉ nói sự thật thôi.” Ngân Tô lại khen quản lý một tràng: “Quản lý đưa chúng tôi đi xem chỗ làm việc đi.”
“Không vội, đi thay đồ trước đã.” Quản lý bước ra, đi về phía bên kia: “Sau này vào nhà máy phải mặc đồng phục.”
“Vậy nếu không mặc thì sao?”
Có lẽ vì vừa rồi Ngân Tô nói chuyện dễ nghe nên lúc này quản lý cũng khá dễ tính: “Không mặc đồng phục nghĩa là không phải nhân viên của nhà máy chúng tôi. Nếu mọi người nhìn thấy nhớ phải báo ngay.”
Quản lý mở một cánh cửa khép hờ, trong ánh đèn mờ mờ là một hàng tủ.
Quản lý: “Đây là phòng thay đồ, mọi người có thể dùng đồng phục trong tủ không khóa. Cho mọi người năm phút thay đồ.”